trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
Ai Thiên Đàng? Ai Trần Gian?

Chuyện thời bây giờ kể rằng, ở thung lũng điện tử Silicon, San Jose, California của Hoa Kỳ có một đôi vợ chồng, con trai tên Bòn, bốn tuổi, con gái tên Bon, mười tháng. Chồng là Kỹ Sư điện. Vợ làm Assembler trong hãng điện tử. Cả hai vợ chồng là những thành viên trung thành trong Ban Giáo Lý giáo xứ Việt Nam.





Cuối tháng Mười, không khí lễ hội Halloween tưng bừng phố xá ghé về. Nhà nhà, bởi lễ hội hóa trang, giờ đồng loạt biến ra nhà ma màng nhện bám đầy lối đi khung cửa. Sân vườn chất chồng đèn trái bí khoét rỗng ruột theo hình đầu lâu nến đốt cháy sáng bên trong chập chờn hình ma. Tháng Mười, khí lạnh thổi buốt giá Bắc Bán Cầu tô thêm âm u không khí rờn rợn nghĩa trang. Tối nay Halloween, chồng ở nhà ru bé Bon ngủ. Vợ dẫn con trai trong trang phục Spiderman đi “trick or treat”.  Đêm Halloween cả một khu phố bình thường vắng lặng bỗng dưng đông nghẹt trẻ thơ trong dạ hội hóa trang…

Vợ và con trai gõ cửa từng căn nhà. Cửa mở tung như một ước lệ của đêm Halloween. Thằng Bòn nhanh miệng chim sáo nói liền, “Trick or treat?”. Cứ thế, hết nhà này tới nhà khác. “Trick or treat?”. Điệp khúc nối dài. Vợ cười tươi, mà con trai cũng vui.

“Trick or treat” được mấy dãy phố, giỏ kẹo của thằng Bòn đã ngập đầy. Hai mẹ con quyết định dẫn nhau quay về nhà. Đẩy cửa bước vô phòng khách, vợ nói với con trai,

— Thôi rồi! Vậy là hết Halloween rồi.

Đang vui tíu tít như chim sáo tháng Sáu với cả một giỏ nhựa hình trái bí Halloween đựng toàn kẹo, nghe mẹ thông báo bản tin, thằng Bòn hụt lại một nhịp chân. Bòn ngẩng mặt lên nhìn mẹ, khuôn mặt ngây thơ đượm nét lo lắng, nhưng giọng lại tỉnh bơ như chưa nghe mẹ nói chi,

Mommy ơi, hết Halloween rồi. Nhưng ngày mai mình lại đi xin kẹo nữa nhé mommy?

Vợ bật miệng cười, kiên nhẫn giải thích,

— Chỉ có buổi tối lễ Halloween mình mới gõ cửa nhà người ta xin kẹo mà thôi. Không phải Halloween, con gõ cửa nhà hàng xóm, không ai cho mình kẹo đâu.

Vợ an ủi con trai,

— Mà thôi, Bòn đừng có buồn, hết lễ Halloween rồi, nhưng ngày mai mình lại có một ngày lễ khác...

Thằng Bòn hỏi lại ngay,

Mommy ơi, ngày mai lễ gì?

Vợ trả lời,

— Ngày mai Lễ Các Thánh.

Thằng Bòn một lần nữa lại nhăn nhăn vầng trán ngây thơ,

Mommy ơi, các thánh… các thánh là ai?

Ngay lúc đó chồng từ trên cầu thang lững thững đi xuống. Nhìn thấy chồng, vợ nhanh tay bán cái,

— Con hỏi bố đi. Bố ơi, các thánh là ai vậy?

Chồng làm mặt lơ lơ,

— Hai mẹ con dẫn nhau đi xin kẹo. Kẹo đâu?

Thằng Bòn nhanh miệng, hai tay giơ cao giỏ kẹo,

— Bố ơi, kẹo đây này…

Bố mở miệng ăn xin,

— Cho bố mấy cục đi…

Vợ lườm chồng,

— Anh, ăn nói vớ vẩn. Ai lại nói mấy cục..

Chồng làm mặt lơ, tiếp tục chià tay ăn xin,

— Cho bố mấy cục kẹo đi…

Bòn thảo ăn, đưa cho bố nguyên một giỏ kẹo,

— Đây… con cho bố…

Bố hỏi,

— Cho bố hết…

Bòn gật đầu,

— Yup, cho bố hết…

Chợt nhớ lại chuyện cũ, Bòn hỏi,

— Bố ơi, các thánh là ai vậy?

Bố bóc kẹo, cho vào miệng, nhai nhồm nhoàm như người chết đói,

— Các thánh là ai? Các thánh là…là những người đang ở trên thiên đàng.

Nghe bố vừa nói tới đó, thằng Bòn tự dưng há to, tròn miệng ngáp. Nhìn đôi mắt ngái ngủ của con trai, vợ cự nự,

— Anh đến là khéo. Mới mở miệng ra giảng đạo là con nó ngáp rồi.

Chồng ăn miếng trả miếng,

— Có em ngáp thì có. Ra đây bố bế con trai cưng.

Thằng Bòn toét miệng cười, nhảy phóc lên đôi bàn tay gân guốc của bố. Chồng nhấc bổng con lên không trung xoay tròn mấy vòng, rồi ngồi xuống ghế salông ngay trước mặt vợ,

— Em hỏi anh rồi. Bây giờ tới phiên anh, anh hỏi lại em, đơn giản thôi, “Ai thánh thiên đàng? Ai thánh trần gian?”.

Đang loay hoay mắt trước mắt sau tìm kiếm cái remote control bật coi TV, nghe chồng hỏi, vợ trả lời kiểu như muốn cho xong chuyện,

— Thánh thiên đàng là các thánh ở trên thiên đàng. Thánh trần gian là các thánh chưa đi bán muối...

Chồng chỉ ngón tay,

— Ăn nói linh tinh nhé! Cái remote control kia kìa, ngay dưới gầm ghế salông đó. Tội nghiệp vợ tôi trẻ măng mặt hoa da phấn như thế kia mà, mà…

Chồng nói nhỏ lại, điệu bộ dòm chừng,

— Mắt mủi đã kèm nhả kèm nhèm rồi.

Vợ lườm chồng,

— Anh coi chừng đó.

Chồng làm mặt lơ, đổi hướng câu chuyện,

— Hôm nọ anh ghi danh học lớp Thần Học…

Vợ bĩu môi,

— Lớp Thần Học? Ngon dữ ạ! Tính muốn làm thầy Sáu vĩnh viễn hay sao? Nè, nói cho mà biết, đừng có quên giấy phép và chữ ký của cô vợ đó nghen.

Vợ dừng ngang, ánh mắt nghi ngờ,

— Mà anh ghi danh học lớp Kinh Thánh từ bao lâu rồi, sao em không nghe nói chi hết?

Chồng hờn mát,

— Em thì biết chi. Cách đây một tháng, Frère mở lớp Thần Học cho Giảng Viên Giáo Lý. Bữa đó anh rủ em đi học. Em thì tay khua khua đầu lắc lắc như Phêrô chối Chúa, “Thôi, thôi, em bận lắm! Học hành có tiền có bạc thì em sẽ đi”.

Nhận ra dung nhan phấn hồng của vợ tự nhiên chuyển đổi sang màu xanh tai tái, chồng dừng lại không dám chơi bài tố nữa, nhưng làm mặt hòa, rồi đổi đài thật lẹ,

— Mà thôi… Em biết chi không? Trong lớp Thần Học, anh học được nhiều điều hay lắm. Nhưng nhớ nhất vẫn là cái hôm học về đề tài Các Thánh. Bữa đó Frère nói một câu mà tới bây giờ anh vẫn còn nhớ. Frère nói, “Vị thánh nào cũng có một quá khứ. Hối nhân nào cũng có một tương lai”.

Vợ ngẫm nghĩ một hồi, rồi lắc lắc đầu,

— Không hiểu rõ cho lắm.

Chồng giải thích,

— OK. Em biết thánh Phaolô chứ gì? Có một thời danh tiếng của sát thủ Phaolô bay xa khắp vùng. Nhưng sau khi té ngã trên đường Đamascus, sát thủ Phaolô đứng dậy, rửa tội, thế là sát thủ trở thành nhà truyền giáo nhiệt thành số một của giáo hội thời tiên khởi. Rõ?

Vợ gật đầu,

— Rõ.

Chồng tiếp tục,

— Còn riêng thánh Phanxicô Bernardone của thành Assisi, đã có một thời “lady killer” Phanxicô đã cùng với bạn bè thanh niên quý tộc đồng trang lứa của thành Assisi ăn chơi thâu đêm suốt sáng…

Chồng nói nho nhỏ,

— Cái vụ “lady killer” với nhậu nhẹt này là vợ tôi không có thích đâu…

Vợ lườm chồng. Chồng e hèm cần cổ, tiếp tục,

— Nhưng sau khi gặp gỡ Đức Kitô trong nhà nguyện San Damiano đổ nát, Phanxicô đoạn tuyệt với quá khứ, bỏ lại sau lưng tất cả gia tài của dòng họ Bernardone! Thế là ngài trở thành một người ăn mày nổi tiếng. Rõ?

Vợ lườm chồng, nhưng gật đầu,

— Yup!

Chồng kết thúc bài “giảng”,

— Frère nói, “Cả hai, thánh Phaolô, thánh Phanxicô đều có một quá khứ. Nhưng họ không sống với quá khứ, nhưng sống với hiện tại và sống cho tương lai”. Frère gọi thánh Phaolô và thánh Phanxicô là những vị thánh thiên đàng, bởi vì các ngài đang sống trên thiên đàng với Chúa. Rõ?

Vợ gật đầu,

— Yup!

Ngẫm nghĩ một chút, vợ hỏi,

— Còn thánh trần gian?

Chồng chỉ vào con trai đang ngủ say trong lòng, rồi lại chỉ ngón tay vào vợ, và vào mình,

— Là thằng Bòn, là em, là anh.

Chồng tiếp tục,

— Frère nói, “Ai cũng chỉ có một quá khứ đã đóng lại, nhưng lại có rất nhiều tương lai mở cửa chờ đợi ở phía trước. Những khi mình hướng về tương lai, và đứng dậy quay về lại với Chúa sau những vấp ngã, khi đó mình trở nên thánh trần gian”.

Vợ nheo nheo mắt, kết luận,

— Anh nhớ những lời anh vừa mới nói đó nghe. Những lúc anh bắt nạt vợ, đừng có làm bộ lơ lơ hát bài tình lờ, nhưng nhớ phải đứng dậy, quay về, xin lỗi vợ đó nhé.

Vợ bồi cú ân huệ,

— Mà phải công nhận là anh có tài “giảng đạo”. Anh vừa mở miệng ra giảng là thằng Bòn nhắm mắt lại ngủ. Bái phục! Bái phục!

Chồng ú ớ như người trúng gió,

Ơ, cái cô này... 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, những lúc chúng con té ngã, xin ban thêm ơn để chúng con quyết tâm đứng dậy, quên đi quá khứ, hướng về tương lai, bởi chúng con tin tưởng vào lượng từ bi và hồng ân thiên đàng của Chúa.

Nguyễn Trung Tây, SVD 


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay