trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây
truyện ngắn

ngũ đổ tường

     Có thể bạn đọc sẽ nhíu đôi chân mày, hỏi, “Ủa, lạ kỳ chưa? Ông bà mình chỉ nói tứ đổ tường: cờ bạc, trai gái, hút xách, và rượu chè mà thôi. Ở đâu mà lại xuất hiện thêm bức tường thứ năm có khả năng đè chết bất cứ một người nào lỡ chân bước lên những vũng lầy?…”.

     Thật sự ra tứ đổ tường không phải là danh từ duy nhất đã từng xuất hiện trong dòng văn học Việt Nam, cổ cũng như kim. Chắc bạn còn nhớ, trong ngôn ngữ thơ văn, nhà thơ Trần Tế Xương của Việt Nam cũng không sử dụng ngôn từ tứ đổ tường, nhưng tam đổ tường khi bàn tới những cái rắc rối trong đời sống của một đời người; bởi thi nhân trong bài “Ba Cái Lăng Nhăng” đã từng nói, “Một trà, một rượu, một đàn bà. Ba cái lăng nhăng nó quấy ta. Chừa được cái nào hay cái đó. Có chăng chừa rượu với chừa trà”. Nhưng, trong thiên niên kỷ thứ ba, người ta không còn sử dụng danh từ “tam đổ tường” của nhà thơ Tú Xương, hay “tứ đổ tường” của ông bà mình nữa, nhưng “ngũ đổ tường”. Bức tường thứ năm là bức tường nào vậy? Truyện ngắn Ngũ Đổ Tường sẽ trình bày cho bạn biết danh tính và khuôn diện của bức tường thứ năm trong thiên niên kỷ thứ ba…


__________________________
      


, các cụ nhà mình cứ gọi tứ đổ tường. Bây giờ thì khác hẳn hoi rồi nhé, không còn tứ nữa đâu, nhưng ngũ đổ tường. Không tin thì cứ nom đi… Thì đấy, từ hồi lấy vợ, ông Nghị Viên Joe Diaz đổi màu, người gầy xanh lét, mắt thâm quầng đen, khuôn mặt tóp lại. Hai nhân viên thư ký của Hội Đồng Nghị Viên thành phố thì thào,

— Chắc tại cô vợ mới cưới.

Cô thư ký tóc đen người Việt cười tủm tỉm,

— Chồng già vợ trẻ là tiên. Vợ già chồng trẻ là duyên (con) thằn lằn.

Tai dội lại vần điệu của câu ca dao tiếng Việt, cô thư ký tóc đỏ người Đức trợn tròn mắt,

— What? English, please!

Cô thư ký tóc đen cười sằng sặc,

— Tao muốn nói cô vợ mới cưới của xếp còn trẻ măng.

— Thấy mặt chưa?

— Thấy rồi. Đẹp. Bà nghị mới mười tám tuổi.

Nhìn quanh căn phòng ăn trưa của thị sảnh rộn ràng bước chân lô nhô đầu người, thư ký gốc Đức nhìn thư ký gốc Việt, giọng nhỏ lại, cười cười, nửa đùa nửa thật,

— Hồi xưa tao cứ tưởng ông ấy với mày.

Cô thư ký tóc đen phá ra cười sặc sụa. Hạt cơm nho nhỏ từ miệng bắn vào áo màu vàng của cô thư ký tóc đỏ,

— Hả? Mày nói chi? Có khùng không? Mày không thấy Nghị Joe rỗ huê hay sao? Hay là mày muốn Nghị Ken cà thọt?

— Nói nho nhỏ thôi. Nghị Joe đang đi về hướng chỗ chỗ mình ngồi. Đừng, đừng ngước mặt lên nhìn, ổng thấy bây giờ.

Đúng như lời cô thư ký tóc đỏ nói, Nghị Viên Joe, sơ-mi trắng, cà vạt đỏ, quần tây xám vừa xuất hiện ngay cánh cửa của phòng ăn. Nghị Joe nhìn quanh. Căng tin bán thức ăn phục vụ nhân viên làm việc cho Hội Đồng Thành Phố bắt đầu thưa thớt người ra kẻ vào. Thấy hai nữ nhân viên tóc đen và tóc đỏ của Hội Đồng Nghị Viên còn đang thì thào to nhỏ bên bàn gỗ, ông liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay. Đã gần hết giờ ăn trưa. Ông biết, như một thói quen cố hữu và thường nhật, hai người thư ký của Hội Đồng sẽ tiếp tục vừa ăn trưa vừa lôi đời tư của từng người nghị viên trong Hội Đồng ra đấu tố.

Đến là khổ, thì cũng tại ông Nghị Viên Joe Diaz, Kỹ Sư Điện mới lấy vợ. Bà Diaz mười tám tuổi, người Việt Nam, tên trong giấy khai sinh là Nguyễn thị Sẻo. Không biết do ai mối lái, ông Joe và ông Ken, cả hai ông nghị viên thành phố cùng đáp một chuyến phi cơ Eva Airlines của Đài Loan tới Sài Gòn cưới vợ Việt Nam. Nguyên một tuần lễ tin tức địa phương và phóng viên báo chí sôi nổi bàn tán câu chuyện vu quy của hai cô dâu mới. Giờ ăn trưa, căng tin bán thức ăn của Hội Đồng Thành Phố ngập tràn tin tức sốt dẻo. Hai cô thư ký của Hội Đồng Thành Phố xầm xì nho nhỏ nói hai ông nghị ế, gái Mễ gái Mỹ chê, phải bay tới Việt Nam cưới vợ.

Ngoài chuyện ế vợ, người ta cũng hay thì thào bàn tán chuyện Nghị Viên Joe Diaz đặc máu cờ bạc. Tháng Sáu ông nghị đi nghỉ hè ở Las Vegas. Mùa đông, né xứ tuyết lạnh ông bay về xứ nắng ấm. Người ta tưởng ông nghị sẽ đáp xuống đại phi trường LAX của phố Los Angeles trốn lạnh. Nhưng không phải. Tháng Mười Hai, ông bỏ tiểu bang tuyết trắng về tiểu bang cờ bạc, tiểu bang Nevada. Máu cờ bạc thấm sâu vào trong người ông Joe có lẽ từ hồi mới sinh ra. Mười tuổi thằng Joe gác sòng bài gia đình mở lậu cho dân thập phương tại thành phố biên giới Tijuana của Mễ Tây Cơ, cửa ngõ trốn vào Hoa Kỳ. Xe cảnh sát Mễ lấp ló đầu ngõ. Thằng Joe giả tiếng chim, cúc cu! cúc cu! Trong nhà sòng bài biến mất.

Ngày nào không nhìn thấy lá bài, Nghị Joe buồn tênh, trống vắng, kiến bò. Những lúc căng thẳng với công ăn việc làm, ông khóa cửa ngồi trong văn phòng, chia bài Blackjack chơi một mình. Trong khi chờ đợi đổ đầy bình xăng, Nghị Joe móc tiền mua vé số cạo, tìm kiếm lô độc đắc. Loto tiểu bang, Loto liên bang, tuần hai lần Nghị Joe góp vốn. Nghị Joe tự an ủi chơi sổ xố đồng nghĩa với mở rộng cửa nhà đón mời vận hên dừng chân viếng thăm.  

Cuối tuần Nghị Joe lái xe tới những sòng bài cách xa thành phố khoảng bốn tiếng đồng hồ. Thứ Sáu đầu tháng lương, nhiều tiền, ông chơi Blackjack 21 hay PaiGow binh hai chi. Thứ Năm cuối tháng lương, ít tiền, Nghị Joe chơi Poker 25 xu với máy. Khi tiền gần cạn, không còn hy vọng, ông chơi Bingo. Chơi Blackjack, 15 nút ông ngưng không kéo nếu bài đang đen; 16 nút ông kéo thêm một lá nếu bài đang đỏ. Chơi PaiGow, ông liếc nhìn những lá bài màu đỏ màu đen, Xì, Già, Đầm, Bồi, Cơ, Rô, Chuồn, Bích. Ông sắp xếp những hình ảnh không hồn vào vị thế khiến hai lá bài chi trên và năm lá bài chi dưới chớp mắt mở miệng vỗ tay hét to,

Tứ quý!

Tứ quý ôm nhau nhảy mừng đốt pháo bông nổ tung trời. Tứ quý bắt tay chào mừng chíp xanh chíp đỏ rớt xuống tưới mát người Nghị Joe. Tứ quý thổi bay Nghị Joe lên đỉnh núi cao. Nhìn xuống, thế giới bao la dưới chân. Nhìn lên, ông nghị bé nhỏ cao vút. Người người trên thế giới, từ súc vật cho tới ông hoàng bà chúa, mọi sinh vật ngẩng đầu ngưỡng mộ chiêm ngắm Nghị Joe. Cô thư ký người Việt Nam sẽ thôi không để ý tới khuôn mặt rỗ của ông nữa. Ông Thị Trưởng sẽ thôi không nhìn ông như một người nghị viên da màu gốc Mễ.

Từ hồi lấy vợ, Nghị Joe không còn tự do như xưa. Tối tối, đợi bà Nghị Sẻo ngủ say, ông nhón gót đi ra phòng TV. Khóa trái cửa lại, Nghị Joe bật máy điện tử vi tính chơi bài trong máy. Vừa hút thuốc ông vừa chơi Blackjack cả đêm với những sòng bài Las Vegas. Ông hít hơi thuốc, bấm con chuột, Xì Cơ hiện lên. Ông nhả hơi khói, kéo lá bài, Bồi Cơ đỏ chói! Blackjack! Đống tiền nhựa xanh nhựa đỏ trên màn ảnh vi tính vun cao. Keng! Keng! Tiếng vàng tiếng bạc kêu cong cong từ hai cái loa máy điện tử trong đêm tối vang vang khiến ông nghị tưởng mình đang ngồi ở sòng bài. Chơi bài xong, Nghị Joe thắt cà vạt. Ngáp ngắn ngáp dài, hôn bà Nghị Sẻo, ông Nghị Diaz lái xe tới thẳng văn phòng, mặt mày xanh lét.

Một lần ông Thị Trưởng gọi Nghị Joe vào văn phòng. Ông Thị Trưởng bàn với ông nghị gốc Mễ chương trình đốt pháo bông ăn mừng ngày lễ Độc Lập Mễ Tây Cơ và hội chợ mùa Đông Guadalupe hằng năm của thành phố. Sau đó, ông Thị Trưởng đưa Nghị Viên Joe một số lá thư. Về văn phòng ông nghị mở ra coi. Hóa ra dân Mỹ trắng tố cáo ông Nghị Viên Diaz xuất hiện thường xuyên tại những sòng bài. Nghị Joe tái xanh mặt. Gáy lạnh buốt. Tối đó ông mất ngủ. Hơn hai tuần liên tục, ông sợ không dám bật máy điện tử vi tính trong nhà. Khoảng ba tuần sau, ông nghị bần thần, hồn xác ngớ ngẩn, tay chân ngứa ngáy. Thế là gáy dần dần ấm lại. Gáy thôi không lạnh, Nghị Joe lại lấp ló ở sòng bài. Ông nghị nhận ra trong đám đông đỏ đen một vài dung nhan quen thuộc. Nghị Joe thắc mắc không biết khuôn mặt nào trong số những người này đã viết thư tố cáo ông với xếp lớn?

oOo

Cờ bạc, Nghị Joe chỉ đi một mình, trai gái thì ông đi với Nghị Tony Ngọc Trần. Người Mỹ hay gọi tắt tên ông nghị là TNT. Nghị Tony không thích cái tên TNT, bởi nó gợi nhớ tới chữ viết tắt của Trinitrotoluene (TNT), một loại thuốc nổ. Cô thư ký gốc Việt nói với cô thư ký gốc Đức,

Nghị TNT, người sao tên vậy. Một loại bom nổ chậm. Làm thư ký cho Nghị TNT, có bữa coi chừng bom nổ banh xác, chết không toàn thây.

Cô thư ký gốc Đức che miệng nói nho nhỏ,

Đừng có lo. Nghị TNT thích nhảy Lambada, uống bia Corona, ăn Taco Bell của Mễ. Mi là Việt Nam, đâu phải Mễ, có chi mà sợ. Mà mi có biết Nghị TNT mới mở Văn Phòng Giới Thiệu Hôn Nhân ở dưới phố Tàu hay không?

Thư ký gốc Việt khịt khịt mũi,

Vậy đã đỡ. Bởi biết đâu nhờ Văn Phòng Giới Thiệu Hôn Nhân. Nghị TNT cũng đã cứu vớt được ít nhất hai linh hồn mồ côi, ế sưng ế sỉa của Nghị Joe và Nghị Ken. Tao còn nghe mấy đứa bạn tụi hắn nói Nghị TNT có phần hùn trong tiệm đấm bóp tắm hơi Oriental ở dưới phố Tàu đó. Cái đó mới là thuốc nổ TNT chính hiệu con nai vàng!

Nghị Viên TNT trẻ nhất trong Hội Đồng Nghị Viên. Lớn lên bên Mỹ, ăn bơ sữa, Nghị TNT to lớn, râu quai nón, chân tay rậm rạp lông lá. Nghị TNT nói tiếng Mễ giỏi. Hồi còn sinh viên, Nghị TNT tán gái Mễ ròn tan,

— Ke-pá-sa?  Tối nay cưng tới phòng, anh cuốn chả giò cho em.

Cô sinh viên học chung lớp Lịch Sử Hoa Kỳ đặt hai tay lên vai thằng bạn học, người lắc lư nhún nhảy điệu Lambada.

— Ố-là.  Cha dzò Viết Nam. Si.  Khong núc mám…

— Si. Không nước mắm.

Chiều hôm đó, cậu TNT ghé vào tiệm bánh mì Ba Lẹ mua chả giò. Tối hôm đó, cô bạn người Mễ ở lại phòng của TNT tới khuya ăn chả giò, chấm nước sốt Mễ, uống bia Corona. Cô sinh viên Mễ khoe chả giò Việt Nam với những người bạn. Cậu TNT trở thành nổi tiếng trong đám con gái Mễ của trường đại học về tài cuốn chả giò.

Việt Nam thì cậu cẩn thận hơn. Đi thưa về trình. Cố lấy điểm với ba má của người đẹp,

— Cháu chào bác.

Cậu TNT cởi giầy ra, ngồi xuống ghế sa lông, dáng ngoan hiền. Ông già khó đăm đăm nhìn thằng con trai. Thấy hình bố người đẹp trong bộ quân phục đóng khung treo trên tường, cậu TNT reo vui,

— Bố cháu cũng lính Thủy Quân Lục Chiến.

Ông già nghi ngờ,

— Tiểu đoàn nào?

Cậu TNT gãi gãi tai,

— Cháu quên rồi. Nhưng bố cháu đánh trận Cổ Thành năm 72.

Ông già cười tươi, thân mật vồn vã,

— Bố cháu tên gì? Coi chừng bố mày chung một tiểu đội với bác.

Ngày hôm sau đến nhà, nó hỏi chuyện đảo chính năm 63. Thằng TNT mở miệng nói chỉ được một câu, dài đúng một phút; ông già thao thao bất tuyệt hơn hai tiếng đồng hồ về biến cố tháng 11 năm 63. TNT về nhà rồi, bố người đẹp nhận xét,

— Thằng này lanh lẹn, mồm miệng đỡ chân tay. Trong thương trường, dám làm ăn. Chỉ kém ở cái lông mày rậm rạp như con sâu róm. Thằng này tướng dâm!

Mỹ thì khác, thằng TNT tấn công tới tấp. Không rào trước đón sau. Mới ngồi cạnh nhau trong lớp, nó mời đi ăn trưa liền. Nếu người đẹp lắc đầu, nó đổi ghế kiếm cô Mỹ khác. Ăn trưa hai ba lần xong là ăn tối. Tháng sau, chia tay. Không quyến luyến, không thương tiếc. Ngày hôm sau, người ta thấy cậu TNT lại cặp kè với một cô Mễ.

Trong khi chờ đợi tại phi trường, Nghị TNT hay ghé vào tiệm sách Hudson Bookseller mở báo coi hình thiếu nữ nhà nghèo. Ghé vào tiệm tạp hóa 7-Eleven hay đại siêu thị Walmart, Walgreens, K-Mart, Nghị TNT đi thẳng một mạch tới khu bán sách. Liếc ngang ngó dọc, không thấy người quen, ông nghị lôi báo phong tình xuống, kẹp trong báo Times đứng coi.

Nghị TNT say mê những trang lưới ba chữ X. Ngồi cả đêm trước màn ảnh máy điện tử vi tính, ông nghị mở hết hình này tới hình kia say sưa chiêm ngắm. Có một lần bà Nghị TNT, một chuyên viên điện toán cừ khôi của hãng Microsoft, gọi ông nghị vào trong phòng sách. Bật máy điện tử vi tính nằm trong góc, bà nghị bấm bấm, thế là hằng trăm tấm hình kiều nữ nghèo khó tuần tự xuất hiện trên màn ảnh. Di chuyển mũi tên, bà nghị bấm thêm mấy nút nữa, những hàng chữ với ngày, tháng, và giờ giấc mà ông nghị lục lạo trên mạng lưới ba chữ X lần lượt xuất hiện đen kịt màn ảnh LCD máy vi tính. Không nhìn chồng, trưởng nữ của người lính Thủy Quân Lục Chiến năm xưa bỏ đi. Vừa đi bà nghị vừa nói,

Lần sau anh đâu cần đợi em ngủ say rồi chui ra phòng khách lên mạng tìm kiếm hình ảnh thiếu nữ nhà nghèo. Nếu thích, anh nói một tiếng, em đi lấy chồng khác. Anh sẽ có nhiều tự do hơn.

Ngày hôm sau, Nghị TNT bỏ ăn trưa. Ngồi trong văn phòng, khóa trái cửa lại, Nghị TNT loay hoay bôi bôi xóa xóa tất cả hình ảnh kiều nữ nhà nghèo nằm trong máy điện tử, mà từ bao lâu nay ông đã từng tí toáy mở ra coi trên những trang lưới ba chữ X trong giờ ăn trưa và sau giờ làm việc.

Có một thời, hồi Nha Sĩ TNT chưa được bầu làm nghị viên thành phố, bà TNT lục tìm, gom tất cả những tờ báo kiều nữ nhà nghèo trong nhà lại. Bà TNT sắp xếp những tờ tạp chí thật ngăn nắp và gọn gàng trong phòng mạch của Nha Sĩ TNT. Sáng hôm sau, mở cửa văn phòng, Nha Sĩ TNT đứng một nhịp tim nhìn thấy phong tình cổ lục vươn cao mời gọi trên kệ, Thúy Kiều lầu xanh nằm dài hớ hênh trên bàn gỗ giữa phòng mạch. Đóng chặt, vặn kỹ, khóa chắc cánh cửa văn phòng lại, Nha Sĩ TNT ôm hết đống báo quẳng vào thùng rác. Tâm phục khẩu phục máu lạnh của vợ, từ đó, Nha Sĩ TNT thôi không ký check đặt mua báo tháng Thúy Kiều Lầu Xanh nhà nghèo nữa.

Nghị TNT nói với Nghị Joe,

— Nếu bà xã đồng ý, mai mốt tớ nhập giáo phái Mormon.

Nghị Joe tròn mắt nhìn Nghị TNT chờ đợi. Nghị TNT cười tủm tỉm,

— Dân Mormon được phép cưới nhiều vợ. Ai như đạo Thiên Chúa của ông. Một vợ một chồng. Cơm nhà quà vợ. Riết rồi cũng ngán. Nhà thơ Tú Xương của tụi tớ nổi tiếng tứ đổ tường. Nhưng ông ấy nói, chừa gì thì chừa, gái thì không.

— Như vậy ông Tú Xương cũng theo đạo Chúa rồi.

Nghị TNT nhìn, thắc mắc, lắc đầu,

— Tớ đạo Phật.

Nghị Joe vỗ vai Nghị TNT,

— Thằng Đất được Chúa lấy bùn nặn lên. Nhưng một mình trong Vườn Địa Đàng, nó buồn. Ông biết tại sao nó buồn không?

Nghị Viên TNT lắc đầu. Nghị Joe cười sằng sặc,

— Tại không có gái. Lúc Chúa mang lại cho thằng Đất một cô, nó cười ha hả!

Nhìn hàm răng vàng khè bám khói thuốc Malboro đỏ và cục cần cổ to của Nghị Joe, Nghị TNT nhớ tới hai cô dâu Việt Nam do Văn Phòng của ông mối lái. Lúc đưa hình hai người thôn nữ cho Nghị Joe rỗ huê và Nghị Ken cà thọt coi, Nghị TNT thấy đồng nghiệp thay phiên nhau nuốt nước miếng ừng ực y như người khát nước hạn.

 oOo

Hút xách thì có cô Nghị Ann Forest, Mỹ gốc Việt. Cô Ann tên trong giấy khai sinh là Nguyễn thị An. Hồi xưa, thời còn chiến tranh Việt Nam, cô An sống trong vùng xôi đậu, ban ngày là quốc gia, ban đêm là kháng chiến. Lâu lâu lính Mỹ kéo về đóng quân tại làng một tháng. Sau khi lính viễn chinh kéo đi, trong làng có nhiều người phụ nữ ốm nghén. Vài năm sau, đường làng bi bô tiếng cười tiếng nói khoảng một tá con lai tóc vàng mũi lõ. Cô An hồi đó xinh đẹp nhất làng, cẳng chân thon dài, nước da bánh mật nhìn lâu muốn béo. Thời bình, sắc đẹp là con đường dẫn người con gái tới đỉnh cao danh vọng. Thời chiến thì ngược lại, là một tai họa cho bất cứ một người phụ nữ nào sở hữu được sắc đẹp. Ban ngày cô An bị lính quốc gia hạch sách, ban đêm bị kháng chiến ngó nhòm. Sau một lần lính Mỹ càn quét, cô An quyết định bỏ làng đi theo người chồng viễn chinh sang Mỹ lập nghiệp.

Thư ký gốc Đức hỏi thư ký gốc Việt,

Ủa! Vậy rồi hai người có làm đám cưới đám hỏi hay không?

Thư ký gốc Việt bĩu môi,

Có mà! Cái này gọi là theo không chứ có mà cưới với hỏi! Sang tới Mỹ rồi, hai người mới mang nhau ra tòa ký giấy thành vợ thành chồng. Thế là cô Nguyễn thị An biến thành bà Ann Forest.

Thư ký gốc Đức thì thào,

Mày có biết cái vụ ông Forest có nuôi mèo ở dưới phố Tàu hay không?

Ai lại không biết. Nghe nói đào nhí của ông cựu chiến binh sinh cho ông một đứa con trai. Thì ai biểu Nghị Ann không chịu đẻ đái. Mất chồng là phải.

Không phải vậy đâu. Tao nghe nói hình như cô Ann mắc bệnh lãnh cảm…

Tao thì không rành cái vụ lãnh cảm hay lãnh cúm của cô Nghị, nhưng tao đoán ông Forest chết là bởi cô Ann.

Mi nói nghe thấy dễ sợ! Đừng có nói là Nghị Ann nổi máu ghen, cho nên giống như mi hay nói đó, “Chồng tao mà ong bướm lăng nhăng là tao ghé thẳng vào tiệm Tàu mua thuốc chuột nấu cháo lòng heo cho ổng ăn liền”.

Thư ký gốc Việt phá ra cười,

Chuyện tầm xàm như thế mà mi vẫn còn nhớ. Không, tao không nói là cô Ann mua thuốc chuộc nấu cháo cho chồng ăn đâu. Làm vậy, lúc khám nghiệm tử thi, người ta biết liền. Nhưng mi có thấy chi không? Nghị Ann hút thuốc như ống khói. Đứng gần người cháy khét mùi thuốc lá. Vô trong nhà cô Ann, phòng khách cũng như phòng ngủ, chỗ nào cũng hôi rình mùi thuốc. Hèn chi ông cựu chiến binh Hoa Kỳ nửa đường đứt gánh. Mà mi có biết là ông Forest chết vì bệnh gì hay không?

Không biết có phải tại vì xuất xứ từ đất Quảng, nổi tiếng hay cãi, cô Nghị Ann lợi khẩu, thông minh lanh lợi. Qua Mỹ mấy năm, cô ghi danh đi học tại trường đại học cộng đồng. Học được mấy năm, nhờ chồng vận động, cô Ann được nhận vô trường Harvard. Sau mấy năm đèn sách miệt mài, cô Ann Forest ra trường với văn bằng luật sư, nhưng không hiểu sao cô Nghị không hành nghề. Bao nhiêu năm rồi, cô Nghị không sinh nở, người cứ trơ đét ra như một que củi. Từ hồi cựu Thiếu Tá Forest chết đi, thỉnh thoảng Hội Đồng Nghị Viên thành phố gồm có Nghị Joe, Nghị TNT, Nghị Ken, và nữ chủ nhà Ann hay lập sòng bài chơi Blackjack tại nhà cô Nghị cuối tuần. Cô Ann đánh bài dở nhất, nhưng trời cao đãi ngộ, lần nào cô Nghị cũng thắng lớn. Tan sòng, mấy ông bà Nghị bật nhạc lôi nhau ra sàn phòng khách nhảy đầm. Nghị Viên Ann vừa hút thuốc vừa lắc twist, hoặc nhảy slow. Khói thuốc bay thông thốc vào mũi của người đối diện. Nhưng cả ba ông nghị, Nghị Joe, Nghị TNT, và Nghị Ken, ông nào cũng nịnh đầm; cho nên ai cũng yên lặng, không càm ràm, không cự nự, hoặc nói chi trong khi đang nhảy đầm, tay đang ôm eo ếch của Nghị Ann.

Nghị Viên Ann hút thuốc nặng đô. Ngày nắng cũng như ngày mưa, chiều thu nắng vàng hay đêm đông tuyết đổ, sáng mở mắt ra, hai điếu, khuya nhắm mắt lại, hai điếu, trưa chiều tối không tính. Nhiều đêm hết thuốc, Nghị Ann trằn trọc, nhớ đầu thuốc đỏ, tương tư khói trắng. Cuối cùng cô nghị lại phải đề máy lái xe ra trạm xăng Shell đầu đường mua gói thuốc. Nhiệm kỳ nghị viên đầu tiên của cô Ann, cách đây hơn bốn năm, thành phố chưa thông qua đạo luật cấm hút thuốc nơi công cộng. Hồi đó cô Ann hút thuốc trong phòng họp. Bây giờ nhiều khi đang họp, Nghị Ann đứng dậy xin lỗi bước vô phòng vệ sinh. Tuy không nói ra, cả ông Tỉnh Trưởng và ba ông nghị viên đều biết Nghị Viên Forest bỏ phòng họp đi ra ngoài phê với thuốc Kool trong bãi đậu xe. Người nữ nghị viên của Hội Đồng Nghị Viên thành phố hút thuốc, nhìn đẹp, dáng sang. Hai ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc Kool trắng the the đưa vào đôi môi hồng nhạt. Bờ môi căng mọng rít vào, khói trắng lăn tăn đầu mũi. Cặp mắt cô Ann khi đó nhìn phê phê.

Nghị Viên Forest hậm hực với phong trào bài thuốc lá đang lan rộng trên toàn quốc. Nghị Ann nói cấm hút thuốc trong nhà hàng và công sở vi phạm hiến pháp Hoa Kỳ. Ngoài quyền tự do phát biểu ý kiến, nam nữ bình quyền, Nghị Viên Ann tin tưởng ai ai cũng có quyền hút thuốc lá ở nhà hàng quán rượu. Nếu không thích khói thuốc, dân không hút có quyền tự do dời gót ngọc đi chỗ khác chơi; đừng bày đặt lên mặt mắng mỏ dậy đời dân hút thuốc.

Nghị Viên Ann lúc nào cũng hôi mùi thuốc. Mùi thuốc từ miệng từ quần áo đâm xông xốc vào mũi người đối diện. Nhưng không ai dám than thở trước mặt cô nghị. Phần vì nể chức nghị viên. Phần vì ngại cô cự nự. Từ hồi chồng cô mắc bệnh ung thư phổi chết đi, cô Ann quyết định sống độc thân. Có người nói cô Ann hút thuốc lá là nguyên nhân chính khiến chồng cô mắc bệnh ung thư phổi, bởi chồng cô Ann không bao giờ đụng tới điếu thuốc. Có người nói cô quyết định sống độc thân bởi cô mắc bệnh lãnh cảm, cho nên cô không có con. Có người nói cô Ann cay cú và lận đận với đường tình duyên, bởi nhiều người trong thị trấn biết rõ cựu Thiếu Tá Forest là một người đào hoa, lại còn hảo ngọt. Tin đồn ông cựu Thiếu Tá nuôi mèo dưới phố Tàu rồi cũng bay tới tai cô Ann, nhưng cô Nghị yên lặng, không trả lời không phân trần. Từ hồi chồng chết, cô bỏ họ Forest, lấy lại họ Nguyễn. Cô thư ký gốc Việt một lần lỡ miệng gọi Nghị Viên Ann là Bà Forest, Nghị Ann mắng sa sả ngay cho vào mặt,

— Tôi là cô, cô Nghị Viên Ann Nguyễn.

Năm vừa qua báo thành phố chọn Nghị Viên Ann là người trong năm. Người nữ phóng viên đài CNN hỏi,

— Cô là một mẫu người phụ nữ thành công trong xã hội. Lớn lên từ một quốc gia bị tàn phá bởi chiến tranh. Sau khi sang Mỹ theo diện lập gia đình, ban ngày cô đi làm, tối ghi danh học thêm ở đại học cộng đồng, sau vô đại học Harvard. Chồng mất, cô quyết định sống độc thân…

Người nữ phóng viên chưa nói hết, Nghị Viên Ann cắt ngang,

— Tôi chủ xướng lối sống độc lập của phụ nữ. Thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ ba đánh dấu sự xuất hiện của rất nhiều phụ nữ độc thân, đặc biệt những người phụ nữ độc thân này rất thành công trong xã hội. Cô có biết bí quyết của sự thành công này hay không?

Lắc lắc mái tóc xịt keo làm duyên làm dáng, Nghị Viên Ann tiếp tục nói,

— Bởi họ độc thân, không bị ràng buộc với chồng con.

Người nữ phóng viên cất giọng,

— Nếu vậy, cô nghĩ sao về mối liên hệ giữa phụ nữ độc thân và đời sống tình cảm?

Cô Ann ngẫm nghĩ nhớ lại có những đêm cô đơn lẻ loi. Lấy tên “Người Duyên Dáng”, cô vô hết phòng chát này đến diễn đàn kia tìm người tâm sự. Lúc đó, cô biến thành người con gái tuổi đời hơn hai mươi. Trong phòng chát Độc Thân và Dang Dở, cô quen một người xuất hiện trong phòng chát với tên “Người Mồ Côi” cũng gốc người Việt Nam. Hai ba lần “Người Mồ Côi” mời cô Ann đi chơi. Mặc dầu cô nghị viên tiếp tục lắc đầu từ chối, “Người Mồ Côi” vẫn tiếp tục chờ đợi. Nhiều đêm lên phòng chát, cô thấy căn phòng trống vắng ngoại trừ “Người Mồ Côi” đang ngồi cô độc. Cô hỏi,

Đợi ai vậy?

Người Mồ Côi” nói,

Anh đợi em.

Nhớ tới những người lính quốc gia, lính kháng chiến trong thôn làng của một thời khiến cô phải bỏ xứ, kết duyên với người chồng ngoại nhân có đời sống tình ái buông thả, cô Ann kết luận đàn ông máu đểu, sở khanh, nhưng lâu lâu cũng có đứa chung tình.

oOo 

Rượu chè thì lại khác, Nghị Viên Ann không uống rượu bao giờ, Nghị Joe thì chỉ uống Corona của Mễ. May ra chỉ có Nghị TNT mới cầm cự ngang ngửa được với Nghị Viên Kenneth Bows, nhân vật thứ tư trong Hội Đồng Nghị Viên thành phố. Nhưng Nghị Viên TNT không cùng tửu vị với Nghị Viên Ken. Nghị TNT khoái uống Cognac Rémy Martin XO hoặc VSOP. Thứ đó, Nghị Ken không chơi, ngoại trừ Louis XIII. Nghị Ken thích whisky. Ông hợp với Johnnie Walker loại Xanh 750 ml. Loại Đỏ hoặc loại Vàng, ông nói chua không nếm.

Thư ký gốc Đức nói,

— Nghị Ken đi ra đường, ai mà biết ông Nghị có nửa phần Việt Nam trong máu. Tóc vàng hoe, da trắng bóc, sóng mũi cao. Nhìn ổng y chang như Mỹ.

Thư ký gốc Việt Nam giải thích,

Trong giấy khai sinh, ông Nghị Ken tên là Trần văn Khen, con mồ côi. Chuyện là như thế này, khi mới sinh ra, mẹ ruột bồng cậu Khen bỏ ngay trước cửa viện mồ côi của mấy sơ dòng Đa Minh ở Gò Vấp. Trong bọc tã trắng, các sơ chỉ thấy có mỗi một tờ giấy khai sinh của thằng bé con lai. Nuôi cậu Khen được ba năm, viện mồ côi di tản sang Mỹ vào cuối tháng 3 năm 75. Cậu Khen được gia đình một ông triệu phú dầu hỏa không con nhận làm con nuôi. Cho nên chú bé con lai mồ côi Trần văn Khen mới biến thành công tử dầu mỏ Kenneth Bows.

Thư ký gốc Đức nửa đùa nửa thật,

— Riết rồi tao thấy người Việt Nam tụi mi chiếm lĩnh hết cả thương trường cũng như chính trường của nước Mỹ.

Nghị Viên Ken tốt nghiệp thủ khoa Harvard, uống rượu vô địch. Sáng, rượu. Trưa, rượu. Tối, rượu. Khuya, rượu. Nhưng cuối tuần Nghị Ken mới uống bốn cữ. Ngày thường, ông chỉ uống bữa tối, mà uống nặng đô. Người ta, rượu vào lời ra, đập phá đồ đạc, đánh đập vợ con, đi ra đá thúng đi vào đụng nia. Nghị Ken thì ngược lại. Càng uống, Nghị Ken càng trở nên yên lặng, mặt đổi màu trắng xanh. Chỉ có một lần duy nhất, ông xỉn tại nhà Nghị Ann. Hồi đó, chưa vợ, chắc buồn, ông cất giọng cự lộn với Nghị Joe và Nghị TNT. Cặp mắt đỏ au, da mặt xanh lè, Nghị Ken lè nhè,

— Tụi bay, cả hai thằng, cả hai đứa da nhuộm màu. Thằng nâu, thằng vàng. Nhìn da tao này. Trắng, trắng như thế này mới là Mỹ.

Nghị TNT nửa đùa nửa thật nói trong tiếng Việt,

Đừng có quên nửa dòng máu Việt Nam trong người của ông …

Nghị Ken cự nự,

Bởi vì tớ là con lai, mẹ Việt Nam đang tâm bỏ rơi thằng nhỏ mới sinh được mấy ngày cho mấy bà dì phước nuôi thí, rồi năm 75 bà ấy lại đuổi thằng bé ba tuổi chạy hốt hoảng lên phi cơ

Nghị Ken khịt mũi,

Mẹ Việt Nam chỉ nuôi thằng bé mồ côi ba năm. Bao nhiêu năm còn lại, mẹ Mỹ hốt ổ. Bây giờ ông còn bày đặt mở miệng nói chuyện nửa dòng máu với tôi! Ông tưởng làm con mồ côi không cha không mẹ dễ lắm hay sao?

Quay sang Nghị Viên Ann, nghị Ken nói,

Còn cô! Cô nghĩ là cô sẽ tiếp tục xinh đẹp như cái tuổi hai mươi khi cô bỏ làng mà đi hả? Các cụ có câu, “Gái ba mươi tuổi đã toan về già”. Tôi nhắc cho cô nhớ cô xấp xỉ bốn mươi rồi đó.

Nghị Ken khôn ngoan, không bao giờ ông ra quán uống rượu. Ông chỉ uống tại tư gia hoặc tại nhà Nghị Ann vào những khi bốn người nghị viên gặp mặt giải trí vui chơi cuối tuần tại nhà cô Nghị. Cho nên ngoại trừ bà Ken, Nghị Ann, Nghị Joe, Nghị TNT, và một vài người thân quen, ít người biết là Nghị Ken uống rượu như uống nước lạnh. Rượu càng thấm vào trong máu, ông nghị càng trở nên yên lặng và trầm tĩnh. Vào những giây phút đó, Nghị Ken nhìn giống như con sư tử đang yên lặng ẩn sâu trong bụi rậm trầm tĩnh đợi chờ giây phút con mồi sa chân lỡ bước. Rượu vào, Nghị Ken yên lặng hút thuốc nghĩ ngợi về phương cách vận động cho ghế Thị Trưởng của thành phố sang năm. Việc đầu tiên Nghị Ken phải làm là thắt chặt thêm mối dây thân tình đồng nghiệp với Nghị Ann, Nghị Joe, và Nghị TNT, bởi Nghị Ken tin rằng giặc bề bề biên cương không bằng năm ba kẻ nội thù trong triều. Việc thứ hai Nghị Ken phải làm ngay lập tức là tham dự thánh lễ Chúa Nhật và xuất hiện thường xuyên hơn nữa tại những cơ sở bác ái và từ thiện của thành phố.

Thứ Hai tuần trước, trong buổi họp đầu tuần, ông Thị Trưởng đưa ra đề nghị là thành phố phải đóng cửa sòng bài nổi trên dòng sông Mississippi,

— Sòng bài Đồng Tiền Vàng phải đóng cửa.

Ông Thị Trưởng không nhìn ai nhưng liếc nhìn Nghị Joe,

— Sở Cảnh Sát mới đưa ra con số thống kê về tội ác trong năm qua. Vợ chồng đánh nhau, ăn cướp nhà băng, đào tường khoét vách, con gái bán mình, con trai ăn sương tăng lên gấp ba so với hồi sòng bài Đồng Tiền Vàng chưa mở cửa.

Lắng nghe ông Thị Trưởng nói, Nghị TNT lo ngại giây phút ông Thị Trưởng sẽ chĩa mũi dùi sang những nhà tắm hơi đấm bóp Oriental ở dưới phố. Nhưng rất may, Nghị Ken đã nhanh nhẹn phản pháo,

Ông Thị Trưởng, ông còn nhớ phần thuế sòng bài Đồng Tiền Vàng đóng góp vào nền thịnh vượng chung của thành phố là bao nhiêu không?

Nhìn thẳng vào cặp mắt của ông Thị Trưởng, Nghị Ken nói rõ, giọng sắc lạnh,

— Chưa kể, nếu phải đóng cửa sòng bài Đồng Tiền Vàng, chúng ta phải đóng cửa cả hai sòng bài của hai thành phố lân cận. Và nếu vậy, không phải chỉ có ba sòng bài này mới phải đóng cửa, ông sẽ phải đóng cửa tất cả những sòng bài trên thế giới, kể cả Las Vegas và Reno.

Nghị Ken cười nhếch mép, mím môi, kết luận,

— Chuyện đó, tôi e hơi khó.

Tối thứ Bẩy bên ly rượu Johnnie Walker, vợ mới cưới đã ngủ, ông Ken bật máy điện tử mò vô những phòng chát với cái tên “Người Mồ Côi”. Ở trong phòng chát Độc Thân và Dang Dở, Nghị Ken quen một cô gái có tên “Người Duyên Dáng”,

— Em bao nhiêu?

— Già rồi.

— Nói anh nghe đi.

— OK. Hơn hai mươi...

— ???

— Tại sao lại ba dấu chấm hỏi?

— Không biết tuổi thật hay giả.

— Anh nghĩ thật hay giả?

— Chắc là thật

Nghị Ken tiếp tục,

— Cho anh gặp em đi.

— Thôi. Gặp làm chi. Biết đâu anh rỗ huê, cà thọt. Mất vui!!!

Rỗ huê? Nghị Ken nhớ tới đồng nghiệp Joe Diaz, mặt rỗ tổ ong. Cà thọt? Nghị Ken cười buồn nhìn xuống chân trái của mình. Hồi còn sống trong viện mồ côi của sơ dòng Đa Minh, Nghị Ken bị polio. Giờ này chân trái ngắn hơn chân phải. Nghị Ken nói dối với cô gái là anh đang độc thân sau một lần dang dở. “Người Duyên Dáng” nói em có một đời chồng, nhưng chồng em đã mở đại lý bán muối rồi. Nghị Ken hỏi,

Sao vậy?

Bị ung thư phổi.

          Chát qua chát lại hơn một năm, hai người trở thành tình nhân liên mạng. Cô gái gọi ông, “Anh yêu dấu”. Nghị Ken gọi cô, “Mèo duyên dáng”. Những đêm mất ngủ, sau một hồi trằn trọc bên cạnh người vợ gầm gừ ú ớ trong cổ họng âm thanh tiếng Việt lâu lắm rồi không có dịp nghe, Nghị Ken ngồi bật dậy, vô phòng computer bật máy điện tử đi thẳng vào phòng chát tìm kiếm tình nhân liên mạng. Phòng chát vắng hoe, không có ai. Cô đơn và lẻ loi trong đêm trường, Nghị Ken hút thuốc, uống rượu. Có mấy lần người tình bất ngờ xuất hiện, cô gõ gõ bàn phím chữ tạch tạch tạch tạch tạch,

Anh đang làm chi đó?

Nghị Ken cũng gõ lại tạch tạch tạch,

Anh đợi em.

Anh cũng chung tình dữ, không bạc như vôi như thằng đàn ông đã đi ra khỏi cuộc đời của em.

Ai vậy?

Có những đêm, nhân tình không xuất hiện. Buồn thiu, Nghị Ken lang thang từ phòng chát này sang phòng chát khác tìm kiếm “Người Duyên Dáng”. Ông nghĩ người sao tên vậy, chắc người tình của ông duyên dáng lắm.

oOo

Hôm nay đầu tuần sáng thứ Hai, Nghị Joe, Nghị TNT, Nghị Ann, và Nghị Ken mở cửa bước vào phòng họp. Sáng thứ Hai nào cũng vậy, Hội Đồng Thành Phố họp hai tiếng đồng hồ bàn về thời khóa biểu trong tuần. Đặc biệt ngày hôm nay, Hội Đồng sẽ quyết định có nên đóng cửa chiếc tàu Đồng Tiền Vàng hay không. Bao giờ cũng vậy, ông Thị Trưởng, Mỹ gốc Đức, Timmothy Schneiders, tới trễ nhất. Đồng hồ điểm 8 giờ sáng, ông Thị Trưởng mới xuất hiện ngay cánh cửa. Linh hoạt nhanh nhẹn, ngồi xuống ghế chủ tọa, ông Thị Trưởng tươi cười chào mọi người. Thị Trưởng Tim, tốt nghiệp Cử Nhân Xã Hội Học, khuôn mặt trắng hồng, tóc thưa trán hói, người béo đẫy đà. Thư ký gốc Việt khen,

Tao khoái ông Thị Trưởng, nhìn mặt ổng trắng hồng, tướng mập mạp phúc hậu, mồm miệng lại nhanh nhẹn, vui vẻ...

Thư ký gốc Đức lắc đầu,

Nhìn vậy chớ không phải vậy đâu. Tao thân với bà Thị Trưởng, hai đứa bạn học chung từ hồi tiểu học mà. Bà Thị Trưởng hay than thở với tao về ông chồng của mình lắm…

Than thở? Mà than thở về chuyện chi?

Ông Thị Trưởng Tim vui vẻ ăn nói liến thoắng khi gặp dân thành phố ngoài đường hay trong thương xá. Người ta biết ông Thị Trưởng Tim tính tình không thật, miệng cười cười, nhưng bụng dạ giết người, dám hy sinh bạn bè và đồng nghiệp cho nấc thang danh vọng. Nhưng không ai có thể từ chối được một điều là ông Thị Trưởng lanh lợi, lại khéo ăn khéo nói nơi công cộng, lại có máu diễu, tiếu lâm mặn. Nhờ đặc tính thiên phú này, ông Thị Trưởng đã đắc cử liên tục mấy năm liền chức vụ thị trưởng của thành phố. Trong bốn người đồng nghiệp, cô Nghị Ann Nguyễn, ông thích nhất. Ông nghĩ sau khi chấm dứt hai nhiệm kỳ Tỉnh Trưởng, ông sẽ vận động tranh cử thống đốc tiểu bang. Nếu trời cao ưu đãi, cơ hội buông dây, Tỉnh Trưởng Schneiders sẽ tranh cử thống đốc tiểu bang. Ông sẽ mời cô Ann Nguyễn đứng chung liên danh với ông. Người nữ luật sư này tính tình hơi lạnh nhưng có tham vọng. Nghị Joe Diaz và Nghị Tony Ngọc Trần, Thị Trưởng Tim Schneiders không ngán. Kỹ Sư Joe Diaz và Nha Sĩ Tony Ngọc Trần ngồi được ghế Nghị Viên là nhờ những lá phiếu của dân Sì và dân Mít. Nghị Joe da nâu và Nghị TNT da vàng, cả đời chẳng làm được chi. Cả hai rồi cũng sẽ chỉ luẩn quẩn đuổi gà bắt vịt từ sân trước ra vườn sau. Ông Thị Trưởng ngán Nghị Viên Kenneth Bows nhất, bởi Nghị Ken da trắng, đậu thủ khoa Harvard, giỏi lobby tại hành lang của Hội Đồng Thành Phố và cử tri để kiếm phiếu. Bình thường Chúa Nhật, Nghị Ken và cô vợ mới cưới đi lễ trễ, hoặc đôi khi bỏ luôn. Thời gian gần đây, hai vợ chồng tự nhiên dẫn nhau ngồi ngay hàng ghế đầu, hát to. Lễ xong, hai vợ chồng còn ghé thăm tuần này thì Trung Tâm Bác Ái Vinh Sơn, tuần sau là Viện Dưỡng Lão. Trong khi Nghị Kent tươi cười múc cháo cho mấy người vô gia cư trong Trung Tâm Bác Ái, hoặc người già tại Viện Dưỡng Lão, cô vợ Việt Nam gốc Cà Mâu mới cưới đứng ngay bên cạnh tươi cười duyên dáng trong chiếc áo dài Việt Nam. Ngày hôm sau, báo chụp hình vợ chồng Nghị Ken tại Viện Dưỡng Lão ngay trang đầu với hàng tít lớn, “Thị Trưởng Tương Lai?”.

Đồng hồ điểm 8 giờ sáng. Ông Joe, ông TNT, cô Ann, và ông Ken nhìn về cửa phòng chờ đợi. Cánh cửa vẫn im lìm không động đậy.

Nghị Joe Diaz cúi xuống sửa lại cà vạt màu đỏ. Tối hôm qua, ông thức trắng cả đêm đánh bài với sòng bài Flamingo trên máy vi tính. Tối hôm qua, vận đỏ kéo tới, khi tắt máy điện toán, Nghị Joe thắng sòng bài Flamingo hơn một ngàn đô la.

Nghị Tony Ngọc Trần cúi xuống đọc biên bản của buổi họp Hội Đồng Thành Phố từ tuần trước. Vừa đọc, Nghị TNT vừa mơ màng nghĩ tới Văn Phòng Giới Thiệu Hôn Nhân của ông mới mở thêm một chi nhánh bên thủ đô Mạc Tư Khoa. Sau Moscow, Nghị TNT nghĩ tới Berlin. Nơi đó, Nghị TNT biết có nhiều gái ăn sương Đông Âu xếp hàng chờ đợi tới phiên.

Nghị Kenneth Bows tiếp tục ngáp, tay che miệng. Đêm qua buồn, ông nốc hết cả chai Johnnie Walker. Tối qua, ông lại lên phòng chát tìm kiếm tình nhân liên mạng, “Người Duyên Dáng”. Hai người chuyện qua chuyện lại cả đêm.

Cô Ann Nguyễn là người duy nhất thắc mắc không hiểu tại sao ông Thị Trưởng trễ buổi họp. Cúi xuống mở bóp, cô lấy gương soi mặt. Sáng nay cô đánh phấn dầy che lấp làn da tái xanh và viền mắt quầng thâm. Tối hôm qua, Chúa Nhật, cô thức cả đêm chát với “Người Mồ Côi”. Cô Ann suy nghĩ, chắc cô sẽ đồng ý với lời mời đi ăn trưa của người tình liên mạng…

Cánh cửa phòng bất ngờ bật mở. Bốn người cùng nhìn ra. Không phải ông Thị Trưởng mà là ông Cảnh Sát Trưởng. Ông Đại Úy Cảnh Sát nói chậm,

— Ông Thị Trưởng đã bị bắt...

Bốn cặp mắt cùng mở to. Tám con ngươi cùng trợn tròn. Cô Ann kinh ngạc hét lên,

— Chúa ơi! Sao vậy?

Ông Cảnh Sát Trưởng xoa xoa mười đầu ngón tay vào nhau dáng vẻ ngần ngại,

Ông Thị Trưởng bị bắt về tội lưu hành và tàng trữ hình ảnh khiêu dâm trẻ vị thành niên. Tối khuya hôm qua, văn phòng Bảo Vệ Trẻ Vị Thành Niên Trên Liên Mạng của Cảnh Sát Liên Bang bắt được quả tang ông Thị Trưởng đang upload hình khiêu dâm của trẻ em lên mạng. Cảnh sát ập vào nhà bắt được ông Thị Trưởng tại chỗ với tang vật là máy vi tính. Trong máy vi tính điện tử của ông Thị Trưởng, chúng tôi tìm ra hằng trăm tấm hình khiêu dâm, toàn là hình của trẻ vị thành niên…

Ông Cảnh Sát Trưởng tiếp tục nói, Nghị Viên TNT tiếp tục suy nghĩ kiếm cách tiêu hủy những tấm hình của mạng lưới ba chữ X đang nằm trong máy điện tử tại nhà. Nghị TNT nghĩ tới bà nghị, chắc ông sẽ phải mở miệng cầu cứu với vợ, nhờ vợ dọn dẹp sạch sẽ đống rác ba chữ X đang nằm trốn lấp ló đâu đó trong máy tính điện tử ở trong văn phòng riêng của ông.

Nghị Joe Diaz lo sợ nghĩ tới những software chơi bài Blackjack, PaiGow, và Poker mà ông đã cài đặt vào trong máy vi tính tại văn phòng của ông từ bao lâu nay.

Cô Nghị Ann Nguyễn thì lắc đầu ngao ngán thở dài. Đàn ông, cô Ann chép miệng, toàn là dở hơi cám lợn giống y như nhau. Chồng cô, vợ nhà không quý, đi mê gái nhảy dưới phố Tàu. Giờ lại tới phiên ông Thị Trưởng Tim, hình của người lớn không mê, lại đi mê nhìn hình con nít!

Nghị Ken thì khác. Ông đang phác họa trong đầu lá thư mà Hội Đồng Thành Phố sẽ phải tuyên bố về trường hợp ông Tỉnh Trưởng Timmothy Schneiders. Ông Phó Tỉnh Trưởng nhìn qua khung cửa. Nắng mặt trời chan hòa. Bất chiến tự nhiên thành. Phó Tỉnh Trưởng Kenneth Bows có cảm tưởng ông vừa dính lô độc đắc bạc triệu của Loto tiểu bang. Nghị Viên Ken nghĩ tới chai Louis XIII sẽ khui mở uống tối nay chúc mừng tương lai rực rỡ với cái ghế Thị Trưởng trống chỗ đang chờ đợi trước mặt.

Nguyễn Trung Tây

 go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay