...Tháng 12 tuyết
rơi. Gió lạnh từ phương Bắc rủ nhau kéo về thổi trắng thành phố. Bầu không khí
Noel ngập tràn ngôi thánh đường nhỏ bé của người Việt Nam trên vùng đất mới.
Và tự nhiên cây
thánh giá lớn treo trên cung thánh rớt xuống đất!!!
Sáng ngày 22
tháng 12. Cha xứ bước vào nhà thờ chuẩn bị cho thánh lễ lúc
7:30 sáng. Ông nhận ra ánh sáng của ngọn nến chầu leo lét
trong cung thánh đã tắt. Bật đèn lên, ông giật mình,
— Lạy Chúa tôi!
Ông kêu lớn
tiếng bởi ông nhìn thấy cây thánh giá lớn được treo bằng bốn sợi giây cáp đang
nằm sõng soài ngay trên nền đá của cung thánh. Tượng Chúa chịu đóng đinh úp mặt
xuống nền gạch. Ngẩng mặt lên, ông thấy bốn sợi dây cáp đang đong đưa qua lại.
Rợn người, nổi da gà, ông tỉnh ngủ. Nhẹ nhàng đi tới, ông quỳ xuống bái gối
trước cây thánh giá. Với cả hai tay, ông nhấc cây thánh giá lên. Cây thánh giá
nhích đi một chút, rồi lại nằm yên. Một lần nữa hít một hơi dài, cha Nghi lấy
hết sức lực của tuổi ba mươi tập tạ hằng ngày nhấc cây thánh giá lên. Nhưng lần
này cây thánh giá không hề di chuyển dù chỉ là một phân! Cha Nghi có cảm tưởng
mình đang ôm trong lòng nguyên một núi đá phủ đầy băng tuyết.
Chỉ còn 10 phút
nữa là
7:30
sáng, giáo dân đi lễ lác đác xuất hiện. Người người bàng hoàng nhận ra cây thánh
giá đang nằm úp mặt xuống nền gạch. Không ai bảo ai, hai ba người đàn ông phụ
nhau nhấc cây thánh giá lên. Nhưng cây thánh giá không lay chuyển. Sau cùng
khoảng hai mươi người, cả đàn ông lẫn đàn bà, tất cả mọi người có mặt trong nhà
thờ cùng xúm vào. Cây thánh giá vẫn im lìm. Tượng Chúa chịu nạn vẫn cúi mặt
xuống nền gạch lạnh giá của một ngày cuối tháng 12 của mùa Giáng Sinh.
Câu chuyện cây
thánh giá chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ lan ra khắp thành phố. Tất cả những
đài truyền hình, truyền thanh địa phương đồng loại lên tiếng, “Cây thánh giá gỗ
rớt úp mặt xuống nền cung thánh! Không ai nhấc nổi!” Bỗng dưng ngôi thánh đường
vô danh nhỏ bé ngập tràn tiếng động. Tiếng người phỏng vấn những giáo dân có mặt
vào những giây phút đầu tiên. Tiếng đọc kinh của những người đàn bà trong nhà
thờ. Tiếng chân chạy tới chạy lui của những người phóng viên ôm dàn máy lớn loay
hoay chụp hình cây thánh giá lạ kỳ từ nhiều góc. Ngôi giáo đường, bình thường
vắng bóng người, giờ này tấp nập người ra người vào. Cha Nghi quyết định đóng
cửa nhà thờ, ngoại trừ cửa chính dành cho những người muốn thử, nâng cây thánh
giá lên. Giờ này từ phía cuối nhà thờ, người có đạo cũng như không, đang xếp hai
hàng dài dẫn lên tới cung thánh. Hết người này tới người kia, cây thánh giá gỗ
vẫn nằm im lìm.
(Trích một đoạn
trong truyện ngắn
Cây Thánh Giá Gỗ Mùa Giáng Sinh của
Quán Rượu Nửa Đêm)
