Báo Văn 137 (1993) 85-108
Tây
Phương ngó mặt Đông Phương. Tây Phương lắc đầu cười nhẹ.
Đông Phương nhìn ra cửa sổ.
Yên lặng. Tiếp tục yên lặng.
— Rồi con đã hái được những chi mà con muốn chưa?
— Hiện giờ thì chưa.
— Cha không hiểu tại sao con lại phải leo lên nóc chùa để
hái sao? Đứng dưới sân, với cây tre dài hơn con cũng sẽ hái
được những chi con tìm kiếm.
— Con cảm thấy lao xao xiêu té khi đứng trên mặt đất.
— ...Ông Trời của người Việt Nam sinh ra con người với hai
chân để đi đứng trên mặt đất. Ông Trời không sinh ra con
người với hai chân để sống dưới nước hoặc đi trên mây.
Yên lặng. Hoàn toàn yên lặng...

□
truyện ngắn
cái té thật
thà
Báo
Người Việt Illinois 242 (2002) 49
Ừ!
Phải gọi là một cái té thật thà bởi vì hiện tượng lạ xảy ra
quá nhanh. Bịch! Thế là nằm dài sõng soài, không phải trên
vũng máu, đương nhiên, mà là đám tuyết trắng bám cứng trên
mặt đường đã đông lạnh thành băng từ bao giờ. Phải gọi là
một cái té thật thà bởi vì biết là mình đang té, nhưng không
thể làm gì khác hơn ngoài việc chấp nhận mình đang rơi, và
sẽ nằm sõng soài trên mặt đường. Phải gọi là một cái té thật
thà bởi vì biết trời đã tối, biết chắc chắn sẽ không ai có
thể nhìn xuyên qua bóng đêm để mà khám phá ra, để mà cười hô
hố kẻ đang té. Thôi, thế thì thôi, thật thà chịu té cho rồi;
thật thà đứng dậy...

□
truyện ngắn
xuân bất
tái lai
Báo
Làng Văn
245 (2004) 91-95
Cuộc
tình càng lúc càng căng thẳng, đơm hoa trổ nụ. Hai đứa mê
nhau như điếu đổ, yêu nhau như tài tử Holywood. Ba mặt con,
bon chen kèn cựa tới lui, Thái vẫn không vượt quá khỏi bàn
giấy văn phòng. Quay đi quẩn lại cũng vẫn chỉ loay hoay
với dân thất nghiệp, dân chửa hoang, dân tái định cư của Sở
An Sinh Xã Hội. Tình yêu biến mất. Nàng bỏ đi không một lời
giã từ. Năm sau, nàng ghé nhà nói lên tòa ký
giấy. Thái nói, "Không!"...

□
truyện ngắn
quán
rượu nửa đêm
Báo Hợp Lưu
74 (2004) 210-228
Quán
rượu vắng hoe vào khoảng 12 giờ đêm cũng là giờ đóng cửa.
Người bartender lay gọi thằng Đình,
— Ê, dậy. Tới giờ quán đóng cửa.
Thằng Đình dụi hai mắt, ngơ ngác nhìn chung quanh, cái giầy
bên chân trái đã rớt xuống sàn nhà từ hồi nào. Nó cúi xuống,
nhặt lên chiếc giầy, sỏ lại vào chân,
— Ủa, tới giờ đóng cửa rồi sao?
— Mày là thằng khách cuối cùng đó con ạ. Nửa đêm rồi.
Thằng Đình móc tay vào túi quần lôi ra trong bóp một đồng,
đặt lên quầy rượu. Nó đứng lên, giơ tay chào người
bartender. Bóng thằng Đình đổ dài trên đường rồi biến mất
sau cánh cửa của quán rượu vào lúc nửa đêm...

□
truyện ngắn
chuyện của bố
và của con
Báo Làng Văn 247 (2004) 71-75
Tiến
xếp lại 13 lá bài, tìm đường binh mới,
— Con có biết làm sao bố quen với mẹ không?
Thằng Ðức nhìn bố, ngạc nhiên,
— Làm sao con biết?
— Con thân với bà lắm mà. Bộ bà nội chưa bao giờ tố bố với
con sao?
— Chưa, chưa bao giờ. Bà cũng biết chuyện hả bố?
— Bà biết. Hồi đó bà chửi…bà chửi bố…dại gái. Có một lần,
hồi chưa lấy bố, mẹ con tới nhà chơi. Bà tỉnh bơ nói, “Thằng
Tiến đi tu rồi”!
Mắt thằng Đức trợn tròn,
— Thật hả bố...

□
truyện ngắn
thứ ba
béo
Báo Văn (2006)
Tối
nay Thứ Ba Béo. Lại thêm một lần Lễ Mardi Gras. Lại thêm một
điểm mốc đánh dấu những nhọc nhằn với kiếp người, với duyên
phận. Từ thời ấu thơ, từ những ngày đầu tiên sau biến cố năm
75. Bố cô, đại tá của quân đội miền Nam dọn về New Orleans.
Bởi thất chí, ông uống rượu ngày đêm. Xin đi làm trong hãng,
tiếng Anh ba cọc ba đồng, không ai nhận. Tiệm Phở cần người
làm, tiệm bán tạp hóa Việt Nam cần người giúp việc, nhưng bố
cô lắc đầu nói, “Không ai làm đại tá mà đi chạy bàn, bán
hàng”. Thế là lại ở nhà. Rượu tiếp! Uống rượu như uống nước
lã. Mẹ cô, một thời làm bà đại tá ở nhà vila kín cổng cao
tường, nhà có người làm, tối ngày mẹ cô bận họp chơi tứ sắc
với các bà tướng bà tá...

□
truyện ngắn
mỗi bên một vẻ
(2006)
Bà
Miêng dừng lại một phút, "Con hỏi làm mẹ mới chợt nhớ tới
hồi còn ở bên Việt Nam, mẹ gặp nhiều người Việt từ Mỹ về
thăm họ hàng, ăn xong tô phở bên Việt Nam, họ chê tới chê
lui là phở Việt Nam dở ơi là dở, tô phở nhỏ tí xíu như cái
lỗ mũi, mà chỉ có dăm ba sợi phở èo uột, lèo tèo có mấy
miếng thịt bò thái mỏng dính. Nhưng, ngược lại, mẹ cũng nghe
có nhiều người du lịch sang bên Mỹ, về lại Việt Nam họ cũng
chê ỏng chê eo là phở ở bên Mỹ nấu dở, tô phở chi mà to như
tô phở cứu đói, sợi phở thì cứng ngắc...
