trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây, SVD
Sinh Nhật Mẹ

Chiều ngang qua giáo đường,
Ngừng trước tòa Nữ Vương,
Đốt mừng sinh nhật Mẹ
Ngàn vạn nến yêu thương
.

             
      

Ngày Mẹ chào đời, tinh tú xôn xao

mặt trời mặt trăng kể chuyện thì thào,

Thời xưa khờ dại nghe lời rắn độc,

bà ăn trái cấm, cực khổ lao đao!

 

Cho nên có một thời,

Vợ ngồi chòi lá, nhai miếng cơm thiu.

Chồng dựa vách đất, nhìn đời quạnh hiu.

Bà ôm mặt khóc, hận, nhìn táo thối!

ông ngậm bồ hòn, buồn, ngó rắn hôi!

 

Một thời phúc lộc, xanh tươi

giờ này bỗng dưng cạn khô, bốc khói.

                           

Địa đàng khép lối.

trần gian chuyển đổi.

Thiên đàng vắng bóng,

Mầm ác đâm chồi.

 

  Ca-in giết A-bên!

  Trời đổ nước lụt dâng lên,

  Xác người xác thú nổi trôi bồng bềnh.

  Tay búa tay kềm,

  nhân gian xây tháp cao.

  Ngấn lệ dâng trào,

  Adam Eva khóc thương cho lòng kiêu ngạo.

  Tay đưa cao ngong ngóng chờ.

  Khi nào vườn hồng đỏ rạng chân trời?

 

Ngày rồi cũng tới,

Phút Mẹ chào đời,

Tinh tú xôn xao,

Mặt trăng cúi chào,

Mặt trời chuyển động,

Chớp giật xôn xao,

Trần gian chuyển đổi

hóa ra mầu xanh

phúc lộc địa đàng.

 

Ơi Mẹ!

 

Chiều ngang qua giáo đường,

Ngừng trước tòa Nữ Vương,

Đốt mừng sinh nhật Mẹ

Ngàn vạn nến yêu thương.  

Nguyễn Trung Tây, SVD


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay