trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
Ngựa Nào Ngựa Chiến?

Chuyện thời bây giờ kể rằng, ở thung lũng điện tử Silicon, San Jose, California của Hoa Kỳ có một đôi vợ chồng, con trai tên Bòn, bốn tuổi, con gái tên Bon, mười tháng. Chồng là Kỹ Sư điện. Vợ làm Assembler trong hãng điện tử. Cả hai vợ chồng là những thành viên trung thành trong Ban Giáo Lý giáo xứ Việt Nam.



 


Trời cuối tháng Mười Hai, trái đất mở rộng khung cửa mời gọi. Như một tuần tự phải có, cuối năm, Giáng Sinh quay về ghé thăm địa cầu. Giáng Sinh về, đất và trời rùng mình buốt lạnh. Trời Đông tái xám. Gió rít lành lạnh thổi qua khung cửa. Mây tuyết nặng chĩu buông mình rơi xuống bôi trắng đất đen. Tiếng khóc ngây thơ đâu đây lanh lảnh cất lên nhắc nhở tiếng khóc hài nhi máng cỏ năm nào.

Từ trong nhà bếp vợ cất tiếng gọi chồng,

— Anh ơi! Bé Bon đang khóc…

Đáp trả tiếng vợ gọi, bên ngoài sân vườn vẫn yên lặng tiếng người nhưng lại rộn ràng tiếng đinh tiếng búa...

Vợ liếc nhìn ra sân, lại cất tiếng gọi,

— Anh! Bé Bon khóc!

Vợ nhắc nhở,

— Anh! Em đang nấu cơm…

Vợ tiếp tục gọi, nhưng sân vườn vẫn vang dội côm cốp tiếng kim khí của đầu đinh bị búa sắt dội xuống...

Vợ nhìn ngó sân vườn. Vầng trán cao cao gợn nhăn suy nghĩ! Vợ quyết định đứng dậy… Mặc cho gió lạnh chiều đông thổi cắt làn da, vợ không ngần ngại bước thẳng ra sân vườn. Thấy chồng đứng trên thang gỗ, tay đinh tay búa, vợ cáu gắt,

— Anh! Em gọi anh lần này là lần thứ ba rồi. Bé Bon vừa thức dậy, tè ướt cả người...

Vợ dịu giọng, ôn tồn giải thích tình thế,

— Em đang bận nấu cơm và làm bánh Noel cho cả nhà...

Vợ đưa hai tay ra làm bằng chứng,

— Anh coi nè, tay em dính đầy bột…

Vợ xuống nước năn nỉ,

— Anh vô phòng thay tã cho con hộ em đi…

Chồng nhăn nhăn vầng trán, chép miệng,

— Ừ! Thì cứ vô nhà trước đi…

Vợ cộ mắt nhìn chồng. Vợ nghĩ ngợi, rồi thật nhanh, đổi sang giọng thẳng băng băng,

— Anh! Em nói thêm một lần nữa thôi nhé. Bé Bon nó tè ướt hết cả người rồi. Em để cho anh toàn quyền quyết định đó. Anh muốn con mình bị ướt lạnh bị cảm cúm thì tùy...

Không ngần ngại, không chần chừ, vợ xoay lưng bước thẳng một mạch vô nhà,  

— Em hứa em sẽ không nói gì thêm nữa đâu... Tin em đi.

Chồng không buồn nhìn theo vợ, nhưng ánh mắt như đang chăm chú nhìn lên mái ngói đỏ tươi của căn nhà mới mua. Chỉ cần chạy thêm ba giây bóng đèn nữa thôi, mái nhà sẽ được phủ kín đèn sao Giáng Sinh. Đêm đêm căn nhà sẽ bừng sáng rực rỡ ánh sao tựa hang lừa Bêlem vào đêm mầu nhiệm.

Chồng đầu óc bâng quơ nghĩ ngợi, tai lắng nghe tiếng khóc bé Bon tiếp tục lảnh lót gào thét dội vang thông thốc. Chồng chép miệng, dùng dằng nửa ở nửa đi…

Tới bây giờ chồng mới nhận ra tiếng bắn súng đoàng đoàn chíu chíu của thằng Bòn đang ngồi chơi game điện tử bắn súng trong phòng khách! Thằng Bòn hôm nay ngứa tay, vặn hết cỡ âm thanh cặp loa điện tử để trên bàn. Căn phòng khách được dịp ồn ào tiếng súng, tiếng ngựa hí, tiếng thắng dây cương, cứ y như rạp hát chiếu phim cao bồi Viễn Tây.

Nhưng mặc cho con gái khóc, mặc cho thằng Bòn bắn súng đoàng đoàng chíu chíu, vợ và chồng đồng lòng thi đua chơi trò lì; cả hai tiếp tục ngậm miệng, giả điếc, phớt tỉnh...

Thấy vợ mặt lì, máu lì của chồng tự nhiên sôi âm ẩm, rồi nhanh chóng chuyển sang sôi sùng sục, sau cùng bốc hơi nổi bọt từng cục ùng ục. Thế là chồng mở dây cương dẫn chú ngựa tự ái ra sân thi lì với vợ; tiếp tục cầm búa giơ cao đóng mạnh đinh sắt lên mái ngói.

Tiếng đinh sắc nhọn cốp cốp lại đâm thông thốc xoáy tròn vào màng nhĩ của vợ. Biết chồng đang gửi thông điệp “lì”, thoạt tiên vợ bịt hai tai lại, nhưng nghĩ ngợi sao đó, lại bỏ hai tay xuống làm mặt tỉnh bơ tiếp tục nấu nướng.

Chồng đã tính tiếp đua lì với vợ, xem coi đường trường ngựa chiến ngựa nào lì hơn. Bất chợt chồng nhớ lại chương trình cấm phòng Tỉnh Thức tuần trước. Bữa đó, cha Giảng Phòng nhắc nhở tỉnh thức, đừng để mùa Vọng, mùa hy vọng hóa ra mùa mất hy vọng; đừng để công việc trang hoàng nhà cửa, nấu nướng thức ăn, mua sắm cho mùa Giáng Sinh lấy hết thì giờ đúng ra phải dành cho Chúa Hài Đồng và dành cho những người thân yêu...

Nhớ tới bài giảng tỉnh thức, chồng thở nhè nhẹ muốn bước xuống thang gỗ. Nhưng nhớ tới bộ mặt lì lợm của vợ, tự nhiên chồng lại muốn tiếp tục đua ngựa…lì, để coi, đường trường ngựa chiến ai lì hơn ai? Nhưng nghĩ tới con gái đang khóc khàn cả tiếng trong nhà, chồng gõ nhẹ lên trán hai ba lần, lắc lắc đầu quyết định bước xuống…

Bước xuống thang, chồng cảm thấy khó chịu. Chồng nhăn mặt, nghĩ mình cù lần... Nhát! Sợ!

Chồng hậm hực mở cửa bước vào phòng ngủ. Nhìn thấy bóng dáng bố nơi khung cửa, bé Bon ngưng hẳn tiếng gào. Rồi dường như mủi lòng, con bé từ giọng rè đĩa nhão băng đổi hẳn sang cung điệu nức nở dỗi hờn, “Hu! Hu!”.

Nhìn con gái khóc khô cả cổ họng, tự ái nổi cục trong lòng bố bỗng dưng bốc hơi biến cạn. Chồng hối hận, tự trách mình sao lại lỳ! Bế con lên, chồng nựng yêu cô con gái,

— U! U! Bé Bon ngoan! Thôi, cho bố xin lỗi. Để bố thay tã cho con gái của bố nhé.

Chồng đổi sang giọng bà già trầu,

— Mèng đéc ơi! Trời thì lạnh teo lại mà con gái rượu của tui tè ướt tèm nhem cả người rồi...

Chồng mắng yêu con,

— Bé Bon hư nhé! Bố không chơi với bé Bon nữa, bởi bé Bon hôi quá… Con gái rượu của tui hôi quá…

Được bố thay tã mới, bế vào lòng, bé Bon ngưng hẳn tiếng khóc. Cái đầu nho nhỏ lưa thưa những sợi tóc tơ gục hẳn vào bờ vai trái của bố. Chồng bế con trên tay, tay vỗ nhè nhẹ lên lưng con gái, miệng ầu ơ ví dầu,

À ơi, ví dầu cầu ván đóng đinh,

Cầu tre lắc lẻo gập gềnh khó đi.

Khó đi “bố bế” con đi… À ơi!

Miệng ru con gái, chồng bước chân ra phòng khách, đi thẳng tới bàn máy vi tính, đưa tay ra vặn nhỏ âm thanh dàn máy,

— Bòn hư quá! Ồn ào điếc tai như vậy, ai chịu cho thấu!

Bị bố mắng cho mấy mắng, thằng Bòn phụng phịu, miệng nhão nhoẹt như con cá ngão, chuẩn bị mếu. Thấy con trai mít ướt, chồng giơ ngón tay cảnh cáo,

— Con mà khóc nhè, con không được chơi game nữa mà còn phải quỳ ở góc nhà, vừa quỳ vừa khóc cho coi.

Mặc cho bố cảnh cáo, thằng Bòn tiếp tục mếu. Chồng giơ ba ngón tay lên cao,

— Bố đếm tới ba mà con vẫn khóc thì đứng dậy bước thẳng vô góc nhà quỳ. Một…

Nghe tiếng bố đếm “Một”, thằng Bòn chưa bỏ cuôc, nhưng quay ngang quay ngửa tìm kiếm đồng minh. Nó mếu máo kêu cứu,

— Mommy? Mommy ơi?

Nhưng mặc cho con gọi, mẹ vẫn im lìm đua lì với bố, không thèm trả lời. Thấy mẹ không hưởng ứng lời kêu cứu SOS, trong khi đó hai ngón tay bố đã đưa lên, miệng bố đã đếm tới “Hai”, thằng Bòn thôi không mếu máo nữa nhưng yên lặng cúi mặt xuống. Thấy thằng Bòn đã chịu buông hạ Đồ Long đao cải tà quy chánh, chồng thôi không đếm, nhìn ra sân vườn.

Nhận ra trời mùa đông đã bị màn đêm lờ mờ che phủ, chồng bật công tắc đèn lên. Dàn đèn Noel trong nhà và ngoài sân do chồng cất công trang hoàng nguyên ngày Chúa Nhật đồng loạt bừng lên ánh sáng. Bóng đèn điện treo trên những cành cây ngoài sân vườn thay phiên chớp tắt tương tự như điệu luân vũ của những ngôi sao bạc trên nền trời tối đen tháng Mười Hai. Những con nai ngẩng lên cúi xuống nhịp nhàng như đang gặm cỏ. Cạnh ngay bên là Ông Già Noel mập tròn, trên vai ôm gói quà lớn đứng cười tươi. Hàng chữ Merry Christmas liên tục chớp tắt đổi sang ba chữ Happy New Year, rồi lại Merry Christmas... Bên trong căn nhà, cây Noel chớp tắt sáng rực một góc hớp hồn hai anh em thằng Bòn. Cả hai anh em cùng ngẩng đầu lên mở to mắt yên lặng nhìn cây Noel rực rỡ hào quang. Thằng Bòn nhảy lên, hai tay đập vào nhau, bật tiếng,

Wow! Đẹp quá bố ơi!

Nhìn cây Noel sáng rực, chồng chợt nghĩ tới ánh sao đêm Noel đầu tiên chiếu sáng rực rỡ hang đá bò lừa. Đêm đó chỉ có những người chăn chiên tỉnh thức, còn bao nhiêu cư dân thôn làng Bethlehem đều ngủ say. Cho nên không lạ chi chẳng có mấy người vào đêm Giáng Sinh đầu tiên có dịp lắng nghe tiếng hát thiên đàng. Chồng lẩm bẩm trong miệng,

— Mùa Vọng, mùa tỉnh thức...

Chồng cảm thấy thích thú, thanh thản nhẹ nhàng. Trong cuộc đua ngựa vừa qua, chồng chịu thua, ghìm lại dây cương tự ái, để vợ vượt qua mặt về hạng nhất. Chồng tự dưng mỉm cười. Tay vỗ nhè nhẹ vào lưng bé Bon, chồng nói với con gái,

— Còn ba giây bóng đèn điện nữa. Nhưng thôi, chiều mai đi làm về, mình sẽ tiếp tục nhé.

Bé Bon mở to cặp mắt hạt nhãn nhìn bố. Không hiểu bố nói gì, nhưng bé Bon vẫn mở miệng cười toe toe với bố. Bố dí ngón tay vào trán cô con gái,

— Bây giờ hết khóc rồi hen…

Quay sang thằng Bòn, chồng hỏi con trai một câu thừa thãi,

— Bòn có thích cây Noel không?

Thằng Bòn cười toe toét mắt híp lại, miệng nhe ra hai hàm răng sữa,

— Con “thít”...

Bố dụ con trai,

— “Thít” thì đi vô phòng tắm. Bố tắm cho con với em Bon, rồi mình đi ăn cơm.

Thằng Bòn níu kéo,

— Bố ơi, bố hứa rồi đó nghen. Rồi bố cũng phải làm một cái máng cỏ trong phòng của con đó nghen.

Chồng gật đầu, nói với con mà như nói với vợ,

— Bố hứa! Nhưng mà con thấy không? Mẹ đang bận nấu cơm với làm bánh Noel cho nhà mình, cho nên bố sẽ tắm cho tụi con nhé. Rồi bố con mình sẽ dọn bàn cơm, vợ chồng con cái cùng ăn cơm chung…

Thấy vợ yên lặng, không nói chi, chồng tiếp tục đổ nước đường cho vợ uống,

— Ăn cơm xong, bố sẽ mình ên dọn dẹp, mình ên lau bàn, mình ên rửa chén.

Liếc mắt nhìn vào nhà bếp, chồng tiếp tục,

— Rửa chén xong, bố sẽ hút bụi, đổ rác cho mẹ con có dịp được nghỉ ngơi, bởi mommy làm việc nguyên cả một ngày Chúa Nhật mệt mỏi rồi…

Vợ vẫn yên lặng, nhưng đôi môi điểm thoáng một nụ cười. Thấy vợ cười, chồng nói,

— Bòn thấy mẹ con cười tươi chưa. Mẹ con mà cười thì đẹp hơn tiên. Thôi đi vô phòng, bố tắm cho cả hai anh em.

Chồng bế con bé Bon bước vô phòng tắm, thằng Bòn đi theo sau. Vừa đi chồng vừa nghêu ngao hát,

— Từ trần gian con ngước trông lên Chúa ơi. Cầu xin hãy mưa đấng Thiên Sai Chúa ơi, nghe lời van thiết tha...

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng, xin dạy chúng con chuẩn bị máng cỏ tâm hồn và tỉnh thức trông ngóng đợi chờ giây phút Con Trời hạ sinh làm người.  

Nguyễn Trung Tây, SVD

      
   


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay