lm nguyễn trung tây
Trang Chính    |    Lời Giới Thiệu    |    Sống Lời Chúa    |    Truyện Ngắn    |    Liên Lạc
Trang [1][2]


xuân bất tái lai



Tranh Nguyễn Trung Tây, Phố Cổ

Trời lạnh. Người tự nhiên nổi sần sượng, ngứa. Ngứa gãi sướng tay sướng chân. Cứ thế mà gãi. Càng gãi những vết sần sượng càng đỏ tươi, nhìn như ghẻ, nhìn thấy sợ, nhìn thấy ngán. Lấy lotion bôi. Da bớt khô nhưng vẫn nứt ngang dọc tương tự như ruộng lúa vào một ngày nắng hạn, như đường đào bới ngổn ngang của những con cái ghẻ.

          Trời lạnh. Làn da xám đen rủ nhau nổi dầy cộm tương tự như người phong cùi. Phong cùi? Con cái nhà cửa có mà cũng như không. Đành phải giã từ, chui vào trại tập trung, ngày ngày phơi nắng trước sân, ngước mắt nhìn trời xanh ngậm ngùi tiếc xót. Phong cùi? Thà là nhảy sông nhảy suối. Chết đi, xác trôi lềnh bềnh ba ngày ba đêm rồi tấp vào bờ vào bụi biến thành thằng chổng. Phong cùi? Chẳng lẽ tại mình ở dơ? Sáng Thái tắm. Tắm xong, bớt ngứa, bớt gãi, những vết đỏ sần sượng bớt gồ ghề kéo đồi kéo núi. Nhưng sau đó khoảng một tiếng, chó đen lại hoàn mực đen. Ghẻ tiếp tục đội mồ sống dậy. Ngứa! Gãi sướng da sướng thịt!

          Trời lạnh. Mây đen mây xám kéo ngập bầu trời. Bước xuống xe, khoác lên người mảnh áo len, Thái ghé vào cafeteria của sở,

          — Một ly cà-phê đen, please.

          Người thâu ngân viên mắt xanh tóc nâu gốc Mễ Tây Cơ đang đứng sau quầy tính tiền,

          Amigo uống cà-phê Mỹ hay cà-phê Việt Nam ?

          Amiga cũng biết pha cà-phê Việt Nam hay sao?

          — Biết chứ, manager Việt Nam mới chỉ tuần rồi.

          — Thôi, con lậy mẹ, amiga. Mẹ pha cà-phê Expresso thì họa may.

          Amigo đau hả?

          — Giỡn chơi!

          — Sao nhìn mặt mệt mỏi như ốm mới dậy vậy?

          Well, I guess… I’m S.A.D.

          Sad?

          — Không phải.

          — ???

          Tính gãi, nhưng ngại. Ai lại làm chuyện mất thể diện thế kia trước mặt người đẹp. Cầm ly cà-phê Mỹ đi vội về văn phòng. Ngồi xuống ghế, len lén cúi xuống gãi bằng thích. Trời lạnh, ngứa. Trời lạnh, xìu. Đứng dậy bật hết bốn năm ngọn đèn trong văn phòng. Cái này chắc là tại S.A.D., Seasonal Affective Disorder.

          Tiếng gõ cửa vang lên. Thái ngưng gãi ghẻ, cười tươi chào đón đồng nghiệp tóc vàng,

          — Hôm qua Danny tới văn phòng. Hắn hăm he đưa mi ra phiên họp toàn ban tuần tới.

          Tự nhiên hết ngứa. Ngứa biến tan khi nhận được bản tin bất ngờ. Cơn ngứa biến mất nhường chỗ cho cơn giận. Thái tính mở miệng chửi thề văng tục. Phải chửi toáng lên cho hả cơn giận. Đã mở miệng ra rồi. Lời nói đã dâng cao đầu môi, câu chửi đã thập thò chót lưỡi. Nhưng thôi. Nuốt vào. Nhịn. Nhịn như nhịn không gãi khi bị cơn ghẻ ngứa hành hạ gần một tuần nay.

          Cô người Nga độc thân ăn tiền trợ cấp có hẹn sáng nay lúc 10 giờ. 9 giờ gọi vào, con đau đang nằm trong bệnh viện, xin gặp tuần sau. Đóng sổ lại, Thái đi ra cafeteria ăn sáng.

          Người đẹp amiga Mễ biến mất. Giờ này thanh niên gốc Việt ngáp ngắn ngáp dài đứng trông quán,

          — Xếp uống chi?

          — Thôi đại ca, cho ly nước lạnh, thật lạnh và cái menu.

          — Ủa, không cà-phê sao?

          — Không.

          — Nghe nói Sở An Sinh Xã Hội đang kiếm người mới cho chức vụ Trưởng Văn Phòng. Có mấy người nói xếp và Danny là hai con bài sáng giá. Có ăn khao, đừng quên em nhé xếp.

          — Mi cũng nhậy tin dữ. Làm ơn cho xem cái menu.

          Người thâu ngân viên gốc Việt đưa cái menu. Nhìn tới nhìn lui. Sao hàng chữ nhảy múa rồng rắn thế kia? Đưa sát vào mặt, hàng chữ nhòe nhoẹt. Đưa cái menu ra xa, rồng thôi nhảy, rắn thôi múa. Đưa ra xa hơn nữa, hàng chữ đen đen hiện rõ nguyên hình. Chẳng lẽ viễn thị? Không phải đâu. Chắc tại trời âm u. Thái nhìn chung quanh, đèn trắng bật sáng khắp nơi. Đưa cái menu vào sát cặp mắt, mờ ảo lại hiện ra. Đẩy cái menu ra xa, chữ đen đen hàng hàng xếp lớp. Vậy là đúng ngay chóc. Vậy là dám bị viễn thị rồi.

Thái nhớ lại tuổi mười lăm đọc truyện chưởng coi phim bậy trong bóng tối mờ mờ. Tình trạng đọc lén coi lút diễn đi lập lại cho tới một hôm ngồi ngay hàng ghế thứ hai trong lớp, nhưng Thái thấy hàng chữ phấn trắng trên bảng đen trong lớp tiếng Việt Nam mờ mịt sương mù. Quay sang mấy thằng bạn ngồi bên cạnh, Thái thấy chúng nó viết như điên.

Phục Ba Tướng Quân Mã Viện mang quân đuổi theo Hai Bà Trưng. Cùng đường Hai Bà nhảy xuống sông Hát Giang tự vận vào ngày 6 tháng 3 năm Quý Mão, 43 A.D.

          — Sao tao không thấy chi hết? Chữ trên bảng mờ như thế mà mày cũng thấy. Chữ đó chữ chi? Phục hay phúc? Phục hả? Thế mà lại tưởng cô giáo hôm nay loạn, viết tiếng Việt lộn sang tiếng Anh.

          Tới lúc đó mới biết là mình cận thị, phải đeo kính.

          Bây giờ bốn mươi mốt tuổi, hình như viễn thị ghé ngang hỏi thăm. Hèn chi mấy lần trước trong phòng họp, tới giờ thuyết trình, Thái cầm giấy chuẩn bị đọc nhưng tự nhiên thấy chữ nhảy múa. Nghĩ là tại ngồi lâu với computer, mắt mỏi, Thái gỡ kính cận ra dụi đôi mắt, lại thấy sáng chói như cũ. Thái nhớ tới mấy người bị bifocal, phải đeo kính hai tròng, mắt lồi mắt lõm nhìn thấy dị. Bây giờ cũng dám tới phiên mình mắt lõm mắt lồi.

          Ghẻ ngứa kéo lên cả da mặt. Ghé vô phòng vệ sinh soi gương. Trời lạnh mây xám âm u, mặt mày Thái xám đen xám xịt. Chân tóc kéo cao lộ cái trán bướng. Tóc vuốt một cái rụng đầy cả nắm. Nhìn vô trong gương một lần nữa, Thái nhận ra được bao nhiêu khoảng trống lộ thiên giữa chân tóc. Thái nhìn tới nhìn lui, phòng vệ sinh không có ai. Đưa sát cái mặt vào gương, nhìn lên Thái nhận ra gầu bám dọc ngang da đầu tương tự lá mùa thu phủ ngập sân cỏ. Tóc lưa thưa như mới ốm dậy, như người chạy chemotherapy. Tình hình như vầy chẳng mấy chốc mà rụng hết tóc. Hói là con đường không thể chạy trốn.

          Thái nhìn xuống, bụng đã to. Thời gian gần đây quần 32 nhảy vèo lên 35. Ban đầu Thái không tin, nghĩ mình nhìn lộn, thử tới thử lui. Nín thở, hít bụng, mặt đỏ căng cứng, quần 32 vẫn chật. Thái nhắm mắt thử quần 35. Vừa y!

          Giáng Sinh vừa qua, Thái gặp mấy người bạn thời trung học. Nếu không được báo trước, Thái sẽ không nhận ra hai thằng bạn của tuổi mười tám. Hai đứa tóc rụng lưa thưa nhìn như đám cháy rừng của miền Nam Cali. Một thằng mập, lùn, tròn như hột mít, bệnh gan. Thằng kia còn tệ hơn, mập, bụng to như thùng nước lèo, bệnh tiểu đường, cholesterol. Đã hói, tóc bạc, nó còn bị đụng xe rụng hết nguyên một hàm răng phía dưới.

          Thái nhe răng ra. Răng thì cũng tạm được. Tất cả hai hàm răng đều là của thật, không có của giả. Răng thật, chân răng không bị viền đen bám chung quanh. Nhưng ông nha sỹ trong lần khám răng tháng trước nói nướu răng của sir bắt đầu bị mòn. Tiện tay, ông trám lại những lỗ bị sâu nằm phía trong, mắt thường dân nhận không ra. Tiện miệng, ông ta khen sir có hàm răng tốt, chân răng bị mòn nhưng lợi răng còn đỏ hồng. Tiện chuyện, ông khuyên nên bỏ thuốc và bớt uống cà-phê, bởi răng của sir bị khói thuốc và cà-phê bám vàng, vàng như nghệ.



Tranh Nguyễn Trung Tây, Ngã Ba Đường

 


copyright © 2004 nguyentrungtay