trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện mẹ chuyện con
tỉnh thức
 

Không tỉnh thức, không cẩn thận,
không khóa cửa nhà cẩn thận,
coi chừng sẽ mất tất cả.


          
        
 

Ngày người con trai lớn chở bà Miêng từ phi trường O’Hare của Chicago về tới nhà, bà ngạc nhiên thấy nhà bên đây lúc nào cũng cửa đóng then cài,

— Tao chẳng hiểu tại sao mày không chịu mở cửa ra? Tại sao cứ phải đóng cửa kín mít như nhà có bà đẻ nằm ở trong buồng vậy?

Cậu Ba Hưởng chọc quê mẹ,

— Mẹ ơi, đây là Mỹ rồi. Ở Việt Nam người ta mở cửa để hàng xóm chạy xài ké muỗng nước mắm. Bên đây thì khác, đèn ai nhà đó sáng, cơm ai nhà đó ăn, không ai nhờ vả ai hết. Bên đây kẹt kẹt thiếu đồ, mẹ con mình lái xe ra tiệm 7-Eleven mua.

Bà Miêng nóng nảy,

— Lái xe thì tao chịu thôi. Cả đời tao chỉ có đón xe lam với xe buýt. Xe đạp thì còn may ra, chứ xe hơi thì tao chịu, chịu thôi.

Cậu Hai Hoàng nhẫn nại giải thích,

— Mẹ ơi, bên Mỹ phong tục khác với bên Việt Nam mình lắm. Ở Việt Nam mẹ chỉ khóa cửa nhà vào ban đêm mà thôi. Bên Mỹ, hai mươi bốn tiếng đồng hồ lúc nào mẹ cũng phải đề phòng hết…

Bà Miêng cắt ngang,

— Vậy thì còn vui thú gì. Tưởng nước Mỹ như thế nào. Hão! Biết thế, tao chẳng thèm qua đây. Ở bên Việt Nam vui hơn.

Bà Miêng càu nhàu,

— Người ta cứ nói nước Mỹ thiên đàng! Thiên đàng kiểu như thế này thì có cho cũng không lấy, thánh Phêrô có vẫy tay gọi tao cũng chả thèm vào...

 

Suy Niệm

Không tỉnh thức, không cẩn thận, không khóa cửa nhà cẩn thận, coi chừng chúng ta sẽ mất tất cả. Đi tới những nơi thị trấn đông đảo, không coi chừng, Diệu Thủ Thư Sinh sẽ nẫng nhẹ bóp tiền.

Không tỉnh thức, không cẩn thận, không học hành, chat nhiều hơn làm homework, nói chuyện cell phone nhiều hơn đi vô thư viện, coi chừng điểm thi cuối khóa rớt xuống nặng nề, kéo lại không nổi.

Không tỉnh thức, không cẩn thận, không chuyên tâm vào công việc trong hãng, coi chừng có ngày ông chủ gọi vào văn phòng, phát cho cái check cuối cùng.

Không tỉnh thức, không cẩn thận, không tập thể dục thể thao, gặp chi ăn đó! High cholesterol! Chết chắc!

Không tỉnh thức, không cẩn thận, Chúa Hài Đồng đang đứng gõ cánh cửa và chúng ta vẫn không biết chi.

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng, xin dạy chúng con tỉnh thức, chuẩn bị sẵn sàng đợi chờ giây phút Chúa Hài Đồng ghé vào căn nhà của linh hồn của chúng con ăn miếng trầu, uống chén nước, ân cần thăm hỏi chúng con.

Nguyễn Trung Tây, SVD

         go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay