trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



                                      
ngôi nhà tập bỏ hoang
trần thiên sai_______________


NTT: Phần lớn những người đóng góp trong tuyển tập này đều là tu sĩ. Tất cả những người góp mặt trong đây đều có những nỗi băn khoăn về đời sống tu hành của riêng họ và về giới tu sĩ. Thế đó, một cách chân thành, họ chia sẻ với bạn đọc những thao thức, những suy tư về đời sống tu hành...

Ngôi nhà có vẻ ảm đạm tiêu điều. Nó có thể bị bỏ hoang cho nên cỏ mọc um tùm, rêu phong bám đầy cả vào bờ tường gạch. Trọng lưỡng lự không biết có nên làm phiền chủ nhân trong lúc này hay không. Biết chẳng còn cách nào khác, nó loay hoay tìm nút bấm chuông. Hồi chuông vang lên… Kính Koong… Kính Koong… Một cô gái trẻ xuất hiện nơi khung cửa. Với không một chút ngần ngại, cô gái nhìn Trọng nói, “Mời vào chơi. Mọi người đang hiện diện đông đủ”. Trọng còn đang ngỡ ngàng vì người mở cửa là một cô gái trẻ, cô ta dường như biết nó, rồi mọi người đang chờ đợi. Thế là thế nào? Hết ngỡ ngàng đến ngạc nhiên. Trọng nhìn kỹ vào gương mặt cô gái...

 

tuyển tập một khoảng thời gian đã đi qua một khoảng thời gian đã đi qua



__________________________

Mùa Xuân đã trở về, những mầm non của cây có bắt đầu nhú nở vươn lên trong sự mời chào của nắng ấm ban mai. Sức sống mãnh liệt, dường như bị dồn nén từ bao ngày qua, nay cùng một lúc muốn tuôn ra tất cả. Cây cỏ thay đổi thật nhanh. Trọng không thể tin vào mắt mình được. Cứ mỗi ngày qua đi là lá xanh xum xuê, là hoa màu đua nở, là thảm cỏ xanh mướt chen lẫn với những bông cúc dại. Mới ngày nào lá xanh úa màu, chuyển dần sang đỏ thẫm, rồi úa vàng, rơi rụng, và rồi ngàn cây trơ trụi điêu tàn trong gió đông giá lạnh. Những thảm cỏ vàng dại đi vì cái lạnh cắt da, và tuyết rơi phủ đầy trắng xóa. Đã tám tháng qua đi. Ngày Trọng đến đây, trời mới chớm thu, thế mà nay đã gần hết mùa xuân. Thời gian qua là thời gian của biến đổi, thử thách và tôi luyện. Trọng mong nó sẽ là những hành trang quý giá cho mình trong đời sống tận hiến và truyền giáo mai sau.

Mặt rời chênh chếch phía tây, khí hậu ấm áp, thích hợp cho một cuộc đời đi dạo bên ngoài. Trọng mở cửa nhà bếp bước ra sân. Cánh đồng trước mặt đã được gieo hạt. Nhưng tia nắng nhẹ đang đùa giỡn với thảm cỏ xanh. Những cây con màu mạ non đang lả lướt vờn theo gió. Phía bên phải là con đường mòn dọc theo ngôi nhà dẫn vào khu rừng. Cánh rừng hoàn toàn lột xác, những cành cây trơ trụi đã được phủ đầy lá xanh và muôn hoa đủ màu sắc đua nở. Chẳng hiểu vì sao, trong một lúc cao hứng, Trọng lại muốn làm một cuộc mạo hiểm đi vào khu rừng. Tám tháng qua, nó chưa một lần có ý định hay đặt chân vào nơi đây. Trọng bước đi mà không biết mình đi đâu. Hình như cánh rừng có một hấp dẫn kỳ lạ cứ lôi cuốn từng bước chân mà nó không thể cưỡng lại. Những tia nắng cố lách mình len lỏi ẩn hiện chập chờn trên lá cây, hoa cỏ, lối đi đưa Trọng vào cảnh đẹp tuyệt vời của thiên nhiên đang trở mình sau một mùa đông ngủ dài chờ đợi.

Nắng tắt dần, màn đêm buông xuống. Trọng như bừng tỉnh cơn mê và chợt nhận ra nó đã bị lạc ở giữa khu rừng mà không biết lối nào sẽ đưa nó ra khỏi nơi này. Nó định thần, đảo mắt nhìn quanh, để xác định vị trí của mình đang ở đâu trong khu rừng rậm rạp. Xa xa, ẩn hiện phía sau những hàng cây, một ngôi nhà lờ mờ tỏa ánh sáng yếu ớt. Trọng chì còn biết lần theo hướng đó, hy vọng tìm được người quen, hỏi thăm để biết lối về ngôi nhà của mình…

Ngôi nhà có vẻ ảm đạm tiêu điều. Nó có thể bị bỏ hoang cho nên cỏ mọc um tùm, rêu phong bám đầy cả vào bờ tường gạch. Trọng lưỡng lự không biết có nên làm phiền chủ nhân trong lúc này hay không. Biết chẳng còn cách nào khác, nó loay hoay tìm nút bấm chuông. Hồi chuông vang lên… Kính Koong… Kính Koong… Một cô gái trẻ xuất hiện nơi khung cửa. Với không một chút ngần ngại, cô gái nhìn Trọng nói, “Mời vào chơi. Mọi người đang hiện diện đông đủ”. Trọng còn đang ngỡ ngàng vì người mở cửa là một cô gái trẻ, cô ta dường như biết nó, rồi mọi người đang chờ đợi. Thế là thế nào? Hết ngỡ ngàng đến ngạc nhiên. Trọng nhìn kỹ vào gương mặt cô gái. À! Bất chợt Trọng nhận ra nét mặt quen thuộc của cô gái trong ca đoàn giới trẻ mà nó được dịp làm quen khoảng hai tuần trước. Trọng ngạc nhiên hỏi, “Lan? Phải Lan Anh không? Có chuyện gì mà mọi người hiện diện đông đủ nơi đây? Ngôi nhà này…ngôi nhà này…của ai vậy?”. Vẫn với vẻ liến thoắng, Lan Anh trả lời, “Come on, cứ vô là biết hết mọi chuyện à”. Trọng bước theo Lan Anh vào bên trong. Ngôi nhà rất rộng, được chia làm nhiều phòng. Các phòng đều mở cửa nhưng không có người bên trong. Cuối hành lang là nhà bếp và phòng ăn: một đám người đang cười đùa, ồn ào ăn uống, nói chuyện. Qủa đúng như lời Lan Anh nói, Trọng gặp đủ mặt bạn bè. Họ mời nó cùng dự tiệc. Bị đi lạc, chưa ăn tối nên bụng đói cồn cào, chẳng e ngại, nó ngồi xuống nâng ly và cùng ăn uống với anh em. Tuy nhiên, nó không cảm thấy ngon miệng vì những thắc mắc trong đầu, “Đây là đâu? Ngôi nhà này của ai? Sao đám bạn bè của nó biết, mà tập trung ăn nhậu?”. Nhưng rồi qua những trò chuyện, nó cũng dần dần biết được đây là ngôi nhà Tập cũ của nhà Dòng. Người đang ở đây là Chính, đã nghỉ học và đang làm việc cho nhà Dòng. Chính mời anh em tới đây để mừng sinh nhật của mình. Lan Anh có mặt, giúp Chính làm các món ăn cho bữa tiệc này.

Trọng vẫn còn nghi ngờ. Thật quái lạ! Tám tháng ở đây mà không biết gì hết về ngôi nhà này, một nơi kỳ bí và kín đáo, tự do, và thoải mái.

Từ ngày biết được ngôi nhà Tập bỏ hoang, đời sống Tập viện của Trọng không còn bình thản nữa. Có những chuyện đòi hỏi nó phải đối đầu…

Mỗi ngày thứ bẩy, anh em Tập sinh thường đi chơi, mỗi người một nơi. Người lên khu phố Việt Nam, kẻ đi xem phim hoặc thăm người quen, chẳng còn mấy ai ở nhà.

Thứ bẩy hôm nay, Trọng ngồi đọc sách ở trong phòng. Cuốn sách dầy và khô khan về hạnh tích của thánh Tổ phụ chẳng thu hút được Trọng cho lắm. Nó đã ngáp ngắn ngáp dài, rồi ngưng đọc, vươn vai, hít thở sâu vài cái chờ cho tinh thần được thoải mái. Sách đã khô mà lại viết bằng tiếng Anh nên thật khó mà hấp dẫn ai được lâu! Dù sao cũng chỉ đọc để biết, chứ không phải làm kiểm tra khiến Trọng cũng cảm thấy ít khổ sở với nó. Đọc được một lúc, Trọng cảm thấy khát, nó ngưng đọc sách, chuẩn bị ra bên ngoài tìm ngụm nước uống cho mát cổ họng, tiếng đập cửa bất chợt dồn dập nổi lên, Cạch!!! Cạch!!! Cạch!!! Trọng đi ra mở cửa, Ngọc tiến vào, nói trống không, “Nhậu không?”, “Đâu vậy?”, “Nhà Tập cũ. Sang làm vài chai cho vui”. Trọng còn đang lưỡng lự thì Ngọc lại giục, “Nhanh lên, mặc quần áo vào”. “Để từ từ tao đi giầy”. “Đừng quên gọi cả thằng Quốc nữa”. Trọng rời phòng mình đi thẳng sang phòng Quốc. Quốc cũng đang ngồi buồn, đọc sách một mình trong phòng. Trọng nói với Quốc là Ngọc rủ sang ngôi nhà Tập cũ…nhậu. Quốc gật đầu, không buồn nhìn bạn. Trọng trở về phòng mặc quần áo, đi giầy theo Ngọc đi ra ngoài. Nhìn Trọng, Ngọc nói, “Mặc thêm áo ấm vào. Bên ngoài lạnh lắm!” Màn đêm đã xuống. Các ngọn đèn quanh nhà Tập đều sáng lên. Ánh sáng vàng nhạt yếu ớt, nhưng cũng đủ để soi sáng đường đi lối về. Tiếng vù vù của xe cộ chạy qua lại phía ngoài con đường chính. Tiếng gió ào ào xuyên qua hàng cây khiến Trọng chợt rùng mình. Nó mặc ngay ngắn lại chiếc áo ấm để tránh cái lạnh của trời đêm.

Xe chạy tới khu nhà Tập bỏ hoang. Trọng xuống mở cửa garage và nói đi luôn vào phía trong nhà. Trọng thấy Đức đang ngồi ở ghế bành xem ti-vi, trong khi Hải và Phúc đang xếp lại sô-fa để có chỗ rộng cho cả nhóm. Cùng lúc đó, Chính lấy cây giò thủ, một ít nem và một bịch khô mực ăn liền, bầy ra bàn cho mọi người nhâm nhi với bia. Trọng rất thích cá mực khô ăn liền và nem chua. Cho nên khi thì với mực khô, lúc thì với nem chua để đưa cay với bia, nó thấy chẳng còn gì tuyệt thú bằng. Mọi người người dường như có cùng sở thích như nó, chẳng cần ai giục dã ai, cứ vừa ăn vừa uống để thưởng thức những hương vị đậm đà của các món nhậu.

Sau một hai chai, mọi người ngà ngà, chuyện trò bắt đầu sôi động. Mọi người bàn luận về bộ phim đang xem trên ti-vi, về tài tử nổi tiếng đóng vai chính trong phim. Trọng không rành về các tài tử. Nó chỉ biết tài tử trong phim đang coi cũng chính là tài tử đóng vai chính trong phim Air Force I. Hải thì cho là tài tử đó nổi tiếng trong phim Star War. Bất ngờ, Quốc đề nghị Chính mở ka-rô-kê cho mọi người cùng hát. Có ka-rô-kê, buổi tiệc càng thêm nhộn. Người ca hát, kẻ nhẩy đầm phụ họa. Người pha trò kể chuyện trong tiếng hò hét vỗ tay tán thưởng của bạn bè.

…Khi tiệc tàn, Trọng về đến phòng ăn đã hai giờ sáng…

Hôm sau, ai cũng dậy trễ cả. Có điều là ngày Chúa Nhật, nên mọi người có thể đi lễ ở bất cứ đâu tùy ý mình thích. Do đó việc dậy trễ cũng chẳng có gì phiền hà cho lắm. Sau thánh lễ, gặp lại nhau ở nhà bếp, ai cũng bàn tán về bữa nhậu tối qua ở nhà Tập cũ. Thật là nhớ đời. Người khen Quốc có tài khôi hài, bước nhảy độc đáo đáng để học hỏi. Người nói giọng của Đức điêu luyện, nếu về Cali có thể thành ca sĩ chuyên nghiệp. Mỗi người mỗi ý về bữa tiệc tối qua.

Tối hôm đó, trong giờ Xét Mình, bữa “tiệc” tối qua tại ngôi nhà Tập cũ bất chợt lại xuất hiện trong đầu ốc của mọi người. Nghĩ về bữa tiệc, Quốc cảm thấy vui, nhưng hơi khó chịu trong người. Mặt nó hình như muốn sưng lên. Có lẽ vì rượu chưa kịp tiêu hóa hết chăng? Giọng nặng như bị sổ mũi vậy! Nó tự nhủ lòng sẽ không uống nhiều như tối qua nữa.

Đức cảm thấy không được thoải mái lắm. Tối qua nó chỉ cầm chừng có hai chai để gọi vui vẻ với anh em. Vì biết mình tửu lượng thấp, không uống được nhiều. Đức luôn luôn bị giằng co giữa một bên là tình bạn, tình anh em, một bên là sự tự trọng, không muốn sa đà trong nhậu nhẹt. Tình bạn, tình anh em chỉ thắm thiết khi có dịp ngồi bên nhau chén chú chén anh, chuyện trò cởi mở chẳng phải rào đón che đậy.

Ngọc thì rất vui. Đây là dịp để nó hiểu tính tình từng người. Ngọc cảm thấy gần anh em hơn. Nó rất thỏa mãn và mong sẽ có nhiều dịp như tối qua để anh em có dịp tâm sự, vui vẻ, và hiểu nhau hơn.

Riêng Trọng cảm thấy hơi nặng đầu. Tối qua có lẽ là lần đầu tiên nó uống nhiều bia nhất trong đời mình. Chưa bao giờ nó dám uống nhiều như vậy. Cũng may không phải ngủ lại bên đấy mà vẫn còn tỉnh táo với anh em đi bộ về phòng mình được. Trọng cảm thấy như yếu trong người. Thân thể không được sảng khoái như mọi ngày sau khi thức giấc. Quá nhiều thì giờ cho bữa tiệc! Bắt đầu từ bẩy giờ tối cho tới gần hai giờ sáng mới tàn. Rồi anh em người bàn ra, kẻ tán vào, về những lời nói và cử chỉ của nó tối qua trong bữa tiệc khiến nó càng cảm thấy ái ngại và e dè. Nó sợ mình trong lúc quá chén có những lời nói, cử chỉ gì thất lễ chăng! Trọng cảm thấy rất áy náy về điều này…

Mỗi chiều đi dạo, Trọng cảm thấy bâng khuâng và ân hận. Ngôi nhà Tập cũ bên kia đường mà tình cờ nó phát hiện, như mời gọi với những quyến rũ thật cuồng nhiệt và trở thành một thách thức lớn cho các anh em Tập sinh.

Mọi sự việc đều có hai mặt tốt xấu của chúng. Nếu dùng đúng chức năng thì tốt đẹp; ngược lại, hậu quả thật khó lường!

Nắng chiều tất dần, trả lại sự yên lặng cho ngôi nhà Tập cũ trong màn đêm. Nó có thật sự yên lặng vô hại như dáng vẻ bên ngoài hay chính nó đang âm ỉ những lời kêu gọi đầy quyến rũ bên trong với các Tập sinh nhà Dòng?

go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay