trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây
truyện chớp
Nghiệp Báo?
 

Chớ có mà chạy đi đâu được một hào lẻ với bà ấy. Mà đã hết đâu, người nào mà giả không được tiền lãi đúng kỳ hạn, là bà ấy sai người ăn kẻ ở trong nhà vác dao vác búa tới thẳng cửa nhà con nợ xiết vườn xiết ruộng. Có khối người đã phải bỏ vào trong Nam bởi vì mất trắng cửa nhà vào tay bà ấy rồi đấy

                        


Người đàn ông tóc bạc muối tiêu nói,

— Bà Thìn mới mất, ông đã biết chửa?

Người dáng trẻ hơn chép miệng,

— Có, chiều hôm qua em mới đặt chân tới cửa nhà là đã nghe thấy tiếng khóc của mấy người con cứ inh ỏi cả lên…

— Đến là khổ cho cái bà Thìn, ốm nặng cũng hơn cả năm nay rồi... Tốn bao nhiêu tiền thuốc… 

— Thì bác biết rồi đấy, đang ngồi đếm tiền trên phản bỗng dưng xùi bọt mép, đầu đâm thẳng xuống nền gạch cứ y như người bị trúng gió độc, rồi là tứ chi rũ liệt như người không xương, cháo cũng còn chả nuốt nổi qua cổ họng nữa là. Cả cái cơ nghiệp thế là đổ hết vào tiền thuốc, thế mà vẫn cứ liệt giường liệt chiếu. Nom thấy mà hãi! Có người còn nói không biết có phải là nghiệp báo chi không?

(Nhăn mặt) Sao lại nói nặng nhời như thế… Đằng nào bà ấy cũng đã nằm xuống…

Thì em đã nói rõ ràng hẳn hoi rồi cơ mà, cái này là em cũng chỉ thuật lại nhời của người ở xóm trên mà thôi. Họ nói cái bà Thìn là chuyên môn cho vay ăn lời nặng lãi. Mười phân tiền lãi là đúng mười phân. Chớ có mà chạy đi đâu được một hào lẻ với bà ấy. Mà đã hết đâu, người nào mà giả không được tiền lãi đúng kỳ hạn, là bà ấy sai người ăn kẻ ở trong nhà vác dao vác búa tới thẳng cửa nhà con nợ xiết vườn xiết ruộng. Có khối người đã phải bỏ vào trong Nam bởi vì mất trắng cửa nhà vào tay bà ấy rồi đấy…

— Thì chuyện! Thợ may ăn vải, thợ vẽ ăn hồ. Cái nhà bà Thìn mấy đời rồi chuyên môn sống với cái nghề cho vay chơi hụi.

— Em biết, nhưng cũng vừa phải thôi. Đấy, giờ này nhắm mắt nằm xuống rồi, có lận theo được trong người một tờ giấy bạc nào đâu. Đến là khổ… Mà thôi, bác biết không, em là chỉ thấy thương cho cô con gái út. Chỉ một lần lỡ dại mà hàng xóm cười chê. Nhưng có ai ngờ, tưởng là đũa mốc mà lại làm nên chuyện.

— Ừ, lúc xảy ra chuyện thì tôi lại vắng nhà. Chuyện cô Sửu hồi đó như thế nào nhỉ?

— Thì tự dưng bẵng đi một dạo không ai nom thấy cô ấy đâu hết, cứ làm như người đi lấy chồng xa, mà có thấy cưới hỏi gì đâu, rồi tự nhiên lại thấy cô ấy với cái bụng bầu. Nhưng em phải khen cái nhà bà Thìn, anh em trong cái nhà ấy, ai nấy miệng đều kín như bưng, chẳng bao giờ nghe thấy xì xào lời ra tiếng vào. Cho đến buổi sáng hôm đó, em dậy sớm chuẩn bị mang trâu ra ruộng. Vừa mới bước tới cây mít làm cột mốc phân chia hai nhà, em thấy cô Sửu treo tòng toeng trên cành cây. Hãi quá, em hốt hoảng cắt dây, mang cô ấy vào trong nhà, bôi dầu nóng, dựt tóc mai, cạo gió mãi cô ấy mới chịu tỉnh. Rồi lại còn vội vàng chạy qua gõ cửa nói nhỏ tin dữ vào tai bà Thìn. Mà bà Thìn thì cũng khéo lắm, nhận được bản tin động trời tới cỡ như vậy mà mặt cứ tỉnh bơ như không, miệng thì cám ơn rối rít, nhưng vẫn cứ đợi cho đến chiều tối hẳn hoi, nom không rõ mặt người, bà ấy mới kín đáo đi ngõ sau sang bên em mang con gái về lại bên đó. Cho tới khi bụng cô Sửu hơi nhu nhú, bà Thìn liền gửi cô ấy lên trên Hà Nội ở hẳn với người em cho tới khi bà ấy đổ bệnh nặng, cô ấy mới về lại làng nuôi nấng người bệnh. Thôi thì giặt mền, tắm rửa, đổ bô, thay tã, một tay cô ấy làm tất tật.

— Chuyện cô Sửu nuôi mẹ thì tôi cũng biết. Chuyện sờ sờ như thế, ai mà chẳng hay. Nhưng chuyện cô Sửu chửa hoang, hồi đó tôi vô trong Nam buôn bán, chẳng hay biết chi sất…

— Ấy, chuyện còn dài... Sau cái lần bên gốc mít, tưởng thế là xong, ai ngờ có lần quẫn trí quá, cô ấy đã tính phá bỏ thằng bé đang nằm trong bụng rồi…

— Sao ông biết?

— Khổ quá! Cô ấy không mở miệng, em nào biết. Chuyện là như thế này, lúc mới từ trên Hà Nội về lại làng, nhớ cái ơn cứu tử năm xưa, cô ấy cũng có ghé sang nhà em cám ơn. Rồi cô ấy cũng tâm sự nói sau lần có thai, cháu sống mà cũng như người đã chết rồi, ngày đêm lúc nào cũng chỉ rúc rúc ở trong xó nhà, không dám nhìn mặt ai trong làng. Cái lần ở cây mít là lúc ấy cháu quẫn trí quá. Rồi lại thêm một lần nữa, thằng bé được ba tháng rồi, cháu quyết định phá bỏ. Nhưng trong khi ngồi đợi tới phiên, cháu nghĩ mình sống chẳng ra cái trò gì, thế nhưng mạng mình vẫn được người đời cứu sống. Huống chi đứa bé trong bụng nào có tội tình chi, vậy mà mình lại đang tâm giết nó! Mà chưa kể đây đâu phải là con sâu cái kiến, mà rõ ràng đây là một mạng người. Thế là cháu đứng dậy, bỏ về nhà. Từ hôm đó, cháu tỉnh lại hẳn.

— Chuyện! Tới cỡ như thế thì làm gì mà không tỉnh!

…Bên nhà bà Thìn, cô Sửu vuốt lại khăn nhung vấn đầu mẹ. Cô buồn vì tang mẹ, nhưng lòng cô thanh thản nhẹ nhàng. Có một thời cô hận mẹ vì để giữ lại nhà cửa dinh thự khang trang, bà Thìn đang tâm gả bán cô cho thương gia Việt kiều lấy tiền trang trải nợ nần. Nhưng sau một lần được cứu sống, và một lần cứu sống, mỗi lần nhìn thấy con trai toét miệng nở nụ cười bên người chồng của Hà Nội phố, cô lại nhớ tới ơn cứu tử của người hàng xóm và lòng độ lượng của chồng. Nhìn mẹ, cô Sửu nhớ lại lời mẹ xin lỗi trước lúc hấp hối. Lòng cô thanh thản nhẹ nhàng. Cô ra hiệu cho nhà đòn đóng lại nắp áo quan.

Nguyễn Trung Tây

    go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay