 |




 |
sống lời chúa Nguyễn Trung Tây,
SVD □
chuyện vợ chuyện chồng 4

□
chuyện vợ
chuyện chồng
abba! ba ba! abba! bố ơi!
27-2-2006
Cúi
đầu xuống, chồng múc ra một thià bột đưa tới. Nhìn thấy thià
bột, bé Bon lại há to miệng, đập đập đôi tay tương tự chim
non vẫy đập đôi cánh ríu rít há mỏ đợi mồi. Nhưng lần này,
thià bột không đi thẳng tới đôi môi đỏ hồng, mà dừng lại
lưng chừng lơ lửng giữa không gian. Ngỡ ngàng nhìn đôi mắt
bắt đầu lờ đờ rồi nhắm chặt lại của bố, bé Bon giơ hai tay
ra vẫy vẫy, nhưng thià bột tiếp tục đứng yên, không di động.
Không thấy bố mở mắt, không ngậm được thià bột màu trắng
thơm ngon, bé Bon xịu mặt xuống, rồi bất ngờ bật miệng gọi,
âm thanh non nớt,
— Ba! Ba ba!...
□
chuyện vợ
chuyện chồng cám dỗ khờ người
24-4-2006
Chồng gật gật đầu,
— Yếu là cái chắc rồi! Như vậy vợ chồng mình mới hiểu thân phận
con người yếu đuối và mỏng manh như hoa cỏ ngoài đồng. Không có
ơn Chúa thì gục ngã là cái chắc. Nhưng mà có té ngã thì mới biết
học được bài học của té ngã, có vất vả với những cơn cám dỗ mới
hiểu được thân phận mỏng ròn của mình, để mà cảm nghiệm sâu xa
là con cần Chúa nhiều hơn là con nghĩ. Cho nên con sẽ luôn luôn hướng về
Chúa như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời, chứ đừng có lên
mặt “song tàn” tưởng là mình ngon...
□
chuyện vợ
chuyện chồng
có chúa vôi nồng
31-1-2006
Nhận
ra bố đang bấm bấm lưng của mình ra hiệu, thằng Bòn chợt nhớ
tới nhiệm vụ công dân, nó cất tiếng, — Mommy, cám ơn
Mommy đã là mẹ của con. Vợ nhìn con, rồi nhìn chồng,
— Cám ơn, Bòn. Cám ơn Chúa đã ban tặng cho mommy thằng cu
Bòn thật ngoan. Chồng quay lại nói với bé Bon, — Tới
phiên con gái rượu của bố...

□
chuyện vợ
chuyện chồng
cây nho và
hạt gạo
13-6-2006
Vợ o tròn miệng, — Anh làm em một chợt nhớ tới một bộ phim nói về cảnh chết đói năm
Ất Dậu. Đoạn làm em nhớ nhất trong bộ phim là đoạn mà cảnh Sở Vệ
Sinh Hà Nội đang khiêng một người gần chết đói ra xe chở xác
mang đi chôn. Ông này thì gầy ơi là gầy, gầy trơ xương trơ thịt,
lại gần chết rồi. Thế mà khi nhân viên Sở Vệ Sinh đang khiêng
ông ta ra xe xác, ông này cứ mở miệng thều thào năn nỉ, “Con
chưa chết, xin đừng chôn con!"...
□
chuyện vợ
chuyện chồng
đâu
rồi niềm tin?
22-6-2006
Chồng
cười, giơ tay chận lại, tay kia xoa cằm, điệu bộ suy nghĩ, — Khoan!
Khoan! Anh nói giỡn chơi mà thôi. Chắc đâu đó cũng có một
lần… Ừ! Đúng rồi. Anh nhớ rồi… Ít nhất là đã có một lần
trong đời, anh nghĩ là anh nghi ngờ với niềm tin… Vợ nói, — Nhìn
anh có vẻ đạo nhà nòi, đạo gốc như vậy mà cũng mất niềm tin
được nhỉ...

|
□ trở về
trang
1
2
3
|
|





 |
|