trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây
truyện chớp
Nhà Mất Trộm!

...Thế đã xong đâu, lại còn phải dúi vào tay thầy lý một hào, hào kia là biếu hai ông lính. Nhưng rõ là vãi tội, cả tháng rồi có thấy của nó bò về lại nhà đâu. Của thì vẫn mất, vốn liếng trong nhà lại thâm mất đúng ba đồng bạc...





— (Nghiêm trọng) Bác sao thế? Mặt sao xanh lét như người mới ốm dậy vậy?

— (Thiểu não) Chết rồi ông ơi, mất hết cả rồi.

— Bác bình tĩnh lại. Mất cái gì?

— (Thều thào) Mất trộm ông ạ. Tối hôm qua. Có mấy chục bạc dành dụm cho cái đám cưới của cháu Hoa dấu kín trong tủ, khóa tới hai lần cửa hẳn hoi, thế mà nó cũng mò ra, lấy đi tất tật.

— (Trợn mắt) Chết chửa!

— (Than thở) Chính miệng mình đã dặn dò vợ con cửa giả là phải trông nom cho nó cẩn thận, nhất là vào dịp cuối năm, trộm cứ như rươi. Tối nào tôi cũng phải đi một vòng nom nom cửa ngõ trước sau. Rõ là khổ! Chiều hôm qua bu nó lại dẫn mấy cháu về bên ngoại, mà nhà Hai Thoan họ lại mời ăn đám giỗ. (Nói nhỏ lại) Mà khổ một cái, rượu nếp than với thịt chó cuốn lá mơ tam thể của cái nhà đó thật là nhất vùng, cho nên về được tới nhà là chui thẳng vào trong buồng. (Chép miệng) Sáng dậy, mở banh mắt ra, nhà trước cửa sau là sạch sành sanh. Trộm nó vét tất tật. Đôi lợn nuôi trong chuồng vỗ béo cho cái đám cưới, nó cũng ôm đi. Chuồng lợn giờ trống trơn. Chết thiệt.

— Bác đã trình với quan chửa?

— (Cáu gắt) Trình với chả trình… Chả khéo lại mất thêm một mớ bạc...

— Ơ cái nhà bác này đến là hay! “Đau ốm mang tới thầy lang. Gặp nhà mất trộm cửa quan thì trình” chứ lị.

— (Nói nhỏ vào tai) Biết rồi, khổ lắm! Tháng trước nhà chị Thìn cũng mất trộm. Lên trình quan, quan phái thầy lý xuống viết biên bản. Nhưng chả lẽ người ở cửa quan tới nhà mà chỉ có được cốc nước vối với vài hơi thuốc lào. Vậy là mất đứt tám hào cho mâm cơm gà trống thiến luộc với một cút rượu để đãi thầy lý với lính huyện. Thế đã xong đâu, lại còn phải dúi vào tay thầy lý một hào, hào kia là biếu hai ông lính. Nhưng rõ là vãi tội, cả tháng rồi có thấy của nó bò về lại nhà đâu. Của thì vẫn mất, vốn liếng trong nhà lại thâm mất đúng ba đồng bạc. Này nhé, tám hào mâm cơm, hai hào dúi tay, hai đồng cho biên bản và con triện son của quan. Cộng lại không phải ba đồng thì là mấy. Một đống của. Cái nhà chị Thìn, rõ là khổ!

— Nói bác đừng giận. Đã biết là cuối năm, trộm cướp như rươi mà bác còn uống…

— (Buồn bún thiu) Thì biết. Sáng dậy tỉnh men rượu là biết có chuyện rồi.

— Chỉ vì mấy chén rượu của nhà Hai Thoan.

— (Chép miệng) Mấy đêm trước, nửa đêm về sáng thấy con Đốm con Vàng sủa vang là đã nghi rồi. Cho nên bận chi thì bận, tối nào cũng đánh một vòng xem xét cửa nẻo trước sau. Chỉ sểnh ra một cái! Rõ khổ. Bu nó đang ngồi khóc thút thít trong buồng như nhà có tang. Tuần tới là nhà trai mang trầu cau sang dạm hỏi rồi, mà bây giờ trong nhà không còn một hào. Tôi là đến chết mất…

— (Móc ruột tượng) Thôi, bác cho phép để em nói mấy nhời. Bán anh em xa không bằng láng giếng gần. Đây, bác nể mặt em cầm tạm mấy chục đồng này về mà lo cái đám cưới cho cháu... Cái này cũng là quà cưới em tặng cho cháu. Không mừng sau, thì thôi mừng trước vậy. Cũng vẫn là tiền mừng. Bác không cầm là em giận cho mà coi.

Người đàn ông nước mắt lưng tròng. Trời tháng Mười Hai giá rét cá chết nổi lình bình ngoài sông Cái mà sao trong hồn ấm áp như đang ngồi trong bếp lửa than hồng.

Trong khi đó ngồi trong buồng, Hai Thoan cầm ba chục đồng tiền bán cặp lợn với hai chục đồng tiền giấy, le lưỡi liếm cẩn thận đếm đi đếm lại từng đồng, rồi cẩn thận cất vô hết trong tủ. Hai Thoan chợt rùng mình, bởi gió lạnh len lách qua khung cửa rơm thổi rét buốt căn buồng và năm mươi đồng tiền giấy. Trời tháng Mười Hai vẫn rét kinh người, cơn rét năm Thìn đời vua Khải Định chết nổi tôm cá sông Cái.

Nguyễn Trung Tây


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay