trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây
truyện chớp
Ông Quỷ Đa!

Bà vừa ho gà vừa càm ràm, "Lên phố làm gì? Lên đó để gặp con Hương mặt mày son phấn đứng đường đón khách à?"...


            
__________________________


Truyện của một thời…

 Bà cự ông té tát,

— Ta nói con cái mấy đứa thì tụi nó ở bên Mỹ hết trơn hết trọi rồi. Nhà còn có mỗi một đứa con gái để hai vợ chồng hủ hí khi tuổi về già, thế mà ông mở miệng chửi nó như tát nước vào mặt. Hỏi sao nó không xách gói bỏ đi. Đó, đó, bây giờ nó bỏ đi rồi đó, giờ thì ông hài lòng chưa?

Nhất là từ khi có tin đồn trong xóm nói là con Hương đang làm gái gọi ở trên phố, bà lại càng đành hanh nổi giận,

— Ông phải biết bây giờ đâu còn phải là cái thời công chức quan quyền hồi xưa, để mà ông phát tác ra oai với vợ con làng xóm. Ông tưởng bây giờ còn là cái thời của Cộng Hòa hay sao mà ông lên mặt? Đó, đó, ông có ngon thì ra đường phố mà lên mặt phát tác ra oai! Người ta đang đồn rầm lên là con gái của ông nó đứng ở trên phố làm gái đó! Đó, ông có ngon thì đi lên đó mà chửi nó đi… Thiệt tình, ta nói nó là con gái chưa có chồng… Giận gì thì giận, mình cũng phải kiếm đường mà né cho nó là thân con gái...

Có lần tức quá, bà bỏ ra sau sân nhà ngồi khóc tức tưởi nguyên cả một buổi chiều. Đi làm về, ông thấy cơm nước trong bếp lạnh tanh. Đi ra vườn, ông thấy vợ đang ngồi khóc thút thít bên sân hè. Bình thường ra ông sẽ không bỏ qua, ông sẽ ra oai phát tác một lần cho bà bớt té tát cái miệng. Nhưng ông nuốt cục cần cổ, săn tay áo vo gạo nấu cơm. Trời chiều, bên bếp lửa, ông chăm chú nhìn lên ráng trời màu vàng mỡ gà rực rỡ báo trước ngày mai trời lại tiếp tục nắng hanh, thuyền cá căng buồm ra khơi.

Chiều tối hôm đó, ông ngồi bên mâm cơm chơ vơ một chén nước mắm với hai quả trứng vịt luộc; bà ngồi đó, nhai cơm không, sụt sùi nức nở. Tiếng khóc của bà kéo theo vào giấc ngủ canh khuya khiến ông trằn trọc cả đêm.

Sáng hôm sau, bà đổ bệnh, hơi thở nặng nề hôi mùi xác chết. Ngày hôm sau, bà ho như ho gà, tiếng ho xé ruột bứt gan. Ông đi ra chợ làng vẫy gọi xe xích lô chở bà lên phố khám bệnh. Thấy xe xích lô chạy lên hướng phố, bà vừa ho gà vừa té tát,

— Lên phố làm gì? Lên đó để gặp con Hương mặt mày son phấn đứng đường đón khách à?

Ông yên lặng không nói chi, nhưng ra hiệu cho chú phu xe tiếp tục đạp những vòng sên xích sắt hướng lên phố huyện.

Cứ thế, bà nằm liệt giường liệt chiếu nguyên cả một tuần.  

Chiều hôm đó tự dưng có con quạ kéo đến đứng trên cây mận trong sân hét vang từng hồi, tiếng hét lanh lảnh nghe sắc lạnh xoáy tròn như đầu mũi kiếm nhọn đâm lủng bầu trời xám đen. Bà nhìn con quạ to gần bằng con gà mái non, mặt tái xanh. Ông hốt hoảng chạy ra sân kiếm cục đá sần sùi chọi đuổi đi con quạ. Quạ nhảy nhảy chuyền cành né tránh, cuối cùng bay đi nhưng không phải bởi hòn đá, mà bởi tiếng chân của người đưa thư…

Ông đi vào nhà, đưa bức điện tín cho bà. Bà cầm bức điện tín, miệng đọc. Tự nhiên bà ngồi bật dậy, bật miệng chửi ông rào rào,

— Ông quỷ đa! Hai cha con ông dám dựng tuồng đóng kịch lừa gạt hàng xóm lừa gạt cả tui nữa hen.

Bà khua khoắng đôi chân tìm đôi dép, te tái bước đi xuống bếp tuồng như không hề ốm đau liệt giường liệt chiếu nguyên cả một tuần vừa qua,

— Ông ngồi đó đi, tui xuống bếp vặt cổ con gà ăn mừng. Nhà mình nguyên cả một tuần vừa rồi có ai nấu nướng chi đâu. Thiệt tình bếp núc ta nói nó lạnh tanh y như căn nhà hoang.

Bà còn quay lại dặn vói theo,

— Ông là ông nhớ ngày mai ra nhà thép gió đánh điện báo cho thằng Hai với mấy đứa ở bển cho tụi nó hay…

Rồi bà lại mở miệng càm ràm, lần này giọng nhỏ lại, mắt dòm chừng ngó liếc nhìn chung quanh,

— Ta nói con cái mấy đứa thì tụi nó ở bên Mỹ hết trơn hết trọi rồi. Nhà còn có mỗi một đứa con gái để hai vợ chồng hủ hí khi tuổi già bóng xế, thế mà ông cũng để cho nó đi vượt biên. Hên là có Trời Phật phù hộ...  

Nguyễn Trung Tây


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay