trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


      

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
một nén, hai nén, & năm nén
 

Chuyện thời bây giờ kể rằng, ở thung lũng điện tử Silicon, San Jose, California của Hoa Kỳ có một đôi vợ chồng, con trai tên Bòn, bốn tuổi, con gái tên Bon, mười tháng. Chồng là Kỹ Sư điện. Vợ làm Assembler trong hãng điện tử. Cả hai vợ chồng là những thành viên trung thành trong Ban Giáo Lý giáo xứ Việt Nam.



Nhà nghèo, Ảnh Nguyễn Trung Tây



     Chiều thứ Sáu vợ bước vào nhà đóng mạnh lại cánh cửa. Nhìn đôi mắt pha buồn đượm nét lo lắng của vợ, chồng cất tiếng hỏi giọng điệu thăm dò,

— Sao buồn như bún thiu thế? Ai lại bắt nạt vợ của tôi rồi?

Vợ quẳng chùm chià khóa xuống mặt bàn cơm,

— Ai mà dám bắt nạt em? Ngay cả ông xếp anh cai trong hãng, em còn chưa ngán. Trên đời này, người duy nhất mà dám bắt nạt em may ra chỉ có anh.

Chồng xòe tua tủa lông nhím,

— Ơ! Đừng có mà dựng chuyện nói điêu nhé. Thế mà không sợ tội! (Chép miệng) Làm thân nam nhi ai lại đi bắt nạt vợ… Chưa kể có cho vàng cũng không dám, bởi các cụ đã nói, “Nhất vợ nhì trời”. Vợ còn ăn đứt ông “Giời” như vậy thì anh là cái chi chi mà dám bắt nạt vợ.

— Đệ nhất thiên hạ là anh, con trai Bắc kỳ miệng ngọt như chuối. Mà thôi, mình ơi, em có chuyện muốn nói. Anh biết chi không?

Vợ ngập ngừng,

— Chiều nay xếp gọi một đám vô văn phòng, xếp phát cho mỗi tên một cái check, cái check cuối tuần và cũng là cái check cuối cùng…

— À, thì ra là vậy. Hèn chi có người mặt hoa da phấn tàn phai nhan sắc…

— Chứ còn gì nữa. Em thất nghiệp rồi đó...

Chồng khua khua hai tay điệu bộ như đánh đàn guitar,

Nên từ đó em buồn... Tứng tưng! Tưng tưng! Tưng từng!

— Anh, anh cứ thích giỡn chơi không à. Em đang buồn thúi ruột ra đây nè. Em thất nghiệp rồi đó, còn mỗi một mình anh đi cày. Giờ kiếm đâu ra cho đủ tiền để mà trả tiền nhà? Còn một đống bill đó, nào là tiền điện thoại nè, tiền nước, rồi tiền trả góp cho cái xe Camry mới mua. Một mình anh đi làm, anh lo mà thanh toán hết đống giấy nợ đó đi. Ngồi đó mà ca với hát…

— Giời ạ! Khổ quá, bây giờ ngồi hát cũng không cho. Hay là thôi để anh ngồi khóc. Hay là em muốn anh gọi vào hãng năn nỉ xếp là thôi đừng lay off vợ tôi nữa…

Chồng nheo nheo mắt,

— Bởi vì cô ấy là một người phụ nữ Việt Nam đảm đang, cả đời cần cù lo toan, bận rộn tính toán cho gia đình, cho chồng, và cho con?

— Không lo toan, không tính toán thì lấy chi mà ăn? Ai giống như anh đó, mới đặt mình xuống là há to miệng ngáy sập nhà sập cửa.

— Đừng có mà nói điêu. Không phải chỉ có một mình tôi ngáy đâu nghen.

Vợ, trong dáng điệu mệt nhọc, không buồn đôi co. Đi tới tủ lạnh, vợ mở cửa, rót đầy ly nước cam, rồi ngồi xuống trước mắt chồng,

— Mình ơi! Thôi, nói chuyện đàng hoàng đi. Em buồn quá. Hôm nay trên đường lái xe về nhà, em suy nghĩ hoài, em thấy làm sao đó. Tụi mình lấy nhau hơn năm năm rồi. Nhưng mà em thấy chẳng tên nào làm ăn khấm khá. Nhà thì mới mua. Xe thì mới trả góp. Tiền gửi nhà trẻ cho thằng Bòn với con bé Bon tháng tháng không cũng đủ sập tiệm rồi. Rồi bên Việt Nam, bố mẹ thì cứ gửi thư qua, xin tiền xây nhà hai ba tấm. Chán thì thôi! Sao em thấy Chúa cho em ít quá, được có mỗi một nén bạc à. Mấy người khác, em thấy Chúa cho họ, người được hai nén, người được năm nén. Anh thấy cô Thanh không?

— Thanh? Thanh nào nhỉ?

Vợ liếc xéo chồng, ánh mắt sắc hơn dao bổ cau,

— Thanh, cô Thanh dạy trong Ban Giáo Lý đó chứ còn Thanh nào nữa? Thiên Thanh của một thời làm ai si mê đó...

(Trích một đoạn trong CD Niềm Tin Việt Nam: Chú Bé Vô Danh)

Nguyễn Trung Tây, SVD


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay