




 |
_________sống lời chúa
chuyện ông tư dì tư 1

●
lời khen thành
thật
28-11-2005
Dì
Tư chép miệng, — Ông
nói đúng, bà Hội Trưởng Legio cái chi cũng được. Trong nhà
ngoài ngõ, chuyện chi bả ấy cũng tốt lành. Chồng chết từ bao
lâu rồi, một tay bả dậy dỗ con cái tám đứa con là đều tăm
tắp tám đứa. Khách khứa vô nhà là tám người con mặc dù lớn ở
bên đây, nhưng thấy tui bước vô nhà một cái là cúi chào,
“Con chào dì Tư. Dì Tư mạnh khỏe không?”, rồi tự tay pha trà
mang ra mời khách. Còn việc ở trong Hội Legio là một mình bả
ấy lo toan, sổ sách giấy tờ, chi thu minh bạch. Thiệt tình
là tui coi bả ấy như chị ruột của mình, như là một tấm gương
sáng cho mình soi...
●
nhà trên
cát
1-12-2005
Ông
Tư vuốt chòm râu bạc trắng như cước, đổi đề tài,
— Bà nói tôi mới nhớ, tuần trước, dì Chín từ bên Việt Nam
qua nói, căn nhà của mình ở bển kỳ này lún sâu, nghiêng hẳn
sang một bên rồi.
Dì Tư xanh mặt,
— Mèng đéc ơi! Vậy thì chẳng mấy chốc nhà mình đổ sập.
Ông Tư gật đầu xác nhận,
— Làm sao tránh được. Thì bởi hồi đó đất của nhà mình là đất
cát. Nhìn thì cứng, nhưng cũng vẫn là đất cát. Hơn ba mươi
năm rồi, bây giờ nhà mới nghiêng...
●
mùa vọng,
mùa kiếm tìm
6-12-2005
Dì
Tư đi tới đi lui trong căn phòng khách có lò sưởi đang tí
tách cháy đỏ những ngọn lửa của than hồng, có cây Noel bật
sáng chưng những ngọn đèn xanh đỏ và những gói quà Giáng
Sinh chất đầy dưới gốc. Lưng cúi lom khom, dì Tư lật lật
từng gói quà, dáng điệu như đang tìm kiếm một vật chi đó. Từ
ngoài cửa bước vào, thấy vậy, ông Tư cất tiếng hỏi, "Bà làm
chi mà lom khom..."...
● bóng tối,
ánh sáng
13-12-2005
Ngoại
trừ ánh sáng lờ mờ khi tỏ khi lu phát ra từ màn ảnh TV, căn
phòng khách tối om, hơi lạnh phủ kín một khoảng không gian
nhỏ bé, bởi cây Noel trong góc phòng vắng lặng những ngọn
đèn, và lò sưởi bằng hơi đốt vắng bóng những ngọn lửa. Dì Tư
lên tiếng, "Mèng đéc ơi! Sao ông không bật đèn lên? Nhà chi
mà lạnh ngắt như căn nhà ma? Thấy ông ngồi đó lù lù một đống,
tui tưởng là ma, đã tính nhấc cẳng tháo chạy rồi". Ông Tư
đứng lên vươn vai, ngáp dài, " Nhà
có Chúa trên bàn thờ mà bà cứ nói ma "...
●
vang vang
trời xuân 21-12-2005
Dì
Tư bắt đầu ôm ngực thở dốc, “Mèng đéc ơi! Hay là thằng chả
kỳ này hồi xuân, đua đòi, bắt chước uống thuốc ‘vai vai ác
ác’ chi đó”. Dì Tư dừng lại gõ gõ trán, cố gắng nhớ lại cái
tên của vị thuốc mà dì Tư nghe mấy bà Việt Nam thì thào to
nhỏ nói với nhau trong chợ Việt Nam dưới phố. Càng lắng nghe
dì Tư càng chắc ăn như bắp rang, như đinh đóng cột là ông
chồng của mình kỳ này chắc bắt đầu dở chứng dở quẻ...
●
linh
hồn luyện ngục 9-1-2006
Ông
Tư lắc đầu nhè nhẹ, chép miệng,
—
Ừ thì cách đây hai hôm, không hiểu làm sao tự nhiên hầm than
phát nổ văng đất văng than bịt kín đường hầm khiến mười ba
người thợ mỏ bị mắc kẹt ở trỏng. Gần hai ngày rồi, mười ba
người thợ vẫn còn ở dưới đó, không thấy mặt trời, chỉ hít
vào bụi than với thán khí. Tính mạng của họ giờ này chẳng
khác chi chỉ mành treo chuông. Bây giờ gia đình, thân nhân,
bè bạn và nhiều người trong thôn làng đang tụ họp trước cửa
nhà thờ đốt nến cầu nguyện cho nạn nhân của vụ nổ mỏ than
tai qua nạn khỏi. Tình hình này kéo dài...
●
lễ vật tiến
dâng 27-1-2006
Ông
Tư giọng điệu bí hiểm, — Bà biết tui mua mấy loại trái cây không? Dì
Tư ngạc nhiên, — Ông nói chiện lạ kỳ! Ông mua chi, làm sao tui biết. Nhưng
đừng có dâng lên Chúa nguyên nải chuối đó nghen.
Nghe vợ dặn dò, ông Tư chép miệng, — Bà!
Thiệt lạ! Mình người Công Giáo, tin vào Chúa. Ai lại mê tín
dị đoan tin vào những điều nhảm nhí. Nhưng tui nói cho bà
biết. Tui đã mua đủ bốn thứ trái cây dâng lên bàn thờ Chúa
vào đúng giờ Giao Thừa rồi. Bà biết tui mua chi không?...
tàn phá dung nhan
10-2-2006
Dì
Tư hỏi chồng, — Ông mần
chi mà tui thấy ông loay hoay đi ra đi vô trong toilet, rồi
lại đứng hằng giờ ờ trỏng, săm soi trước cái kiếng? Ông đau
bụng hay sao vậy? Có cần thuốc uống không? Hay để tui cạo
gió cho. Trời lóng nầy, nắng đổ lửa, dễ bị yếu bụng lắm đó. Ông Tư lắc
đầu, giọng điệu bông lơn, — Tui không
có sao. Tui là người tốt, cho nên bụng cũng tốt luôn. Tào
Tháo muốn dượt tui, e cũng khó lắm...

chữ tài, chữ tâm
17-2-2006
Ông
Tư mới cầm ống vố lên trên tay, điệu bộ thong thả, nhưng giọng
ông sắc gọn, — Từ ngày
tui với bà trở nên vợ chồng, có bao giờ tui ỉ thế là…là có
danh phận, có học thức, rồi tui coi thường bà chưa? Bà cứ
thiệt tình mà nói đi. Ông Tư
chưa dứt lời, dì Tư nói ngay, — Tui
hiểu. Tui biết… Ông Tư
đưa tay ra ngăn cản vợ, — Khoan,
khoan! Bà cứ trả lời tui đi, một tiếng thôi, tiếng sắt hoặc
tiếng vàng, tiếng có hoặc tiếng không...

|






|