



  |
truyện
ngắn
2 □
Nguyễn Trung Tây

□
truyện ngắn
cây thánh giá
gỗ mùa giáng sinh
Báo Hợp
Lưu 77 (2004) 156-166
Chỉ
còn 10 phút nữa là 7:30 sáng, giáo dân đi lễ lác đác xuất
hiện. Người người bàng hoàng nhận ra cây thánh giá đang nằm
úp mặt xuống nền gạch. Không ai bảo ai, hai ba người đàn ông
phụ nhau nhấc cây thánh giá lên. Nhưng cây thánh giá không
lay chuyển. Sau cùng khoảng hai mươi người, cả đàn ông lẫn
đàn bà, tất cả mọi người có mặt trong nhà thờ cùng xúm vào.
Cây thánh giá vẫn im lìm. Tượng Chúa chịu nạn vẫn cúi mặt
xuống nền gạch lạnh giá của một ngày cuối tháng 12 của mùa
Giáng Sinh...
□
truyện ngắn
con sâu,
con nhộng, và con bướm
Nguyệt
san Trái Tim Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
315 & 316 (2004) 30-31 & 30-31
Cô
bạn gái đầu tiên thời trung học, sinh nhật nào của nó cũng
mua tặng nguyên cây thuốc Malboro đỏ hộp cứng. Hai đứa hôn
nhau, cô thì thào nói không có mùi thuốc Malboro, em có cảm
tưởng hôn người khác. Nó nhìn, nhăn mặt, hỏi ai? Chuyện tình
chó con, bởi hai đứa cuối cùng cũng bỏ nhau. Giờ cô ta bán
bảo hiểm. Có một lần nó gặp người tình cũ đi trên phố với
chồng với con. Nó
thắc mắc không biết người chồng của người tình xưa có hút
thuốc hay không. Len lén đi theo một hồi, nó tới gần chào
hỏi, móc thuốc mời. Kéo đứa con tránh sang một bên, người
tình ngày xưa nhăn mặt nhìn người tình cũ phun khói thuốc
mịt mù. Tối đó nó thắp nhang cúng
giải oan cho một chuyện tình.
□
truyện ngắn
thanh
hỏa trà, hồng huyết lan
Báo Làng
Văn
255 (2004) 67-73

Cụ Nghè đổi sang vẻ đăm
chiêu, — Nếu vậy chắc cụ biết Hồng
Huyết Lan chỉ nở vào cuối tháng Chạp, đầu tháng Giêng, hơn
ba tháng hoa chưa tàn. Nhưng đặc biệt Hồng Huyết Lan sẽ
không đỏ thắm mầu máu nếu không có máu đổ. Dừng lại, cụ dường như thì
thầm, — Tôi nghe nói nhìn Hồng Huyết
Lan, biết tình hình thời cuộc. Nếu hoa nở đỏ mầu máu, người
ta biết nhân gian sắp sửa trải qua một cuộc binh đao. Cụ Nghè ngưng lại, nâng cao
chung trà, — Tôi theo
lời dặn, từ ngày được hoa không tưới nước. Thật là bất ngờ
sáng hôm qua tự nhiên lan hé nụ. Ngạc nhiên tôi hỏi người
trong nhà có ai đụng chạm tới giò lan hay không?...
□
truyện ngắn
bão memphis
Báo Văn
90 & 91
(2004) 148-159
Cơn
bão kéo về thành phố Memphis vào khoảng 6 giờ 30 buổi sáng.
Sáng sớm đường phố lác đác thưa thớt bóng xe cộ chạy ngược
xuôi. Giờ này người dân thành phố nhạc Blues trầm buồn còn
đang ngái ngủ. Hừng đông ửng đỏ một góc trời, nhưng cư dân
của vua nhạc Rock Elvis Presley vẫn còn đang vật mình lăn
qua lăn lại trên giường. Bình minh thả nhẹ buông rơi những
tia nắng mượt mà nhảy múa mời gọi, nhưng người của Memphis
nơi lãnh tụ Martin Luther King, Jr. bị ám sát vẫn nhắm mắt
giơ tay vặn tắt tiếng kêu của đồng hồ báo thức. Trời Memphis
xanh lơ, từng chuyến bay nhẹ nhàng tung cánh. Trời Memphis
lụa là, từng chuyến bay êm đềm hạ xuống phi đạo nhung êm...
□
truyện ngắn
những
cơn mơ và giấc mộng
Báo Làng
Văn
257 (2005) 76-77
Khi Chí Tâm lên mười tám, vào một buổi tối,
chàng xin phép sư phụ xuống núi. Chí Tâm không nói, nhưng sư trụ trì hiểu. Chí
Tâm mười tám trong bộ áo lam đã khiến bao nhiêu thiếu nữ
xuân thì trong vùng mê mệt. Chiều nào cũng vậy, ngài thấy
hai ba người con gái thấp thoáng trước cửa tam quan của ngôi
chùa rêu xanh cổ kính. Trong khoảng một con trăng, ngài nhận
ra Chí Tâm bắt đầu biếng ăn mất ngủ, xao lãng mọi công việc.
Đã gần một tháng, sư trụ trì thường xuyên gặp những bữa cơm
chay nhạt vị muối, những lần Chí Tâm hụt hẫng lạc một đường
quyền, những tiếng thở dài trăn trở trong đêm khuya canh
vắng...
□
truyện ngắn
chữ lác vần ác
Báo
Làng Văn 259 (2005) 68-71
Thời
xưa, mẹ của Mục Kiển Liên ác, làm bánh chay nhân thịt cho
các vị tăng. Chết đi, bà bị đày xuống dưới địa ngục, ngồi
trên bàn chông sắt, hai tay nâng cao, đầu đội vạc dầu nóng,
cơm đưa vào miệng cháy bùng lên!
Thời nay, sinh viên hồi
hộp, đau tim với những bài pop quiz của Tâm. Chết đi,
Tâm bị đày xuống dưới đáy địa ngục, ngồi trên những cuốn
sách. Sách bị đốt cháy dâng cao những ngọn lửa thiêu đốt
Tâm. Lửa cháy mãi! Lửa không tàn! Thời nay, sinh viên bạc
phơ những mái tóc xanh vì những đêm chong đèn thức trắng, đỏ
ké hai con mắt học và làm bài cho lớp của Tâm. Mai mốt chết
đi, dưới đáy địa ngục Tâm phải giơ cao hai tay. Trên lòng
hai bàn tay chồng chất những bài pop quiz, bài thi
dài năm mươi câu, và bài văn nghị luận...

|






|