trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


          

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện ông tư dì tư
nhà trên cát
Người đi cưỡi hạc từ xưa
Đất này Hoàng Hạc còn lưu một lầu
Hạc vàng đi mất đã lâu
Ngàn năm mây trắng một màu mênh mông
.
..



 

 

Ông Tư nhìn ra ngoài khung cửa. Trời Cali đục ngầu mây xám. Che miệng cất tiếng ho, ông Tư than thở,

— Lóng rầy trời trở lạnh, ta nói đêm qua cái cần cổ nó đau ran rát, làm tui ho sù sụ nguyên cả đêm... Tui thấy lóng rầy tui cũng có vẻ bắt đầu rệu rạo rồi bà ơi…

Dì Tư lo lắng,

— Hèn chi tui thấy ông tối qua cứ lục đục cả đêm. Chắc là tại ông bị cảm mà thôi. Để chút nữa tui xuống phố bốc mấy thang thuốc mang về sắc cho ông uống… Ông uống hết mấy chén thuốc là hết ho liền à…

Dì Tư nhìn qua khung cửa, trời bên ngoài tiếp tục vần vũ mây xám đen kịt,

— Ừ, mà ông nói cũng đúng, ta nói mấy ngày rồi trời tự nhiên trở gió, lạnh thấu xương luôn. Mà đấy là mình còn hên đó nghen, có nhà cửa hẳn hoi ở Cali, chứ đâu tui nghe mấy bà bạn ở trong Hội Legio họ nói…đâu như ở cái tiểu bang Châu-sa, Chu-sét gì đó…

Ông Tư sửa lưng nhè nhẹ,

— Bà! Ở đâu mà chui ra cái tiểu bang Châu-sa ở đây. Tiểu bang Massachusetts… Để tui nói lợi cho bà nghe hen, Massachusetts.

Dì Tư cười giả lả,

— Ừ, thì cái tiểu bang Ma-sa-chu-sét. Ta nói mấy bà của tôi họ nói lóng rày ở bển là lạnh tái tê luôn. Tháng Mười Hai bên đó là tuyết rơi phủ kín rèm cửa sổ luôn. Còn ở bên Cali của mình thì chỉ dính phải hai ba tháng trời hơi lành lạnh một chút mà thôi, nhưng chín mười tháng còn lại, tha hồ mà trồng rau đắng...

Dì Tư nhìn ra sân vườn,

— Đó, đó ông ngó đi… Trời mới đổ mưa chiều hôm qua mà thôi, thế mà rau đắng lại đã mọc um tùm che kín mít cả cái chân tường rồi kia kìa...

Ông Tư đổi đề tài,

— Ừ, bà nhắc làm tôi mới chợt nhớ tới chuyện này, bà biết chi không, hôm qua dì Chín gọi điện thoại qua đây đó...

Dì Tư miệng hỏi tới,

— Mần chi mà tự nhiên có chuyện dì Chín nhắc điện thoại gọi tuốt luốt qua tới tận bên đây lận vậy hả ông? Bộ có chuyện mới xảy ra ở bển hay sao? Chuyện chi vậy hả ông?

Ông Tư thong thả, 

— Thì chắc chắn là phải có chuyện rồi… Bà còn nhớ đâu khoảng tháng 4 năm 75 hay không, trước khi mình chạy loạn đó, hồi đó tự nhiên tôi thấy có cái đường nứt mờ mờ hiện ra ở ngay cái vách tường trong căn phòng khách. Bà còn nhớ hay không?

— Ừ, nhớ…

— Ừ, thì tôi nhớ hồi đó tôi có gọi chú Năm thợ hồ ghé qua nhà hỏi ý kiến. Chú Năm ổng đứng coi một hồi, rồi ổng ấy nói chắc là tại cái nền nhà nó chuẩn bị lún. Thì đó, hai ba ngày hôm sau là loạn lạc khắp nơi, rồi thì đùng một cái hai vợ chồng mình chạy xuống tàu phóng qua tuốt luốt tới đảo Guam lận. Mấy chục năm rồi… Riết rồi tôi cũng quên bẵng đi chuyện nhà cửa ở bển. Nhưng mà hôm qua dì Chín gọi điện thoại qua. Dì ấy nói căn nhà của mình ở bển kỳ này nó lún sâu lắm rồi bà ơi, cái vách tường là nó nứt tùm lum nhìn tuồng như cái màng nhền nhện vậy đó...

Dì Tư xanh mặt,

— Ông nói thiệt hay giỡn chơi vậy? Mèng đéc ơi! Vậy thì chẳng mấy chốc mà nhà nó sập.

Ông Tư chép miệng,

— Thì làm sao mà né cho được. Chú Năm chú ấy nói cái ông thợ cai xây nhà hồi đó là lơ đãng, không có để ý cái đất nền nhà là đất pha cát. Nhìn thì nó cứng, nhưng cũng vẫn chỉ là đất trộn cát mà thôi. Mà lóng rầy bà có nghe nói chuyện hòn Phụ Tử ở Hà Tiên hay không? Không biết tại sao mà cái hòn Phụ tự nhiên sụp móng rồi lật nghiêng chìm sâu xuống lòng biển. Ta nói hòn Phụ cứng cỏi như thế mà còn đổ sụp, vậy thì còn nói chi căn nhà xây trên cát của hai vợ chồng mình…

Dì Tư thở dài,

— Thiệt tình! Nhà xây trên cát, nửa đêm về sáng nó sụp móng lật nghiêng thì sao mà chạy. Gặp ông lanh lợi thì không sao, chứ đụng phải tui chân cẳng cập rập thì chỉ có nước mà kêu trời…

Ông Tư an ủi,

— Thôi, bà cũng đừng có lo làm chi. Tui nói thiệt tình với bà là cho dù căn nhà ở bên Việt Nam hay bên Cali nó có sụp bởi nền cát hay bởi động đất, tui cũng không lo lắm đâu, bởi căn nhà ở bển cũng cũ rồi. Nó có sụp lở cũng là chuyện đương nhiên. Còn riêng căn nhà ở bên đây thì bà cứ an tâm, bởi nó được xây trên nền đất cứng mà.

Ông Tư hưỡn đãi,

— Nhưng nói cho có chuyện để mà nói, nếu động đất Cali có giật sập nhà thì mình cũng đành chịu mà thôi. Người làm thì còn né, chứ trời làm thì chạy đâu cho thoát. Bà nghĩ tôi nói có đúng hay không?

Dì Tư gật đầu,

— Thì chắc chắn là dzậy rồi…

Ông Tư tiếp tục,

— Thì đó, cho nên, nếu có phải bận tâm lo lắng chuyện nhà cửa, tui thời sẽ để tâm lo cho một căn nhà khác...

Dì Tư tho ló cặp mắt nhìn ông Tư chờ đợi. Nhưng ông Tư tự nhiên dừng lại không nói chi thêm. Dì Tư cự nự,

— Kỳ không? Đang nói ngon lành sao tự nhiên ông lại ngừng ngang một cái cụp vậy? Ông nói ông lo, vậy chớ ông lo là lo cho căn nhà nào?

— Bà làm gì mà hối như tuồng chạy giặc vậy. Tui nói tui lo là lo không biết mình có đặt được chân vào căn nhà ở trên trời hay không đây nè. Bà đừng có quên là vợ chồng mình cũng xấp xỉ trên dưới bẩy mươi rồi đó nghen… Thiệt tình là thời gian trôi qua lẹ quá. Mới hồi đó đầu năm 75, cái tường nhà nứt một đường mờ mờ. Vậy mà bây giờ cũng đã hơn ba mươi năm trôi qua rồi đó…

Dì Tư như đã hiểu chuyện,

— Thì chắc chắn là như vậy rồi. Cho nên ta nói hai vợ chồng mình lại càng phải tiếp tục ăn hiền ở lành, làm thêm nhiều việc lành để lại phước đức cho con cái nó được nhờ…

Nhìn lên vách tường sơn mầu kem của căn phòng khách có treo tấm hình khảm xà cừ chú chim hạc, ông Tư hứng khởi, mở miệng đọc oang oang bài Hoàng Hạc Lâu,

Người đi cưỡi hạc từ xưa

Đất này Hoàng Hạc còn lưu một lầu

Hạc vàng đi mất đã lâu

Ngàn năm mây trắng một màu mênh mông

Hán Dương cây bóng lòng sông

Bãi kia Anh Vũ cỏ trông xanh rì

Chiều hôm lai láng lòng quê

Khói bay sóng vỗ ủ ê nỗi sầu.[1]

 

Lời Chúa

“Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay bảo táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành” (Matt 7:24-27).

 

Suy niệm

Người khôn xây nhà trên đá là người lắng nghe và mang Lời Chúa ra thực hành trong đời sống hằng ngày.

Người khôn đá cứng đổ nền,

Dù mưa dù bão, đứng yên căn nhà (Matt 7:26).

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin dậy chúng con biết xây cất nhà trên đá cứng bằng cách siêng năng lắng nghe Lời Chúa, lần hạt kinh Mân Côi, và mang Lời Chúa ra thực hành trong đời sống hằng ngày của chúng con.

Nguyễn Trung Tây, SVD 

_________________________________

chú thích

[1] Thơ Thôi Hộ, bản dịch của Trần Trọng Kim

  go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay