trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

       Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện bác chuyện em
 Sóng Biển Galilê
Chuyện Bác Chuyện Em bối cảnh xảy ra ở khắp nơi, Việt Nam, Mỹ, Úc, Do Thái… Em đi tu mà em cũng có thể là một nhân vật đã lập gia đình.

                        

Bình minh Biển Galilee, Ảnh NTT


Gớm cái sóng Biển Galilê cũng đến là tợn bác nhỉ.

— Còn phải nói. Mặt tôi lúc đó là tái xanh, bụng dạ cồn cào, ói đầy ra cả khoang thuyền. Nghĩ lại, giờ vẫn còn thấy xấu hổ!

— Đấy, bây giờ thì chẳng ai thèm đánh cũng vẫn khai cung. Lúc ở trên thuyền, thấy mặt bác tái xám xanh ngoét lại là em biết có chuyện rồi. Thế mà đưa cho bác chai dầu gió thì lại cứ dãy lên như người phải bỏng. Lại chết vì cái sĩ diện.

— (Chép miệng) Nào có dám sĩ diện chi đâu mà ông mắng tôi oan uổng như thế. Thiệt tình là tôi không chịu được cái mùi dầu bạc hà. Ở nhà, cảm cúm chi thì vợ nó lại đun nồi nước sả cho xông, nhưng chớ có bao giờ bà ấy dám bứt đám lá khuynh diệp cho vào, bởi nhà tôi biết tôi kị dầu gió và kị đi ghe. Có chuyện phải tếch lên Hà Nội là cứ nhắm đường cái đi thẳng một mạch lên tới phố, chớ đố dám xuống bến đò. Say lắm, tôi chịu thôi.

— Chết chửa, bác không nói, nào ai biết. Mà nếu đã biết mình say sóng tợn như thế, vậy còn leo lên thuyền làm chi cho nó khổ cái thân. Rõ là tự mình làm khổ mình.

— Ông đến là vớ vẩn. Cả một đời người, giờ mới có cơ hội nhìn được mặt mũi Biển Galilê nhớn bé ra sao. Cả một đời giữ đạo, bao nhiêu bận rồi được nghe bài Phúc Âm Chúa dẹp yên sóng gió Biển Galilê. Giờ có dịp, chẳng lẽ lại từ chối không đi thuyền ra giữa biển. Cũng phải liều vậy thôi. Mà ông không thấy sao? Thoạt đầu lúc thuyền mới nhổ neo, sóng gần bờ cũng đâu có tợn lắm đâu. Tôi cũng chỉ nhờn nhợn trong dạ vậy thôi. Nào ngờ, thuyền càng xa bờ, sóng lại càng dữ. Tới khi thuyền ra tới giữa Biển thì sóng dâng cao ngất. Lúc đó mới vãi ra chuyện. Mà tưởng thế là xong, ai ngờ càng lúc sóng biển càng cứ cao tợn. Tôi hãi quá, cứ tưởng thuyền chìm, lại càng đâm ra hoảng. Người run lên bần bật như gặp phải ma.

— Bác cứ lo hão. Sóng cao thì sóng cao, làm sao mà thuyền chìm cho được. Thuyền mình cao to còn hơn cả thuyền vua. Kèo cột bắt mối đinh đóng chắc chắn. Sao mà chìm?

— Ông cứ ở đó mà nói chuyện đãi bôi. Ai mà chả biết là thuyền mình sao dễ mà chìm. Nhưng đừng có nói thánh. Ở giữa cái biển nước mênh mông như vậy, thuyền vua thì cũng chỉ bằng cái mắt muỗi, mà có là thuyền tây đúc thép thì cũng chả ăn được cái giải gì với ai. Sóng to gió lợn, lật tất tật. Tôi thì lại không biết lội. Gặp nước là sợ. Tôi hãi nước lắm.  

— Em biết. Nhưng giá mà cái thuyền mình nhỏ như cái thuyền đánh cá cơ, lúc đó em mới sợ.

— Thuyền đánh cá nào?

— Ơ, bác quên rồi hay sao? Cái thuyền đánh cá cổ trưng ở bảo tàng viện đó.[1]

— À, tưởng chi. Nom thấy cái thuyền đánh cá đó rồi, lại bị sóng Biển Galilê quật cho một trận mất mật, lúc đó mới thấm cái sợ của thánh Phêrô với mấy ông tông đồ vào cái đêm hôm đó (Matt 8:23-27).

— Thì chuyện. Bác thấy cái thuyền đánh cá của thánh Phêrô chiều sâu chắc cũng chỉ khoảng được thước hai (1.2m) là cùng. Sóng tợn như vậy, làm gì mà bữa đó không phải một mẻ sợ mất mật. Hên là có Chúa đấy. Chứ không lại dám làm mồi tất tật cho cá Biển Galilê bữa đó rồi.

 

Suy Niệm

Đức Giêsu và các môn đệ chèo thuyền ra Biển Galilê. Sóng gió nổi lên khiến thuyền đánh cá tưởng chìm. Nhưng Đức Giêsu vẫn cứ ngủ say. Các môn đệ hốt hoảng đánh thức Ngài dậy,

— Thầy ơi, xin cứu chúng con.

Đức Giêsu thức dậy, Ngài la mắng sóng gió. Bốn phiá Biển Galilê (bỗng dưng) trở nên yên lặng như tờ (Matt 8:23-27).

Cuộc đời nào chẳng có sóng gió. Bao nhiêu lần rồi, sóng đời cuồn cuộn dâng cao như muốn nhận chìm như muốn đập nát mảnh thuyền hồn sâu một thước hai nhỏ bé.

Thuyền hồn nào chẳng mỏng manh dễ vỡ như thủy tinh.

Đau xé nát một lời nói.

Buồn hằn khóe mắt một chuyện tình.

Sầu tủi duyên kiếp số phận hẩm hiu.

Hờn giận người không giữa lời hứa thủy chung.

Thất bại trong đời. Giờ lại tay trắng.

Bệnh tật nan y. Ung thư. Chạy chemotherapy, tóc rụng sói sọi.

Bao nhiêu lần rồi con muốn buông xuôi bỏ cuộc. Sóng nước biển đời tiếp tục dâng cao. Mình con bơ vơ trơ trụi như chiếc lá khô giữa mặt biển đang cuồn cuộn nổi cơn ba đào.

Lời Nguyện

Chúa ơi, giữa cơn sóng gió trần gian, con cần Chúa!

— Thầy ơi, xin cứu con.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 

chú thích

[1] Năm 1986, tại bờ biển Galilê người ta khám phá ra một cái thuyền đánh cá có chiều dài 8.2m, chiều rộng 2.3m, chiều sâu 1.2m. Dùng Carbon 14, khoa học gia đo được tuổi đời của thuyền đánh cá vào khoảng 100 BC và 71 AD. 

  go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay