




|
_________truyện
ngắn 3

●
ngũ đổ
tường
Báo Văn Học 222 (2004) 59-71
Nghị TNT say mê những trang
lưới ba chữ X. Có
một lần bà Nghị TNT, một chuyên viên điện toán cừ khôi của
Microsoft, gọi ông nghị vào trong phòng sách. Bật máy điện
tử vi tính nằm trong góc, bà nghị bấm bấm, hằng trăm tấm
hình kiều nữ nghèo khó tuần tự xuất hiện trên màn ảnh. Di
chuyển mũi tên, bà nghị bấm thêm mấy nút nữa, những hàng chữ
với ngày, tháng, giờ giấc mà ông nghị lục lạo trên mạng lưới
ba chữ X lần lượt xuất hiện đen kịt màn ảnh LCD máy vi tính.
Không nhìn chồng, trưởng nữ của người lính Thủy Quân Lục
Chiến năm xưa bỏ đi. Vừa đi bà nghị vừa nói, — Lần sau anh
đâu cần đợi em ngủ say rồi chui ra phòng khách làm chi. Nếu
thích, anh nói một tiếng, em đi lấy chồng khác. Anh sẽ có
nhiều tự do hơn...

●
hai đám
tang hồn ma
Báo Văn Học
224 (2005) 194-204
Nửa
đêm về sáng, Hoa lay gọi Tâm. Vẫn như tuần trước, đứa bé
hiện ra, vẫn ngồi ở đầu giường khóc tỉ tê, vẫn với tiếng
khóc của đứa con nít khát sữa, đứa nhỏ cổ cài nơ, khuôn mặt
tròn, má đỏ au, nhạt nhòe nước mắt nước mũi. Nhận ra Tâm,
đứa con trai giơ hai tay ra. Tâm cúi xuống, bế đứa nhỏ vào
lòng. Đứa con dựa đầu vào vai Tâm tiếp tục khóc. Tâm bế con
đi tới đi lui, tay vỗ nhè nhẹ vào lưng đứa bé. Tiếng khóc
nhỏ dần nhỏ dần. Cúi xuống nhìn, nàng nhận ra mình ôm gọn
trong lòng một bộ xương đang rữa thịt. Mùi hôi thối xông
thẳng vào mũi. Tâm hét lên...

●
thằng linh
thằng lượm
Vietnamese Catholic News (4-30-2005)
Trong
đêm tối, bóng trắng vẫn không động đậy. Trong đêm đen, thằng
Linh nghe được tiếng tim đập dồn dập... Trong
khi thằng Linh đang hoang mang lưỡng lự, nửa muốn ở lại, nửa
muốn bỏ chạy, bất chợt nó nhận ra tiếng khóc len lỏi trong
bầu không khí tĩnh mịch của đêm đen. Thằng Linh quay nửa
người, tính phóng chạy. Nhưng, nó nhíu mày, cuối cùng quyết
định dừng bước, bởi vì trong bóng tối, nó đã nhận ra hình
dạng của thằng Lượm với cái áo thun trắng đục đang ngồi khóc
thút thít bên cạnh hàng rào trại tỵ nạn. Thằng Linh hoàn hồn,
sờ ngực. Bước tới mấy bước, nó yên lặng ngồi xuống bên cạnh
thằng Lượm. Cuối cùng, nó cất tiếng, giọng điệu lúng túng, —
Mày…Lượm, mày, mày làm sao vậy?...

●
người máu lạnh
Báo Hợp Lưu
84 (2006) 226-232
Người máu lạnh vẫn hồn nhiên nói, — Bố chỉ vào mặt mẹ con mà
nói, “Nếu không có mày thì đời tao vẫn hạnh phúc, tràn đầy
hạnh phúc. Thà là mày đừng có sinh ra làm chi. Sự xuất hiện
của mày không chỉ là một phiền toái cho riêng tao, mà còn
cho bao nhiêu người khác, bao nhiêu thế hệ. Đời cha ăn mặn,
đời con khát nước. Mày ăn mặn cho lắm thì tự vục đầu uống
nước mặn chát một mình mày đi. Tại sao còn bắt tao phải uống
chung một dòng nước mặn với mày? Khi chưa biết mày, đời tao
cô đơn nhưng hạnh phúc. Khi gặp mày, đời tao bùn đen nước
cống. Có mày, đời tao cộng thêm được một chút hạnh phúc;
nhưng chã bỏ, phúc lộc gì, hạnh phúc một thời, đắng cay một
đời!...

●
chữ tài chữ
tâm
Báo Làng
Văn
265 (2006) 41-43
Nhưng
đã quá trễ rồi, không còn kịp nữa, bởi cậu Tư đã bước tới... Đang bước
đi những bước đều đặn, bất ngờ cậu Tư quay ngang, ánh mắt
chiếu thẳng vào bụi tre um tùm rậm rạp bên tay trái. Bốn cặp
mắt đụng nhau. Cậu Tư nhìn đăm đăm. Cô Thoan e lệ cúi xuống
nhìn nền đất đen, một tay bám vào cành tre khẳng khiu. Nhận
ra cô con gái đang bẽn lẽn đứng nấp mình bên bụi tre, tới
phiên cậu Tư tự nhiên biến thành một pho tượng gỗ. Cậu lặng
im, không động đậy, cặp mắt đăm đăm nhìn vào một khoảng
không gian nơi có cô Thoan đang đứng im lìm. Trước tình
huống bất ngờ, cô Thoan lặng người trong vòng một giây, rồi
cắm đầu bỏ chạy thẳng vào trong nhà...

● trên một
khoang thuyền
Báo Làng
Văn
266 (2006) 55-59
Khói
thuốc trong quán café tiếp tục quyện bay điểm trang âm giọng
trầm buồn, — ...Rắn hổ cắn, thằng bạn Kinh Tế Mới sùi bọt mép,
thân xác vùi nông trên nền đất hoang. Thằng bạn Thủy Lợi trở
về với một chân. Nó đào mương, cuốc trúng đạn. Lớp Mười Một
thuyền vượt biên của Cô Giáo dậy Lý bị tàu Thái Lan húc chìm.
Cũng lớp Mười Một, thầy dậy Triết vượt thoát tới Singapore
sau hơn một tháng lênh đênh trên biển. Khi con thuyền được vớt, mùi
hôi xác chết bốc cao thấu trời xanh. Trời đang xanh lơ bỗng
dưng tối sầm khi tàu dầu Hòa Lan ghé ngang nhìn xuống. Người
ngoại quốc mắt xanh nhỏ lệ khóc thương cho những làn da vàng
giờ này thối đen. Cô bạn sống sót trong chuyến tàu nói mắt
ông thầy đổi màu nâu, pha đậm mầu vàng bởi những miếng
thịt màu đỏ tươi...
|






|