trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc




Nguyễn Trung Tây
tuyển tập truyện ngắn
            ốc mượn hồn

là tuyển tập truyện ngắn thứ hai gồm 11 truyện ngắn mới nhất và 3 phụ bản đã được viết vào những năm 1980 của nguyễn trung tây. Mời đón đọc

tuyển tập truyện ngắn
ốc mượn hồn
tuyển tập truyện ngắn
                   


__________________________________________



Chợ trời dandenong
Thứ ba béo/mardi gras
Thanh hỏa trà, hồng huyết lan
Ngũ đổ tường
Người máu lạnh
Máu quỷ luân lưu
Chữ tài chữ tâm
Đám tang hồn ma
Quán trọ cây thầu dầu
Đừng đánh con đau
c mượn hồn
 

và 3 phụ bản:
Trên một khoang thuyền
Thằng linh thằng lượm
Hành trình văn lang


...C
ô Miên thở dài nhớ tới lời mẹ hay nói, “Đàn ông năm bẩy lá gan, lá ở cùng vợ, lá toan cùng người”. Người đàn bà đó cô Miên không còn muốn nhớ tới nữa, nhưng câu nói của bà ta tiếp tục đi theo ám ảnh cô đêm ngày, nhất là vào thời gian gần đây, chồng cô bỏ cô mà đi… Vào những đêm trời tối, nằm một mình trong căn buồng ngủ rộng rãi trống vắng. Nhớ hơi hướng mặn nồng vợ chồng, cô Miên thở dài sườn sượt. Tiếng thở dài vang vọng trong đêm đen gặp bốn bức tường cản lại, dội thốc vào ngay màng nhĩ của người thiếu phụ. Cô Miên lại khóc thút thít tủi thân cho duyên phận của chính mình. Mẹ cô, người đàn bà mà cô thù ghét ưa ví von, “Thân em như hạt mưa sa. Hạt vào đài các, hạt sa ruộng cày”. Tay lau nước mắt, cô Miên thổn thức khóc trong đêm trường, bởi cô tin rằng cô không phải là hạt mưa sa vào đài các, mặc dầu người ta vẫn nói cô sinh ra trong nhung lụa, lớn lên cũng trong nhung lụa,

— Gớm! Số của em rõ là số khổ. Phụ nữ của chị em mình vốn dĩ đã là thân phận của hạt mưa sa. Nhưng chị thì sa ngay vào trong bọc vải điều từ tấm bé, cho nên vừa đẹp người lại vừa đẹp của. Nhà của chị trước năm 75 là nguyên cả một cái vila đồ sộ xây theo kiểu tây nằm ngay ở đường Tú Xương. Khu đó em có đi ngang qua mấy lần, nhưng chỉ đứng xa ngó vào thôi, chứ có bao giờ dám mơ tưởng đặt được bước chân vào cửa ngõ. Đã thế năm 75, cả nhà chị lại lẹ chân tếch ngay xuống tàu. Giờ chị lại còn làm chủ nguyên cả một tiệm vàng trong Westfield, khu thương xá sầm uất nhất thành phố. Ngồi mát ăn bát vàng là chị. Mà chị nhìn chị đi. Có mấy người phụ nữ ngoài bốn mươi mà thân hình vẫn gọn gàng và xinh đẹp như chị. Thế mà em không hiểu tại sao chị lại cứ đi ra đi vô than ngắn thở dài là mình mập quá!

Kim hướng câu chuyện về cuộc đời mình,

— Em thì quả là số vất vả ngay từ hồi nhỏ. Bu em bảo là sinh năm con trâu, mà lại là con trâu ban ngày cho nên sa thẳng ngay vào ruộng cày. Năm 75, hồi đó nếu mà bu em nghe lời thầy đẻ tếch thẳng lên tàu đậu ngay bến cảng Sài Gòn thì bây giờ em đã không vất vả. Sinh năm con trâu, kiếp con trâu cho nên đời em cực nhọc là vậy. Rõ là khổ. Cứ đầu tắt mặt tối, quần quật cả ngày lẫn đêm, không ngơi tay ra được, bởi em là cứ tham công tiếc việc. Chồng em thương em ở cái nết đó...

Cô Miên không tin là chồng của Kim thương vợ ở cái nét tham công tiếc việc, nhưng bởi Kim có một ngoại hình thon thả gọn gàng. Cô nhớ lại hồi Kim mới nhận việc, điện thoại trong nhà kêu liên tục, từ trên lầu vọng xuống tới nhà bếp, từ nhà bếp len lỏi vào phòng ăn. Nghe tiếng chuông điện thoại, Kim mặt mày hớn hở chụp lấy, miệng rực rỡ liến thoắng, “Mình hả? Em đang nấu cơm. Anh ăn cơm chưa? Em kho thịt gà với gừng để sẵn trong tủ lạnh cho anh và hai con rồi đó. Hả? Anh nói chi? OK. Me too. I love you”. Bây giờ chồng Kim đã biết lái xe, ngoài chuông điện thoại, sáng chiều, ngày hai lần, nắng mưa bất kể, chồng Kim kiên nhẫn đưa đi rồi lại đón vợ về. Kim dài dòng giải thích,

— Chồng em nói đàn bà con gái là phải coi chừng. Bên đây không phải như bên Việt Nam. Sểnh ra một cái là có chuyện. Tin tức đài Việt Nam cũng như đài Mỹ nói ra rả cả ngày về chuyện phụ nữ bị hãm hiếp, bị giết, rồi quẳng xác trong thùng rác...

Có bữa, đứng nhìn len lén bên khung cửa sổ, cô Miên thấy chồng Kim lăng xăng chạy ra mở cửa xe cho vợ. Người ta hay nói đàn ông mà mở cửa xe cho vợ thì một là mới lập gia đình, hai là xe mới mua. Nhưng trong trường hợp của Kim thì sai bét. Kim lập gia đình mười năm rồi. Cái xe Toyota đời 95 thì không phải là xe mới rồi!

Kim bước vào phòng ăn tay bưng đĩa bánh xèo mà cô chủ vừa hâm nóng đặt trên bàn ăn. Nhìn đĩa bánh xèo bốc hơi nóng như Kim tỏa hương duyên quyến rũ được chồng, cô Miên càng thêm buồn tủi cho duyên phận. Nước mắt cô tự nhiên long lanh ứa ra hai bên khóe mắt. Nhận ra mặt cô chủ bỗng dưng đổi từ màu trắng hồng sang màu xanh lè, Kim hốt hoảng,

— Chị làm sao mà mặt mày xanh lét vậy? Chị trúng gió hả?

Cô Miên lắc đầu, khua khua tay, mắt cúi nhìn đồng hồ đeo tay, cố làm mặt tỉnh như không có chuyện chi,

— Không! Không! Chị không sao. Em ăn hộ cho chị đĩa bánh xèo đi nhé. Chị phải đi ra tiệm gấp. Trễ quá rồi!

Cô Miên đẩy đĩa bánh xèo vừa được hâm nóng sang một bên, rồi đứng dậy đi thẳng ra khỏi nhà, mở cửa xe bước vào, đề máy, tay kín đáo gạt những hạt nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt.

Bên khung cửa, Kim liếc mắt nhìn theo bóng xe BMW của cô chủ vừa biến mất ngay ngõ quẹo. Ánh mắt ái ngại nhìn theo, Kim chép miệng lắc đầu,

— Một tháng rồi, từ hồi nổi cơn đập phá đồ đạc trong nhà, bà chủ có vẻ hơi mát mát. Không khéo coi chừng lại mắc bệnh tâm thần...

(Trích một đoạn trong truyện ngắn Thứ Ba Béo/Mardi Gras của tuyển tập truyện ngắn Ốc Mượn Hồn)

Nguyễn Trung Tây

 go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay