trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc






 
 

sống lời chúa
Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện ông tư dì tư 2

chuyện ông tư dì tư
mấy núi cũng trèo

ngày 9-3-2006

Dì Tư bĩu môi,
— Ông nói chiện! Chiện tui thì tui biết chứ chiện ông thì làm sao mà tui rành. Tui nhớ đâu lúc đó tui thấy dì Chín Lành ở làng bên tự nhiên ghé vào nhà đòi gặp mặt tiá má. Thấy bả ở trong nhà là tui biết có chiện rồi. Mà dì Chín Lành đúng là người làm mai làm mối chuyên nghiệp. Bà vừa chào tiá má xong một câu là bả te te đi thẳng một mạch vào trong nhà bếp, rồi ra chuồng heo nhìn ngắm vườn sau một hồi. Xong xuôi đâu đó rồi bả mới đi lên nhà trên ngồi nói chuyện với tiá má...

chuyện ông tư dì tư
tứ tri và tha thứ

ngày 14-3-2006

Mặt dì lại trở nên đỏ tiá như đang nhai trầu thuốc,
— Thế đó! Vậy mà hôm qua, bà Hội Trưởng hỏi tui là tui có mần chi đụng chạm tới thím Tám, hàng xóm cách nhà mình mấy căn hay không? Tui mới hỏi tại sao bà Hội Trưởng lại nói như vậy? Bả ấy nói là thím Tám đi nói với người ta là tui già rồi mà không nên nết, cứ làm như còn trẻ trung lắm đó mà đứng bẹo hình bẹo dạng với người trong xứ và đám trẻ trong khi đứng bán chả giò. Mà coi chừng đó, tiền bạc vào tay của tui thì vô mười, nhưng chung cuộc đếm lại chỉ còn một hai...

chuyện ông tư dì tư
mật mã "da vinci" luca 8:43

ngày 30-6-2006

Bà ơi, ông bà mình nói, “Vô tri bất mộ,” không biết thì không yêu. Mình là người Công Giáo, nhưng mình lại không hiểu nhiều về Lời Chúa thì làm sao mà mình cảm nghiệm được về Chúa, để mà yêu Chúa nhiều hơn, nhiều hơn nữa... Mấy cái vụ mật mã “Da Vinci” này là do tôi đọc ở trong sách Thần Học Nhập Môn, rồi lại còn vọc ở trên máy computer tìm kiếm những trang Sống Lời Chúa đọc thêm để mà hiểu thấu đáo Lời Chúa đó mà. Bởi tui chịu tìm hiểu về Lời Chúa, cho nên khi tôi đọc cuốn truyện tiểu thuyết Da Vinci Code là tui biết liền ông này nói nhảm...

chuyện ông tư dì tư
ai cũng mắc nợ!

ngày 23-11-2006

Người người đang khẳng định với nhau một định đề căn bản, đó là trong xã hội con người, ai cũng nợ ai ít ra là một món nợ. Nhà nước nợ dân chúng những lời cám ơn, bởi nếu không có những lá phiếu của dân chúng, ắt hẳn đã không có nhà nước. Con cái nợ bố mẹ những lời cám ơn, bởi nếu không có bố mẹ, ắt hẳn đã không có sự xuất hiện của con cái. Hàng xóm nợ nhau những lời cám ơn, bởi nếu không có sự hiện diện của những căn nhà sát bên tối lửa tắt đèn, ắt hẳn đã không có sự xuất hiện của phố phường... 

chuyện ông tư dì tư
martha và maria: chúa khó tánh!

ngày 20-7-2007

Ta nói là tui khoái cái bà Martha hơn. Đàn bà con gái là phải như vậy. Khi thấy khách khứa tới nhà là mình phải te te chạy ra rót nước, hai tay đưa cau mời trầu. Rồi mình là đàn bà ở trong nhà, cho nên phải lẹ làng chạy xuống bếp, giết gà giết vịt nấu cơm bầy lên mâm đồng mời khách. Như vậy mới là đàn bà con gái chứ. Nhưng thiệt tình là tui không hiểu làm sao mà Chúa lại cất tiếng khen ngợi cái cô em oang oang, còn cô chị Martha, thì Chúa đã không khen thì thôi, nhưng lại còn nói mấy câu làm buồn lòng người ta...

  trở về trang 2

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 









trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay