□
Nguyễn Trung Tây,
SVD
Phiền Muộn, Bối Rối, &
Bình An
Ngày hôm nay người ta xây được những căn nhà cao hơn, phòng ốc rộng hơn,
sân vườn xanh cỏ hơn, nhưng tâm hồn của nhân loại bắt đầu co cụm
nhỏ dần héo úa tàn khô.
Ngoài
thất vọng, tuần Thánh và tuần Phục Sinh đầu tiên của dòng lịch
sử ơn cứu rỗi cũng là hai tuần lễ đong đầy những phiền muộn, bối
rối, và lo lắng không lối thoát cho những người môn đệ của Đức
Giêsu.
Bắt đầu từ những giây phút bỏ chạy trong Vườn Cây Dầu cho tới giây phút
chứng kiến cảnh tảng đá đang lăn tròn che kín ngôi mộ, những
người Kitô hữu đầu tiên đã trải qua hết thất vọng này sang thất
vọng khác. Thoạt tiên là chuyện Giuđa bán đứng đại sư phụ với
một cái hôn, nối tiếp là bản án tử của Đức Giêsu được đóng dấu
bởi nhà nước bảo hộ La Mã, theo sau là nhọc nhằn con đường thập
giá với đá và sỏi dẫn lên Núi Sọ, tiếp nối là kinh hoàng tiếng
đinh xé rách thân xác và sắc nhọn tiếng búa lạc thần đôi mắt của
Đức Giêsu. Trong thất vọng, cuối cùng mọi người dẫn nhau ra về
sau khi tảng đá đóng lại che kín xác Đức Giêsu.
Nhưng rất tiếc, đúng như cụ Tiên Điền đã từng nói, “đùng đùng gió giục
mây vần,” câu chuyện thất vọng không chịu dừng lại ở chỗ tảng đá
được lăn tới chôn lấp một xác chết, nhưng được tiếp nối với một
bản tin động trời do những người đàn bà hốt hoảng chạy về thông
báo vào sáng sớm thứ Hai của ngày đầu tiên trong tuần lễ. Theo
như những người nữ môn đệ, xác Đức Giêsu đã không còn nằm trong
ngôi mộ đá nữa. Mà nếu xác Đức Giêsu đã biến mất, không còn
trong ngôi mộ, không ai trên cõi đời vào đầu thiên niên kỷ lại
dùng niềm tin Phục Sinh để giải thích cho hiện tượng ngôi mộ
trống; nhưng, người người từ những em bé cho tới những cụ già,
từ những nhà lãnh đạo tôn giáo cho tới chính quyền bảo hộ La Mã
đều tin rằng có người đã lẻn vào ngôi mộ đánh cắp mang xác Đức
Giêsu đi dấu cho một âm mưu đen tối (Gioan 20:2). Bởi thế, khi
bản tin xác Đức Giêsu đã biến mất, nhà nước bảo hộ La Mã không
chịu nhắm mắt bỏ qua, nhưng sẽ bắt đầu một cuộc tảo thanh, lùng
kiếm xác của Ngài trên từng góc phố và trong từng căn nhà của
kinh thành Giêrusalem. Khi cuộc săn lùng thi thể của Đức Giêsu
bắt đầu, những người nam môn đệ sẽ là những nhân vật đầu tiên
nằm trong danh sách bị truy nã, bị săn lùng, và bị tra khảo. Cho
nên, không ai lạ chi nếu những cánh cửa của căn nhà nơi những
người môn đệ đang ẩn sâu trốn kỹ bắt đầu từ đêm khuya của ngày
thứ Năm tuần trước lại càng thêm cửa đóng then cài vào ngày thứ
Hai đầu tuần của người Do Thái. Bởi thế, khi nhận được bản tin
là xác Đức Giêsu đã biến mất, những người môn đệ của Đức Giêsu
đã không đứng dậy hân hoan nhảy múa hét to, “Tạ ơn Chúa!
Allelujah! Ngài đã sống lại!”, nhưng mà là ngược lại. Cho nên,
vào ngày Phục Sinh đầu tiên, ngoài thất vọng, những người môn đệ
lại có dịp nếm thêm mùi vị đắng cay của muộn phiền, bối rối, và
hồi hộp chờ đợi giây phút cánh cửa căn nhà bật tung bởi xích
xiềng, giáo mác và áo trận La Mã.
Cánh cửa rồi cũng mở ra, nhưng không phải bởi chính quyền La Mã, mà là
hai người môn đệ nguyên gốc Emmau. Trong khi những người nam môn
đệ của Đức Giêsu đang run sợ, tiếp tục giấu mình sâu hơn nữa vào
trong bóng tối của căn phòng kín, hai người môn đệ vừa từ thị
trấn Emmau quay về cung cấp một bản tin khác về thi hài của Đức
Giêsu, lần này bản tin thật sự đã biến thành trái bom nổ tung và
giựt đứt những sợi giây thần kinh căng cứng của những người môn
đệ. Theo như hai người môn đệ của thị trấn Emmau, ngôi mộ đá đã
trở thành ngôi mộ trống không phải bởi vì người ta cướp mất xác
của Đức Giêsu cho những toan tính mờ ám, nhưng bởi vì Ngài đã
phục sinh. Và chính Ngài đã hiện ra chuyện trò với họ trên suốt
một quãng đường dài mười một cây số.
Trong căn phòng kín của gần hai ngàn năm về trước, bản tin về Đức Giêsu
Phục Sinh đồng hành trên con đường Emmau không mang lại tiếng
cười hân hoan tiếng hát tạ ơn Thiên Chúa, nhưng bản tin đã khiến
cho những người môn đệ của Đức Giêsu lại thêm nặng trĩu đôi vai,
hằn sâu vầng trán, thâm đen đôi mắt, bởi vì lo lắng và sợ hãi
trước những tin đồn thiệt hư không biết đâu mà kiểm chứng. Vào
giây phút hội ngộ giữa Emmau và Giêrusalem, ngoại trừ ông
Cleopas và người môn đệ đồng hành, tâm hồn của người người trong
căn phòng đóng kín cửa đều tiếp tục ngân vang khúc nhạc cung thứ
nốt giáng (b) của những dòng nhạc chán nản, nghi ngờ, và hoang
mang.
Không trách chi, khi Đức Giêsu với thể xác thần khí hiện ra, đứng giữa
căn phòng đóng kín cửa, các người môn đệ của Đức Giêsu tin rằng
họ đã thấy ma. Không biết có người nào té ra bất tỉnh hay không,
nhưng nếu Đức Giêsu không chúc “Bình An cho các con” và trấn an
họ bằng cách ngồi ăn cá nướng với những người môn đệ thân thương,
có lẽ nhiều người đã bị máu cơ tim nhồi lên mà chết bởi biến cố
Phục Sinh mà họ đang chứng kiến tận mắt trong căn phòng kín.
Suy Niệm
Bạn,
Trong ngày hôm nay, hơn bao giờ hết, lời chúc bình an của Đức Kitô Phục
Sinh vẫn là một điều mà bạn và tôi đang cần đến. Thế giới đã
tiến vào thiên niên kỷ thứ ba với bao nhiêu tiện nghi vật chất
phục vụ cho những nhu cầu cần thiết của con người. Nhưng những
tiện nghi vật chất này cũng có khả năng biến thành một con dao
hai lưỡi cắt đứt tay nhân loại khiến cho thế giới tiếp tục đói
khát bình an.
Nhân loại ngày hôm nay đã chế được hỏa tiễn và phi thuyền bay cao lên
không gian. Đồng hành với những bay cao và bay xa vào trong vũ
trụ là những hỏa tiễn mang đầu đạn hạt nhân có khả năng sát hại
không biết bao nhiêu mạng người chỉ trong chớp mắt.
Ngày hôm nay người ta đã xây dựng được bao nhiêu đường xa lộ siêu tốc
dẫn nối từ thành phố này sang phố thị khác, từ quốc gia này sang
vương quốc kia, nhưng con đường ngăn ngắn nho nhỏ dẫn sang nhà
hàng xóm cỏ hoang mọc dày che kín lối đi.
Ngày hôm nay người ta xây được những căn nhà cao hơn, phòng ốc rộng hơn,
sân vườn xanh cỏ hơn, nhưng tâm hồn của nhân loại bắt đầu co cụm
nhỏ dần héo úa tàn khô.
Nhân loại ngày hôm nay bay vào trời xanh thường xuyên hơn, nhiều hơn,
nhưng yêu thương ít hơn, bù lại cỏ dại của toan tính, hiềm
khích, và chỉ trích tiếp tục lún phún mọc cao trong từng mảnh
tâm hồn.
Ngày hôm nay nhân loại có nhiều tiền bạc mua sắm nhiều hơn, nhưng hạnh
phúc và bình an, hai món hàng cần thiết như hơi thở trong không
gian như lương thực cho cơ thể không mấy người mua sắm được.
Thiếu vắng bình an, cây hạnh phúc trong tâm hồn rũ tàn chết khô,
cây bối rối và cây phiền muộn xum xuê vươn cánh đơm bông nở nhụy.
Khi hai tòa nhà cao ngất trời của Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế
của thành phố New York hóa ra tro bụi vào một buổi sáng ngày 11
tháng 9 năm 2001, mọi người trên thế giới đã biết rằng, không
còn nơi nào trên quả địa cầu còn được gọi là vùng đất của bình
an. Thật vậy, thế giới càng văn minh, nhân loại càng mất bình an
chính vì đời sống tâm linh ngày càng trở nên khan hiếm hoặc héo
úa trong từng mảnh tâm hồn của nhân loại. Tương tự như những
người môn đệ của thuở xưa, bởi không có tâm thương yêu, tâm tha
thứ, bởi không có niềm tin và Đức Giêsu hiện diện trong căn
phòng kín của tâm hồn, bạn và tôi sẽ tiếp tục thất vọng, lo lắng,
phiền muộn, và bối rối với cuộc sống và với chính mình. Vào
những lúc bạn cảm thấy phiền muộn, bối rối, thất vọng với chính
mình và với cuộc sống, mời bạn, chúng ta cùng hướng về căn phòng
đóng kín cửa với Đức Giêsu Phục Sinh đang hiện diện ở giữa căn
phòng, và nói với Ngài,
Lời Nguyện
Lạy Chúa, trong Mùa Phục Sinh, xin chúc lành trên con lời
chúc bình an năm xưa để con thôi không còn lo lắng, phiền muộn,
và bối rối như những người môn đệ trong căn phòng đóng kín cửa.
Lạy Chúa, những khi con thất vọng với chính con, với những sa
ngã, với những lỗi lầm của con và của anh chị em con, xin ban
cho con lời chúc bình an của Chúa năm xưa, để tâm hồn của con
thôi lo lắng, buồn phiền, nhưng ngập tràn hạnh phúc, và bình an.