trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
chuyện những người mù
Có những người mù,
mà lại không biết mình đang mù.



cõi thu, ảnh nguyễn trung tây


Chiều mùa đông tuyết rơi dầy cộm như muốn tô trắng phố phường. Bước vô nhà bếp, chồng miệng tía lia như sáo mới lột lưỡi,

 — Ngoài đầu ngõ anh thấy có ông ăn mày đang ngồi chìa tay ăn xin, hình như bị mù.

Đang bận tíu tít trong bếp, nhưng vợ cũng cố gắng mở miệng góp chuyện,

— Ừ, anh nói đúng đấy, lúc nãy đi làm về em cũng nhìn thấy ông ăn mày.

Vợ ngẩng đầu lên nhìn chồng,

— À! Mà anh ơi! Em đang bận quá sức, anh thấy rồi đấy, không còn tay nào để mà hở ra nữa. Anh phụ hộ cho em một tay được không? Anh vào phòng thay quần áo đi, em nhờ anh chặt hộ cho em con gà luộc này với. Gớm! Bận bịu quá sức. Đúng là người có con mọn…

Mới đi làm về đã bị vợ sai việc, chồng làm mặt lơ lơ, liếc nhìn tuyết rơi bám trắng cây bên khung cửa sổ,

— Tội nghiệp cho ông ăn mày ở đầu ngõ ghê! Trời mùa đông tuyết rơi te tua như thế kia mà phải đứng ở ngoài đầu đường chìa tay xin tiền. Thật là tội nghiệp...

Ngồi xuống ghế, chồng cởi chầm chậm từng nút dây giầy,

— Không hiểu tại sao thời Chúa đi giảng đạo, ở bên Do Thái lại xuất hiện nhiều người mù quá nhỉ? Để coi, mới tính sơ sơ là có ông mù ở phố Beithsaida nhé (Maccô 8:22-26), rồi cái ông mù ở thành Giêricô nè (Luca 18:35-43),

Chồng nhìn vào trong bếp,

— Em còn nhớ ở cái thành mà có ông thu thuế Giakêu, người lùn tịt cho nên phải trèo tuốt luốt lên ngọn cây sung để nhìn mặt Chúa đó, rồi còn cái ông mù bẩm sinh ở trong Đền Thờ nữa nhé (Gioan 9). Cộng  lại tất cả là có ba ông. Ba thành phố, ba ông mù, ba người te tua. Nhưng cái ông ăn mày ở đầu ngõ nhà mình mới thiệt tình là thúi hẻo! Vừa mù lại vừa bị gậy ăn mày.

Tiện tay, chồng cầm cái remote control bật nút TV một cái tách. Âm thanh o o như ong vỡ tổ của trận football chui thẳng vào trong bếp biến thành ngòi ong vò vẽ chích thẳng vào ngay mặt vợ. Vợ nực gà, nóng gáy, từ trong bếp phát thanh đài tiếng nói nhân dân tần số phòng khách,

— Anh cứ ngồi ở đó đi để mà tiếp tục xuýt xoa thương hại cho ông mù ở đầu ngõ. Trong nhà mình cũng có người mù vậy thôi, nói chi ở đâu xa xôi…

Chồng tắt TV vừa “kịp” để nghe sang sảng giọng của người nữ xướng ngôn viên,

— Nói anh có giận, em cũng đành chịu. Em cũng vừa mới đi làm về, nhưng đã phải vội vàng lao vào bếp nấu cơm cho cả nhà ăn tối. Còn anh, em nhờ anh chặt hộ có mỗi con gà mà thôi, thế mà anh cứ làm cái mặt lơ lơ đi.

Vợ gằn giọng kết luận,

— Hỏi sao chồng tôi có mắt mà cũng như mù, có nhìn thấy chi đâu...

Chồng trợn mắt, mở đài phát thanh tần số nhà bếp,

Sorry, sorry! Cho “tui” thêm mấy phút nữa đi “má”. “Đui mù” quá rồi cho nên có nhìn thấy gì đâu để mà cởi giầy ra đây nè. Vợ với con, thiệt tình là khổ!

 

Lời Chúa

Khi Đức Giêsu gần đến Giêricô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Đức Giêsu Nazarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!” Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương xót tôi!” Đức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đến gần, Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh ta đáp: “Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy”. Đức Giêsu nói: “Anh hãy thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu anh”. Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa (Luke 18:35-43).

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin mở mắt để chúng con không còn mù, nhưng nhận ra những người cơ hàn cực khổ, những thiếu thốn của bố mẹ, của vợ chồng, và của những người thân. Xin ban cho chúng con lòng bác ái để chúng con biết chia cơm sẻ áo cho những người thiếu may mắn hơn chúng con.

Nguyễn Trung Tây, SVD


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay