trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



tuyển tập mùa thu 1999 của
tu sĩ chicago

 phố gió phố gió phố gió

 

                     

  nguyễn trung tây, thư ngỏ
linh mục trịnh hùng, sáng tác của một thời
nguyễn ngôi lời, lòng chợt từ bi bất ngờ
nguyễn cao nguyên, svd, thời gian nhìn lại
nguyễn trung tây, ba vua và ngôi sao lạ
trần nhân, svd, mục vụ gia đình: ly di-tái hôn & bí tích thánh thể
trần chúc, mm, chiếc lá
lm joseph nguyễn thái, mùa phục sinh: hoa nở và tình yêu
an phong, ofm, "city you-city me"
nguyễn anh quang, svd, tu sĩ ngôi lời
trân huyền, hành trình tận hiến
đào nguyên hà, một chút suy tư về tuổi già

Bên ngoài tuyết rơi. Bên trong căn phòng nhỏ của người tu sĩ, ngọn nến Giáng Sinh được đốt lên cho một buổi kinh tối. Những trang kinh lật lên, những lời kinh nhật tụng trầm trầm ngân nga. Ngọn nến Giáng Sinh lung linh. Tràng hạt Mân Côi huyền dịu. Bên ngoài, gió vẫn thổi, tuyết vẫn rơi. Ngoài đường nhiệt độ rớt xuống -20 độ F. Mọi nơi tiếp tục trắng. Khắp nơi tiếp tục im lìm. Bên ngoài vẫn là lạnh căm. Bên trong vẫn là người tu sĩ và kinh Mân Côi, “Thứ Ba thì ngắm Đức Bà sinh Đức Chúa Giêsu nơi hang đá. Ta hãy xin cho được lòng khó khăn”.

Một tuần trôi qua, tuyết tiếp tục rơi. Những đống tuyết cao có ngọn chưa kịp tan lại bị những trận tuyết khác buông mình lìa bỏ trời cao buông phủ lấp đầy. Trời vẫn khoảng cỡ -10 tới -20 độ F. Người tu sĩ vẫn ngày ngày cuốc bộ tới trường Thần Học CTU. Lượt đi 20 phút. Lượt về lại 20. Tuyết trắng tiếp tục buông rơi. Người tu sĩ tiếp tục những bước chân dẫm đạp lên tuyết trắng. Người tu sĩ tiếp tục khoác vào người những bộ quần áo dầy cộm tương tự như người Eskimô. Người tu sĩ vẫn tiếp tục ngáp ngắn ngáp dài vào những buổi sáng trời lạnh tái tê lội bộ tới trường. Người tu sĩ vẫn xám đen mặt lại thở dài nhìn những tuyết bông buông rơi trên con đường. Người tu sĩ vẫn tiếp tục chìa ra những ngón tay lần hạt kinh Mân Côi.


chương kết
chúa


Chúa, gió heo may hiu hiu thổi, mùa thu tới.
Chúa, óng ánh lá vàng, gió bấc về phủ kín rừng cây.
Chúa, đô thị trắng tinh, ngập tràn bông tuyết.
Chúa, trắng xóa cánh đồng, bão tuyết tan.
Chúa, mùa xuân hoa nở, rực rỡ sắc mầu.
Chúa, mầm non xanh ngắt, lung linh trong nắng.
Chúa, áng mây lững lờ, che nắng che mưa, trưa hè mùa hạ.
Chúa, hiu hiu gió nồng, thổi nóng tâm hồn, rực rỡ tin yêu.

Chúa là hạnh phúc một đời con loay hoay tìm kiếm,
là đường con bước tới, là nơi con hướng về.
Chúa là vầng hồng tỏa sáng soi đường khi con bước đi ban ngày,
là ánh trăng lung linh dẫn lối khi con lạc bước ban đêm.
Chúa là mẹ hiền che chở vỗ về khi con cô độc,
nhìn quanh không thân nhân, ngó lui không bè bạn.
Chúa an ủi vỗ về khi con lạc loài, con phiền muộn, con bơ vơ.
Chúa là tất cả.
Trong tay Ngài, con bước tới, hăm hở, phó thác, và tin yêu.
(Tu sĩ Ngôi Lời, trang 83)

tuyển tập mùa thu 1999
 tu sĩ chicago

go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay