trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây, SVD
mùa vọng,
mùa năn nỉ
______________________________

Chúa ơi, làm ơn đi mà
Con năn nỉ Chúa đó!





                   

Mùa Vọng là mùa của trông đợi trời cao hãy đổ sương xuống. Lời năn nỉ của những người Kitô hữu Việt Nam, “Maranatha, Ngài ơi hãy đến, Ngài đến mau đi” trong những ngôi giáo đường của quốc nội và hải ngoại tiếp tục ngân vang từ những ngày Chúa Nhật đầu tiên của Chúa Nhật thứ Nhất Mùa Vọng. Lời năn nỉ Maranatha, trong tiếng Aramaic có nghĩa là “Chúa của chúng con ơi, xin hãy đến” (1Cor 16:22), sẽ còn tiếp tục nỉ non cho tới giây phút chuông vàng chuông bạc của Thánh Lễ Nửa Đêm ngân vang kỷ niệm giây phút Ngôi Hai nhập thể làm người. Mùa Vọng, do đó, có thể được gọi là Mùa Năn Nỉ. Trong suốt bốn tuần lễ của Mùa Vọng, chúng ta năn nỉ Giavê Thiên Chúa, “Chúa ơi, con năn nỉ Chúa đó. Làm ơn đi mà. Xin hãy đến. Xin hãy nhập thể vào trong máng cỏ tâm hồn của con”.

Thành Sôđôm nổi tiếng trong dòng lịch sử ơn cứu độ bởi lửa đỏ và diêm sinh đã từng tuôn đổ từ trời cao thiêu cháy mọi người trong thành ngoại trừ gia đình ông Lót. Nhưng thành Sôđôm có lẽ cũng nổi tiếng bởi một cuộc năn nỉ, trả giá tay đôi giữa Thiên Chúa và tổ phụ Abraham.

Thoạt tiên Abraham ra một cái giá năm mươi, năn nỉ với Chúa xin tha phạt nếu ông tìm được năm mươi người công chính trong thành Sôđôm. Thiên Chúa gật đầu đồng ý.

Abraham được thể lấn tới, đòi hạ giá nữa. Lần này bốn mươi năm. Chúa vẫn gật.

Thấy Chúa dễ dãi, tổ phụ Abraham năn nỉ xuống giá,

— Chúa ơi, nếu con tìm được bốn mươi người công chính, xin giơ cao đánh khẽ thôi nhé.

Chúa lại gật.

Thấy tình hình có vẻ dễ dàng thuận lợi, Abraham lấn tới nữa. Lần này ba mươi. Chúa vẫn gật.

Rồi hai mươi. Thiên Chúa từ bi nhân hậu tiếp tục gật.

Sau cùng là mười. Và Giavê Thiên Chúa vẫn không lắc mà chỉ gật.

Đêm khuya canh vắng có người gõ cửa nhà ông hàng xóm, tay gãi tóc, miệng năn nỉ,

— Quan bác ơi, em có người khách nửa đêm ghé nhà. Làm ơn cho em vay tạm chén gạo về nhà nấu tô cháo hoa.

Người đứng ngoài cửa tiếp tục năn nỉ, tiếp tục gõ.

Người nằm trên giường tiếp tục chối từ, tiếp tục lắc,

— Vớ vẩn! Dở hơi! Trời tối rồi, đây đã lên giường. Về đi.

Cứ thế!

Người nằm trên giường tiếp tục lắc,

— Về đi.

Người đứng ngoài cửa tiếp tục gõ,

— Em lạy quan bác.

Và theo như lời của Đức Giêsu, cuối cùng, người nằm trên giường bên trong ngôi nhà cũng phải đứng dậy, mở cửa cho người có khuôn diện năn nỉ tất cả những thứ mà anh ta cần, không phải bởi tình bạn hoặc tình hàng xóm, nhưng bởi vì lòng kiên trì của anh ta (Luca 11:8).

 

Suy Niệm

Trong đời sống thường nhật, có dịp dừng chân ngay tại góc đường ở dưới phố, chúng ta gặp người hành khất đứng chìa tay xin tiền, “Làm ơn cho hai mươi năm xu. Làm ơn bố thí cho mấy đồng bạc lẻ”. Người hành khất bởi không có tiền, không mua được những thứ anh ta cần. Cho nên anh ta cần phải năn nỉ vào lòng từ tâm của khách qua đường. Nếu người hành khất  không mở miệng năn nỉ, không một người khách bộ hành nào sẽ để ý nhìn đến anh ta, chứ đừng nói chi đến chuyện bố thí tiền bạc.

Trong tình yêu, người ta cũng năn nỉ nhau. Hàn Mặc Tử cũng đã từng mở miệng năn nỉ,

Sao [em] không về chơi thôn Vĩ?

Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên.

Có lẽ bởi không được yêu, thiếu thốn tình yêu, nhà thơ họ Hàn phải mở giọng cất tiếng van xin tình yêu. Bởi thế, nhà thơ viết xuống giấy trắng mực đen bao nhiêu bài thơ tình năn nỉ tình yêu. Nhiều thiếu nữ cũng đã từng lên tiếng đáp trả lời năn nỉ của nhà thơ họ Hàn. Nhưng rất tiếc, có lẽ tại bệnh phong cùi của nhà thơ, cuối cùng câu đáp trả của họ cho một lời năn nỉ của thi sĩ cũng không trọn vẹn. Cuối cùng nhà thơ đã chết cô đơn trong nhà thương cùi.

Triệu Minh, Quận Chúa cao sang Mông Cổ trong Cô Gái Đồ Long cũng đã từng năn nỉ tình yêu của Ma Vương Trương Vô Kỵ. Vào ngày cưới của Trương Vô Kỵ với Chu Chỉ Nhược, xuất hiện với một nhúm tóc vàng của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn, Triệu Minh năn nỉ Trương Vô Kỵ ngưng, thôi không cưới cô dâu xinh đẹp, trưởng môn Nga Mi. Nếu Triệu Minh không xuất hiện, không năn nỉ, Quận Chúa Mông Cổ không bao giờ có dịp được Trương Vô Kỵ kẻ chân mày cho mình.

Trong đời sống gia đình, con trai cũng hay thường năn nỉ bố,

— Bố ơi, cái quần jean ở tiệm Gap đang bán on sale, please.

Con gái năn nỉ mẹ,

— Mẹ ơi, please, cái kiếng mắt Gucci đẹp lắm... 

B cũng đã từng năn nỉ con trai,

— Bố sẽ mua không phải một nhưng mà là ba cái quần jean hiệu CK đàng hoàng, không bán on sale, nếu con nghe lời bố, tối tối không chát chát không mobile phone, nhưng học bài làm bài… 

Mẹ cũng đã từng năn nỉ con gái,

— Mẹ sẽ mua cho con cái kiếng Gucci, nếu cuối năm con mang về cho mẹ nhiều điểm A nhé.

Trong đời sống đức tin, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II vĩ đại của thiên niên kỷ thứ ba cũng đã từng năn nỉ với giới trẻ qua những đại hội Giới Trẻ trên toàn thế giới

— Giới trẻ các con hãy trở nên thánh thiện. Hãy đứng dậy đáp lại lời mời gọi dấn thân của Đức Kitô.

Đức Mẹ trong lần diện kiến với ba trẻ mục đồng bên Fatima của Bồ Đào Nha năm 1917 cũng đã năn nỉ thế giới thôi đừng xúc phạm đến danh thánh Chúa nữa, nhưng lần hạt Mân Côi, thay đổi đời sống. Có lẽ, bởi người ta không thiết tha lắng nghe lời năn nỉ của Mẹ, cho nên, đã có một thời nước Nga trở thành một cái roi sắt mà Thiên Chúa sử dụng để luận phạt thiên hạ.

Nếu không bao giờ cất giọng năn nỉ, “Làm ơn đi mà”, không ai trên cõi Thiên Đàng cũng như dưới cõi trần thế biết là chúng ta đang thiếu thốn bần hàn, đứng ngay tại ngã ba chìa tay xin tiền.

Nếu cứ tiếp tục ngồi trong bóng tối, không than thở, không nói chi, tiếp tục im lặng, trống vắng tâm hồn và thiếu thốn vật chất sẽ không được lấp đầy. Triệu Minh không có Trương Vô Kỵ. Con không có quần jean hiệu CK, kiếng mắt hiệu Gucci. Bố mẹ không có điểm A của con mang về kính tặng.

Đức Giáo Hoàng năn nỉ giới trẻ. Đức Mẹ Fatima năn nỉ cả thế giới. Tất cả những cái năn nỉ của Đức Giáo Hoàng và của Đức Mẹ Fatima đã làm cho thế giới càng ngày càng trở nên một nơi để sống chứ không phải là một nơi để chạy trốn.

Bởi thế, ngoài mở miệng năn nỉ Thiên Chúa như tổ phụ Abraham đã từng mở miệng năn nỉ, chúng ta cũng hãy mở miệng năn nỉ lẫn nhau.

Hãy năn nỉ người hàng xóm, người công nhân trong hãng sống tử tế và sống thành thật.

Hãy năn nỉ nhau thôi làm tất cả những điều mà mình không muốn người khác làm tổn thương mình.

Hãy năn nỉ nhau thôi làm điều xấu, bởi khi điều xấu bớt đi, cái đẹp tự nhiên sinh chồi nẩy lộc, đơm hoa đâm nhánh. Khi đó cỏ thơm hương hoa thiên đàng mọc lan tràn khắp nơi.

Bởi người ta biết năn nỉ nhau, trái đất này sẽ không còn phải là một nơi để người ta tiếp tục than khóc thở than nữa.

Mùa Vọng chính là Mùa Năn Nỉ, bởi vì tương tự như tổ phụ Abraham, như những người anh chị em Do Thái, như người đàn ông đứng gõ cửa nhà ông bạn hàng xóm trong đêm khuya thanh vắng, nếu chúng ta biết mở miệng năn nỉ Thiên Chúa qua những lời kinh nguyện, Ngôi Lời sẽ nhập thể trong hình hài của một trẻ thơ trong máng cỏ lòng của chúng ta.  

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng và Mùa Giáng Sinh, xin dạy con biết mở miệng năn nỉ, năn nỉ Chúa, và năn nỉ anh chị em con.

Nguyễn Trung Tây, SVD

go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay