trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
Song Lộc Triều Nguyên
 

                        như song lộc triều nguyên ơn phước cả,
                        dâng cao dâng thần nhạc sáng hơn trăng,
                        thơm tho bay cho tới cõi thiên đàng.
                        huyền diệu biến thành muôn kinh trọng thể.
Hàn Mặc Tử

      
               

Tan lễ chiều Chúa Nhật, chồng lái xe chở vợ nhập vào dòng xe cộ ngược xuôi tấp nập trên đường. Trời tháng Mười Hai, mùa đông Bắc Mỹ thổi gió rét lạnh buốt thịt da. Cả hai bất chợt cùng yên lặng... Chồng mở to căng mắt nhìn đèn thắng đỏ chói lòa, chân đưa ra đạp chân thắng. Vợ lơ đãng nhìn hai bên đường. Bất ngờ vợ ôm ngực, ho từng tràng!  Chồng vội vàng đưa tay bật nút máy sưởi... Những vòng bánh xe quay lăn đều trên đường. Xe hơi dừng lại tại một ngã tư đèn đỏ. Những tiếng ngáp ngắn ngáp dài. Chồng đưa tay dụi mắt. Vợ giơ tay che miệng ngáp to... 

Chồng cuối cùng lên tiếng phá vỡ bầu không khí buồn ngủ,

Em lấy cho anh một cái CD, mở nghe nhạc, được không? Buồn ngủ quá...

Vợ cũng ngáp ngắn ngáp dài, hỏi như cho có lệ,

Nhạc đạo hay nhạc đời?

Chồng nói,

CD nào cũng được. Trời mùa đông lạnh, bên trong mình bật sưởi... Tự nhiên buồn ngủ. Em ngáp, anh ngáp. Suốt từ lúc nãy tới giờ, ngáp muốn sái quai hàm.

Vợ lấy ra CD, ấn nút dàn máy... Trong bầu không khí nhỏ bé của chiếc xe, giọng hòa âm bốn bè trường ca Ave Maria nhè nhẹ nổi lên. Từng lời kinh của Hàn Mặc Tử trộn lẫn với dòng nhạc Hải Linh nhè nhè bay lên cao vút. Chồng yên lặng lắng nghe nhạc. Vợ hát nho nhỏ theo lời thơ: “Như sóng lộc triều nguyên, ơn phước cả”...

Bất ngờ vợ cất tiếng nói, đúng ra, một câu hỏi,

Bài thơ có đoạn em không hiểu... Sóng lộc triều nguyên...

Chồng ngứa mình, dám...sửa lưng vợ,

— Người đẹp! Không phải “sóng” mà là “song”, “Như song lộc triều nguyên”.

Vợ khựng lại,

Sao anh biết?

Bị vợ chiếu, chồng tỉnh ngủ, nói liền, giọng quả quyết,

Tin tui đi người đẹp. Song lộc chứ không phải là sóng đâu.

Vợ vẫn không bỏ qua,

— Chắc không đó ông tướng?

Chồng giọng chắc nịch,

— Chắc! Không tin thì cá này?

Không khí trong xe bỗng dưng rộn ràng tiếng pháo đại bác hai bên bắn qua bắn lại,

— Cá cái gì?

Chồng nạp đạn, bắn trả,

— Gì cũng được?

Vợ yên lặng, đo lường tình thế, cuối cùng...đình chiến,

— Tạm tin anh đi. Thì song lộc triều nguyên.

Đình chiến! Khói đạn tan loãng trả lại bầu không khí thanh bình trong xe... Đình chiến! Chồng kể chuyện,

— Hồi xưa ở ca đoàn, ca viên tụi anh hay thắc mắc không hiểu “Song lộc triều nguyên” nghĩa là gì. Sơ ca trưởng nói có lẽ bởi ông Hàn Mặc Tử muốn ví Đức Mẹ như nai... Lộc là nai, đúng không?

Vợ ngắt lời chồng,

— Lộc là nai... Nhưng tại sao lại ví Đức Mẹ với nai?

Anh nhắc nhở vợ,

Em! Cái tật... Nói chưa xong... Thì Sơ nói Kinh Thánh có đoạn, "Như nai vàng mơ ước nguồn suối nưới trong" (Thánh Vịnh 42:1)...

Chồng nhẩn nha,

— Anh nhớ nghe Sơ giải thích xong, có người thắc mắc hỏi tại sao ông Hàn Mặc Tử lại dùng số hai. Đúng ra phải là nhất lộc...

Vợ bắt đầu bị cuốn hút vào câu chuyện,

À ha... Đúng ra phải là nhất lộc, chứ sao lại là song... Rồi, rồi Sơ nói sao?

Chồng lắc lắc đầu, thành thật khai báo,

Sơ nói...Sơ cũng không biết...

Chồng quay sang vợ, nịnh vợ có nguyên nhân,

Em thông minh lắm mà, có biết tại sao ông Hàn Mặc Tử lại viết "Như song lộc triều nguyên" hay không?

Vợ nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng lắc đầu,

— Chịu, em cũng chịu thôi. Hồi xưa thì em cứ nghĩ ông Hàn Mặc Tử viết là "Như sóng lộc triều nguyên". Ví Đức Mẹ như nguồn sóng dâng cao. Bây giờ anh lại nói "Như song lộc".... Chịu, chịu thôi...

Vợ đề nghị, nửa đùa nửa thật,

Anh, chắc đi mà hỏi tác giả. May ra có câu trả lời...

Chồng cười cười đầu mũi,

Nói thế mà cũng nói được!

Vợ thôi nửa đùa nửa thật, chuyển hẳn sang thật, cãi tới, cần cổ căng căng,

Chứ anh nghĩ coi... Không hỏi ông ấy thì hỏi ai?

Chồng tiếp nối nhịp,

Ông Hàn Mặc Tử chết từ đời nào rồi. Làm sao mà hỏi... Nói như em thì có ai thấy Chúa phục sinh đâu? Sao mà tin là Chúa đã sống lại? Có mà hỏi Chúa thì họa may có câu trả lời... Đúng không?

Vợ nói ngay,

Chúa thì khác. Mình tuy không thấy, nhưng cả bốn quyển sách Phúc Âm đều ghi lại câu chuyện phục sinh...

Chồng nương theo đà gió, chộp đúng cơ hội, nói ngay,

Đúng như vậy. Mặc dù ông Hàn Mặc Tử đã chết, nhưng ông ấy lại có người em ruột, Nguyễn Bá Tín, ông này đã từng viết hồi ký về anh mình (1), trong đó có đoạn giải thích nguyên văn lời thơ huyền bí...

Vợ ngạc nhiên,

Really? You are not kidding?

Chồng gật đầu xác nhận, 

I'm serious… Ông ấy nói Hàn Mặc Tử đã từng giải thích với ông ấy... song là nhị, là hai. Nhưng lộc ở đây không phải chữ lộc của nai, nhưng là chữ lộc của hai sao tử vi…

Vợ trợn tròn mắt kinh ngạc,

You're serious?

Chồng gật đầu xác nhận, giải thích rõ ràng,

Yup, I am not kidding. Lộc này là Lộc của hai ngôi sao, sao Lộc Tồn và sao Hóa Lộc. Lộc Tồn là sao Thiên Lộc, lộc của Trời. Hóa Lộc là sao Nhân Lộc, lộc của trần gian. Triều là hướng về. Nguyên là nguyên thủy. Song lộc triều nguyên có nghĩa là từ nguyên thủy, Đức Mẹ đã tràn đầy phúc lộc, phúc lộc trần gian (Hóa Lộc), và phúc lộc thiên đàng (Lộc Tồn).

Chồng hứng khởi thấy rõ,

— Mà đây mới là điểm đặc biệt của lời thơ bí hiểm nè. Em biết chi không? “Song lộc triều nguyên” chính là câu kinh cải cách của ông Hàn Mặc Tử đó.

Vợ trợn mắt,

— Cải cách?

Chồng nhẫn nại giải thích,

Em đọc kinh Kính Mừng như thế nào?

Vợ nói ngay,

Thì ai mà chẳng đọc, "Kính mừng Maria, đầy ơn phúc..."

Chồng cắt ngang lời kinh của vợ,

Well! Thì, nếu thích, em có thể đọc kinh Kính Mừng như thế này, “Kính mừng Maria, 'như song lộc triều nguyên ơn phước cả'”.

Vợ nghi ngờ, trợn mắt, hỏi lại chồng,

Are you sure? Cái này là anh...suy diễn hay là ông Hàn Mặc Tử nói?

Chồng lườm vợ, lập lại nguyên văn,

Anh suy diễn? Có mà suy diễn... Cái này là ông Nguyễn Bá Tín, ông ấy nói đó... Nói có sách, mách có chứng... Chốc nữa về tới nhà, tui lấy sách ra cho đọc...   

Bên trong xe, dòng thơ kinh quyện với nhạc thánh tiếp tục đốt cháy tâm hồn hóa ra khói trầm hương bay cao lên thiên nhan, “Như song lộc triều nguyên ơn phước cả”, nhạc quyện với thơ sáng tựa trăng rằm dịu dàng buông xuống trần gian ngàn vạn sợi tơ, “Dâng cao, dâng, thần nhạc sáng hơn trăng”. Thơ hòa với nhạc dệt nên trường ca bất tận ngợi ca vẻ đẹp của Nữ Vương Thiên Đàng, “Và tổng lãnh thiên thần quỳ lạy Mẹ. Tung hô câu đường hạ ngớp châu sa”.

 

Suy Niệm

Như song lộc triều nguyên ơn phước cả,

Dâng cao thần nhạc sáng hơn trăng.

Thơm tho bay cho tới cõi thiên đàng,

Huyền diệu biến thành muôn kinh trọng thể,

Và tổng lãnh thiên thần quỳ lạy Mẹ,

Tung hô câu đường hạ ngớp châu sau,

Hương xông lên, lời ca ngợi xum hòa,

Trí miêu duệ của muôn vị rất thánh,

Ave Maria

(Hàn Mặc Tử, Thánh Nữ Đồng Trinh)

 

Lời Nguyện

Lạy Nữ Vương Thiên Đàng Song Lộc Triều Nguyên, Mẹ của Thiên Chúa, cũng là Mẹ của chúng con. Xin Mẹ tiếp tục cầu bầu cho chúng con, những người con của Mẹ còn đang trên con đường hành hương về lại quê Trời của Đức Giêsu, Con của Mẹ.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 

(1). Nguyễn Bá Tín, Hàn Mặc Tử, Anh Tôi.

 



 

Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu,
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đậu,
Trên triều thiên ngời chói vạn hào quang?
(Thánh Nữ Đồng Trinh)

 Nhà thơ Hàn Mặc Tử
1912-1940


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay