trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc





  

_________sống lời chúa
chuyện vợ chuyện chồng 3


thuận vợ thuận chồng,
đài đông, đài loan
 

năm tuổi, năm xui
31-1-2006

Vợ lên giọng, "Rồi thì sao. Anh coi chừng đó. Năm tuổi là năm xui. Người đụng tới năm tuổi, làm ăn lỗ lã, thất bại trăm đàng. Em nhớ lần trước, đụng phải năm tuổi cho nên làm chi thua đó. Năm đó, đi kiếm công ăn việc làm, vác đơn đi tới đâu, bị từ chối tới đó. Kiếm được việc làm, đang làm, hãng hết hàng. Sau giờ ăn trưa, xếp gọi công nhân vào văn phòng, phát cho mỗi tên một cái check và giấy tờ xin tiền trợ cấp thất nghiệp"...

chuyện tình lan và điệp
6-2-2006

Vợ đang ngồi khâu lại những hàng nút áo cho thằng Bòn, nghe chồng nói mát mẻ, trợn mắt nhìn, nhưng yên lặng, không đối đáp. Thấy vợ không nói chi, nhưng tiếp tục chăm chú vào những đường kim sợi chỉ, trong bầu không khí yên lặng của một buổi chiều Chúa Nhật mùa đông lạnh buốt, chồng há miệng ngáp thật to, sau cùng cất giọng hát tiếp, lần này đổi từ tân nhạc sang cổ nhạc, "Lan ơi, xin đừng cắt dây chuông, đừng cài lại then cửa"…

cây mắm
9-2-2006

Chồng phân tích,
— Nếu cha đã nhắc đến cây Mắm trong bài giảng, thì ngài cũng phải giải thích với giáo dân là tại sao ngài lại mang nguyên cả một cây Mắm vào trong bài giảng sáng nay chứ.
Nghe chồng nói vậy, vợ tự nhiên đổi sắc mặt, giọng nói ngập ngừng,
— Đương nhiên là cha có giải thích rồi. Nhưng, thôi, nói ra, nghe nó kỳ lắm.
Chồng trợn mắt suy nghĩ...

good morning, mặt trời
20-2-2006
 
Đồng hồ điện tử đầu giường đỏ chói con số 5:29. Căn phòng tiếp tục êm đềm tiếng ngáy. 5:30, tiếng ngáy dừng lại, căn phòng vỡ tung bởi tiếng réo gọi inh ỏi sắc nhọn của đồng hồ báo thức. Reng! Reng! Reng! Reng! Chồng vươn mình, giơ tay vặn tắt đồng hồ. Tiếng hét lanh lảnh vào một buổi sáng sớm thứ Hai cụt ngủn tắt ngang. Không gian trở lại im lìm. Bầu trời tiếp tục tối đen. Chồng vật người buông mình xuống mặt giường, nhưng rồi lại lồm cồm ngồi dậy, chui ra khỏi giường...

lương thực trần gian và thiên đàng
23-2-2006

V>ợ lập lại lời của chồng,
— "Bà xã của tôi". Sao tự nhiên hôm nay lại miệng lưỡi ngọt ngào như thế này? Những người bình thường ăn nói như dùi đục chấm mắm tôm mà bỗng dưng đổi sang giọng điệu ngọt ngào là tôi nghi ngờ lắm đó nhé.
Chồng thở dài,
— Thì em thấy đó, hơn một tuần rồi, anh hết luộc thịt gà rồi lại luộc trứng chấm với nước mắm. Hết mì ba con tôm lại tới mì hai con cua. Có bữa, thằng Bòn nó hỏi anh, “Bố ơi, hôm nay bố luộc thịt gà hay là luộc trứng?”. Nghe nó hỏi, tự nhiên anh buồn thúi ruột...

trúng số độc đắc
24-2-2006

Như chợt nhớ ra chuyện gì, vợ nói,
— Anh có nghe vụ mấy người Việt Nam mới trúng số độc đắc không? Mấy ngày hôm nay, trong hãng của em mọi người bàn tán xôn xao về vụ trúng số độc đắc này quá trời. Đúng là trời cho ai thì người đó hưởng. Tụi em hùn vốn với nhau, tuần nào cũng hai lần, gom gạo thổi cơm chung. Nhưng nấu mãi, nấu hoài, củi than cháy tiêu ra tro từ bao giờ mà vẫn chưa thấy trời cho chi cả.
Chồng nhún vai,
— Thì tụi anh cũng thế. Mấy tên trong phân khu kỹ sư tuần nào cũng góp chung tiền mua lôtô. Nhưng đợi hoài, đợi mãi, mà có trúng chi đâu, trúng gió thì có!...

abba! ba ba! abba! bố ơi!
27-2-2006
 
C
úi đầu xuống, chồng múc ra một thià bột đưa tới. Nhìn thấy thià bột, bé Bon lại há to miệng, đập đập đôi tay tương tự chim non vẫy đập đôi cánh ríu rít há mỏ đợi mồi. Nhưng lần này, thià bột không đi thẳng tới đôi môi đỏ hồng, mà dừng lại lưng chừng lơ lửng giữa không gian. Ngỡ ngàng nhìn đôi mắt bắt đầu lờ đờ rồi nhắm chặt lại của bố, bé Bon giơ hai tay ra vẫy vẫy, nhưng thià bột tiếp tục đứng yên, không di động. Không thấy bố mở mắt, không ngậm được thià bột màu trắng thơm ngon, bé Bon xịu mặt xuống, rồi bất ngờ bật miệng gọi, âm thanh non nớt,
— Ba! Ba ba!...

cám dỗ khờ người
24-4-2006

Chồng gật gật đầu,
— Yếu là cái chắc rồi! Như vậy vợ chồng mình mới hiểu thân phận con người yếu đuối và mỏng manh như hoa cỏ ngoài đồng. Không có ơn Chúa thì gục ngã là cái chắc. Nhưng mà có té ngã thì mới biết học được bài học của té ngã, có vất vả với những cơn cám dỗ mới hiểu được thân phận mỏng ròn của mình, để mà cảm nghiệm sâu xa là con cần Chúa nhiều hơn là con nghĩ. Cho nên con sẽ luôn luôn hướng về Chúa như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời, chứ đừng có lên mặt “song tàn” tưởng là mình ngon...

 tiếp trang 1 2 4

 

 

 

 

 

 









trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay