trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


   

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện ông tư dì tư
Vang Vang Trời Xuân

Ông Tư dì Tư, một đôi vợ chồng người miền Nam, định cư tại Quận Cam từ những ngày cuối năm 75. Ông Tư hồi xưa người trong thôn gọi cậu Tư Cường, răng cậu Tư bịt vàng sáng chóe.
     
     



Dì Tư te te bước về nhà. Bụng dì hân hoan, ruột sướng tê tê! Họp hội Lêgiô mới xong, trong buổi họp cha tuyên úy thông báo mùa Giáng Sinh năm nay, hội tổ chức cuốn chả giò bán lấy tiền giúp người vô gia cư… Nhận được bản tin, dì Tư mừng hết lớn, bởi cuốn chả giò là nghề ruột của dì. Chả giò dì Tư, ai sánh kịp. Cả một vùng, ai ghé vào chợ quận cũng hỏi chả giò dì Tư. Bao nhiêu lâu nay, không có dịp trổ tài… Dì muốn gặp ông Tư, kể cho chồng nghe bản tin sốt dẻo…

Từ ngoài sân vườn, dì đã nhìn thấy bóng chồng ngồi trong phòng khách. Dì bước tới, chân dì khua khoắng, nhưng chú Tư hình như không nhận ra tiếng bước chân của vợ. Dì Tư nhìn vào. Dì nhận ra tiếng chú Tư, dường như đang chăm chú đọc một bài thơ. Dì chép miệng, gần một tháng rồi, chú Tư nhập hội thi ca. Chiều chiều, bên tách trà, chú ưa ngâm thơ Đường. Có lúc cao hứng, chú còn đọc to lời thơ tiếng Hán... Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ, Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu... Mặc dù không hiểu chi, nhưng dì Tư thấy cũng hay hay, âm nghe ngồ ngộ… Dì nói chồng dậy cho thuộc lòng hai câu đầu của bài Hoàng Hạc Lâu. Nhưng hôm nay, hình như…dì Tư lắng nghe một hồi, dì giật mình ánh mắt ngỡ ngàng. Hình như không phải ông Tư đang đọc thơ Đường. Lắng nghe chăm chú, dì Tư đoán… Ủa, hình như chồng dì đang đọc một lá thư. Dì thắc mắc, không biết ai bên Việt Nam gửi thư qua… Không biết ở bển có chuyện chi? Hay là mấy đứa cháu ở bển lại viết thư xin tiền… Lắng nghe thêm một chặp, dì Tư ngỡ ngàng, hình như đây không phải thư Việt Nam. Dì bất chợt trợn mắt, ôm ngực như người bị tim hành...

Dì Tư nín thở, đi nhè nhẹ sát tới ngay bên khung cửa. Lắng nghe một hồi, dì Tư lại ôm ngực, nhưng lần này dì thở dốc, hơi thở nặng nề. Dì lẩm bẩm,

— Mèng đéc ơi! Dám cha nội hồi xuân, trở chứng đua đòi uống thuốc “vai vai ác ác” chi đó…

Dì Tư dừng lại gõ gõ trán, cố gắng nhớ lại cái tên vị thuốc mà dì từng nghe người Việt Nam thì thào to nhỏ trong chợ Việt Nam. Chà, cái tên chi đến là khó nhớ! Để coi, dì lẩm bẩm một mình…vai vai ác ác…

Dì dừng lại dòng tư tưởng về vị thuốc mà dì không bao giờ nhớ nổi cái tên. Dì đưa tay lên tai, khum khum nghe ngóng.

Càng lắng nghe vầng trán dì Tư càng thêm hằn sâu đường nứt… Dì nghĩ, chết rồi, dám kỳ này cha nội dở chứng, chơi trò vọc nước giỡn trăng, nếu không ổng đang đọc thư của ai? Hèn chi lóng rày thấy thằng chả mở miệng ra là nói chuyện không đâu vào với đâu. Toàn là chuyện nhảm! Dì Tư than thầm,

— Sáng cũng thấy thằng chả gọi phone, trưa cũng phone, chiều tối cũng phone

Dì bắt đầu lo... Chết rồi, nếu vậy thì đại loạn! Đằng nào nhà mình cũng có con trai bác sĩ, con gái Dì Phước, chứ đâu phải tuồng đá cá lăn dưa. Mà hai vợ chồng, ta nói, đã sống đến từng tuổi này rồi, tóc bạc trắng phơ. Thế mà thằng chả cả gan, dám léng phéng mần tuồng Hắc Bạch công tử! Đã thế giữa thanh thiên bạch nhật, thằng chả không coi ai ra gì, ngồi giữa phòng khách đọc thư tình oang oang. Thiệt tình là quá lắm rồi!

Càng nghĩ, dì Tư càng nổi giận, dì phải làm cho đã nư, cho tan hoang nhà cửa. Tới đâu thì tới, tính gì thì tính. Mèng đéc ơi! Tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm như thế, mà người ta còn dám bày tuồng trên bộc ngoài dâu, thì mình còn chi để mà e dè giữ kẽ…

Dì Tư e hèm đánh tiếng, Èm, èm!

Nghe thấy tiếng vợ bên khung cửa, ông Tư thôi không đọc nữa, nhưng ngoái cổ lại nhìn,

— Bà đó hả? Vô đây, vô đây tôi đọc cho bà nghe cái đoạn này hay quá xá...

Dì Tư xây xẩm mặt mày tuồng như người trúng gió độc. Dì như không còn dám tin vào hai cái lỗ tai của mình nữa. Mèng đéc ơi, quá lắm rồi! Dám gọi vợ vào trong phòng khách để đọc thư tình cho vợ nghe, thiệt tình là quá quắt lắm rồi…

Óc nghĩ cứng nhưng nước mắt dì Tư bắt đầu lưng lửng, Dì bước vào phòng, để coi thằng chả còn dám bày ra trò gì nữa?

Ông Tư nhìn lên,

— Bà đó hả! Ừa ừa, ngồi xuống đó đi, tôi đọc cho bà nghe đoạn này nghen…

Dì Tư hằm hằm nhìn chồng, bụng rủa thầm, “Cha nội!”.

Nhận ra vợ đã ngồi xuống, ông Tư uống thêm một ngụm trà, e hèm mấy tiếng nơi cổ họng,

— Bà ngồi đó rồi hén, bà nghe tôi đọc đây nè,

Dậy đi em, bạn tình của anh,

người đẹp của anh, ra đây đi nào!

Tiết đông giá lạnh đã qua,

Mùa mưa đã dứt, đã xa lắm rồi.

Sơn hà nở rộ hoa tươi,

và mùa ca hát vang trời về đây (Nhã Ca 2:10-12).

Ông Tư dừng lại,

— Sao trong Kinh Thánh lại có những đoạn hay đến thế nhỉ. Đọc lên mà nghe cứ tuồng như Chúa đang viết thơ tình cho ai.

 

Suy Niệm

Ngày xưa công chúa ngủ say trong rừng chờ đợi giây phút hoàng tử ghé vào đánh thức ra khỏi giấc ngủ miên trường.

Mùa Vọng nhắc nhở địa cầu chu kỳ Hoàng Tử Con Trời lại ghé vào khu rừng, đánh thức kêu gọi nhân gian thức tỉnh rời bỏ giấc ngủ trong rừng sâu.

Khi Hoàng Tử Tình Yêu gõ cửa, hãy mở cửa, bước ra sánh bước cùng Ngài những bước chân đầu tiên trên những thảm cỏ xanh của cánh đồng Bethlehem, lắng nghe tiếng hát của ngàn vạn đạo binh thiên thần vang vang cả một bầu trời mùa xuân,

Sơn hà nở rộ hoa tươi,

và mùa ca hát vang trời về đây (Nhã Ca 2:10-12).

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, Maranatha, xin hãy đến đánh thức chúng con thôi không còn ngủ mê man.

Nguyễn Trung Tây, SVD  

  go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay