lm nguyễn trung tây
Trang Chính    |    Lời Giới Thiệu    |    Sống Lời Chúa    |    Truyện Ngắn    |    Liên Lạc
Trang [1] [2]


                              tu sĩ ngôi lời


chương ba
15 tháng 8


Và người xuất gia biến thành
người tu sĩ nhất lộc triều nguyên,
Lộc Tồn tràn đầy, sung mãn.
Xin dâng lên
Thiên Chúa lời tạ ơn
Xin dâng lên θεotókoς[5],
song lộc triều nguyên[6],
hoa hồng thành kính của lòng con.



chương bốn
mùa đông, trường thần học

Cuối tháng Mười Một, Lễ Tạ Ơn quay lại ghé thăm miền Trung Tây Hoa Kỳ, nhưng có lẽ Lễ Tạ Ơn quên, không rủ tuyết trắng đi theo. Cuối tháng Mười Một, nhiệt độ của thành phố Chicago vẫn nằm ở cột số 70. 70 độ F, trời ấm. Thiên hạ hớn hở rủ nhau ra đường. Mọi người nhởn nhơ với quần đùi. Thanh niên chạy bộ khoe bắp chân. Thiếu nữ chạy bộ khoe giò cẳng. Ông già bà lão móm mém cười hở lợi yêu đời. Người người cười nói hớn hở, “Thật là tuyệt. Tuyệt vời”! Người ta nói trái đất đang ấm dần bởi vì giờ này mùa Đông, lá vàng rụng hết, cây cối khẳng khiu trơ trụi màu xám, nhưng tuyết vẫn không kéo về phố Chicago có trường Thần Học Catholic Theological Union. Trời ấm, sáng sáng, người tu sĩ đi bộ từ nhà tới trường, không áo len, không áo ấm, quần jean xanh, áo mỏng dính, tay lần hạt kinh Mân Côi.

Cuối tháng Mười Hai, Giáng Sinh viếng thăm thành phố Gió. Trời vẫn ấm. Tin tức đài khí tượng báo trước là dân chúng của miền Trung Tây Hoa Kỳ sẽ không có dịp ăn mừng Giáng Sinh Trắng. Tuyết không rơi, trời ấm, nếu bây giờ Chúa sinh ra làm người tại thành phố Gió, có lẽ Ngài sẽ không cần lừa bò thở hơi ấm. Nếu vậy, Đức Mẹ có lẽ sẽ không phải cởi khăn quấn đầu bọc Chúa Hài Nhi, đặt Ngài nằm trong máng cỏ.

Nhưng rồi tuyết kéo về. Không phải tuyết thường mà là bão tuyết. Bão tuyết kéo về thổi trắng xóa thành phố Chicago. Thoạt tiên là những hạt tuyết nhỏ li ti. Sau đó lớn dần, lớn dần. Cuối cùng, tuyết trắng mịt mù thổi trắng xe cộ trên đường phố. Thế là tuyết trắng mịt mù bám trắng cây khô xám xịt khẳng khiu. Hơn một ngày liền, gió và tuyết là hai tặng phẩm duy nhất trời cao gửi tặng người tu sĩ và cư dân của thành phố Gió. Tất cả đều trắng. Nơi nơi đều trắng. Vạn vật trắng tinh. Thiên nhiên trắng xóa.

Bên ngoài tuyết rơi. Bên trong căn phòng nhỏ của người tu sĩ, ngọn nến Giáng Sinh được đốt lên cho một buổi kinh tối. Những trang kinh lật lên, những lời kinh nhật tụng trầm trầm ngân nga. Ngọn nến Giáng Sinh lung linh. Tràng hạt Mân Côi huyền dịu. Bên ngoài, gió vẫn thổi, tuyết vẫn rơi. Ngoài đường nhiệt độ rớt xuống -20 độ F. Mọi nơi tiếp tục trắng. Khắp nơi tiếp tục im lìm. Bên ngoài vẫn là lạnh căm. Bên trong vẫn là người tu sĩ và kinh Mân Côi, “Thứ Ba thì ngắm Đức Bà sinh Đức Chúa Giêsu nơi hang đá. Ta hãy xin cho được lòng khó khăn”.

Một tuần trôi qua, tuyết tiếp tục rơi. Những đống tuyết cao có ngọn chưa kịp tan lại bị những trận tuyết khác buông mình lìa bỏ trời cao buông phủ lấp đầy. Trời vẫn khoảng cỡ -10 tới -20 độ F. Người tu sĩ vẫn ngày ngày cuốc bộ tới trường Thần Học CTU. Lượt đi 20 phút. Lượt về lại 20. Tuyết trắng tiếp tục buông rơi. Người tu sĩ tiếp tục những bước chân dẫm đạp lên tuyết trắng. Người tu sĩ tiếp tục khoác vào người những bộ quần áo dầy cộm tương tự như người Eskimô. Người tu sĩ vẫn tiếp tục ngáp ngắn ngáp dài vào những buổi sáng trời lạnh tái tê lội bộ tới trường. Người tu sĩ vẫn xám đen mặt lại thở dài nhìn những tuyết bông buông rơi trên con đường. Người tu sĩ vẫn tiếp tục chìa ra những ngón tay lần hạt kinh Mân Côi.

Và tự nhiên muốn bỏ về nhà lấy vợ!


chương kết
chúa



Chúa, gió heo may hiu hiu thổi, mùa thu tới.
Chúa, óng ánh lá vàng, gió bấc về phủ kín rừng cây.
Chúa, đô thị trắng tinh, ngập tràn bông tuyết.
Chúa, trắng xóa cánh đồng, bão tuyết tan.
Chúa, mùa xuân hoa nở, rực rỡ sắc mầu.
Chúa, mầm non xanh ngắt, lung linh trong nắng.
Chúa, áng mây lững lờ, che nắng che mưa, trưa hè mùa hạ.
Chúa, hiu hiu gió nồng, thổi nóng tâm hồn, rực rỡ tin yêu.

Chúa là hạnh phúc một đời con loay hoay tìm kiếm,
là đường con bước tới, là nơi con hướng về.
Chúa là vầng hồng tỏa sáng soi đường khi con bước đi ban ngày,
là ánh trăng lung linh dẫn lối khi con lạc bước ban đêm.
Chúa là mẹ hiền che chở vỗ về khi con cô độc,
nhìn quanh không thân nhân, ngó lui không bè bạn.
Chúa an ủi vỗ về khi con lạc loài, con phiền muộn, con bơ vơ.
Chúa là tất cả.
Trong tay Ngài, con bước tới, hăm hở, phó thác, và tin yêu

Chicago 1998-1999

 

           


Chú thích

[5] θεotókoς: Mẹ Thiên Chúa (θεtóς: Thiên Chúa; tókoς: người cưu mang)

[6] Theo như Nguyễn Bá Tín người em của nhà thơ Hàn Mặc Tử, trong tâm tình thử nghiệm mang Kitô giáo của Tây Phương vào trong nền văn hóa Việt Nam của Đông Phương, nhà thơ họ Hàn trong bài thơ Thánh Nữ Đồng Trinh (Ave Maria) buông ngòi bút ngọc đề nghị câu kinh, “Kính mừng Bà đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng bà” bằng câu “Như song lộc triều nguyên ơn phước cả”. Song lộc ở đây là hai lộc của hai sao tử vi, sao Lộc Tồn và sao Hóa Lộc. Sao Lộc Tồn hay thiên lộc chủ về ơn phúc lành từ trời cao. Sao Hóa Lộc hay nhân lộc chủ về ơn phúc lành trên trần thế. Nhìn dưới lăng kiếng Đông Phương, nhà thơ suy luận Mẹ Maria phải có sao Lộc Tồn và sao Hóa Lộc trong lá số tử vi, bởi vì Đức Mẹ nhận được ơn lành của cả trời cao và của trần thế. Triều ở đây là hướng về, thuộc về. Nguyên là nguyên thủy. Song lộc triều nguyên do đó có nghĩa là từ nguyên thủy, Mẹ Maria đã được tràn đầy phúc lành, phúc của trần gian và phúc của trời cao. Nếu vậy, giả sử là Luca viết Kinh Thánh trong tiếng Việt và Đức Mẹ là con cháu của Trưng Trắc Trưng Nhị, sứ thần Gabrien có thể đã cất tiếng chào như sau, “Như song lộc triều nguyên ơn phước cả”. Để biết thêm chi tiết về về câu thơ bí hiểm này, xin đọc Thiện Nam Nguyễn Bá Tín, Hàn Mặc Tử Anh Tôi (Paris: Tín, 1990) 80-82.





copyright © 2004 nguyentrungtay