trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
Vợ Vắng Nhà!
 

Không có Chúa nấu cơm Lời Chúa
cho mình ăn thì linh hồn của chúng ta
cũng sẽ trở nên gầy gò, ốm yếu, xanh xao
.


 

 

Nhận được điện thoại báo tin bố đau nằm trong bệnh viện, ngay trong đêm, vợ khăn gói lên đường…

Căn nhà quen thuộc hằn sâu bốn hình bóng quen thuộc bỗng dưng hụt hẫng bơ vơ.

Chồng, gà trống mồ côi một mình loay hoay đi ra đi vô nuôi hai chú gà con. Sáng, chồng thức dậy sớm, đánh răng rửa mặt cho thằng Bòn, bé Bon; mang con lên xe gửi người giữ trẻ. Chiều, chồng ghé ngang đón hai con. Về tới nhà, chồng nấu cơm, tắm cho con, cho bé Bon ăn bột, rồi bố và thằng Bòn ngồi ăn cơm. Một bóng lớn đổ dài, bóng kia nhỏ tí xíu...

Hơn một tuần trôi qua…

Căn nhà rộn ràng tiếng cười bỗng dưng vắng lặng…

Ba bóng người, ba đơn độc, ba hụt hẫng, ba bơ vơ!

Tối tối, chồng đứng bên khung cửa, trông đợi bóng một người.

Hôm nay, một buổi chiều hụt hẫng trống vắng thường lệ, thằng Bòn đang ngồi chơi games máy tính điện tử trong căn phòng khách. Bé Bon đang nhắm mắt ngủ say trong căn phòng ngủ. Chồng loay hoay nấu cơm chiều trong căn nhà bếp. Chồng vo gạo, bật nồi cơm điện. Thò ngón tay trỏ vào nồi cơm đo đo xem chừng mực nước, chồng nghiêng tai nghe ngóng tiếng ngâm ru của băng nhạc văng vẳng từ căn phòng bé Bon. Mở tủ lạnh, chồng tìm kiếm... Lôi ra chân gà cứng ngắc đông đá, chồng chán nản thở dài. Chồng biết mình nhớ vợ…

Chim quyên ăn trái nhãn lồng,

Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi.

Chồng nhớ những lần chê canh chua vợ nấu…sao không chua mà ngọt lờ lơ! Vợ cự nự sao anh không ra ngoài tiệm mua về mà ăn. Vợ chồng nói qua nói lại… Rồi im. Bữa cơm nặng nề như búa tạ! Thằng Bòn bé Bon mọi bữa ồn ào chợ vỡ. Thấy bố mẹ yên lặng nhai cơm, cả hai tự nhiên nín re. Chồng hối hận, chép miệng mắng mình mấy mắng, cho chừa, giờ…Chúa “phạt”, cho nên mồ côi vợ, không ai nấu cho ăn. Chồng ước mơ nếu vợ ở đây, chồng sẽ mở miệng xin lỗi nhé người đẹp... Ơi, sao lúc có thì không biết quý; khi không còn mới tiếc, nhớ, thương!

Bất ngờ tiếng lạch cạch của chìa khóa vặn ổ khóa khua vang, rồi tiếng cánh cửa bật mở tung trộn lẫn tiếng hét to của thằng Bòn,

— Ah! Mommy! Mommy về. Bố ơi, mommy về.

Chồng nhìn theo, vừa kịp nhận ra vợ xuất hiện ngay khung cửa nhà bếp. Vợ, khuôn mặt hồng hào tươi cười, nhìn chồng, nhìn căn nhà bếp chất chồng những dĩa chén dơ hầy. Nhìn vợ, trên tay vẫn còn cầm cái đùi gà đông lạnh, chồng đưa cao tay ra vẫy vẫy chào,

— Welcom home!!!

Vợ nhìn chồng, mắt trợn ngược, lắc đầu, nói mà như hỏi,

— Ông tướng nấu cơm?

Chồng nửa cười nửa mếu,

— Không nấu thì ai nấu cho ăn bây giờ? Gọi cô nào về nấu cho nhé.

Vợ liếc nhìn chồng, lắc lắc đầu, mỉm cười,

— Why not?

Chồng cười nói nho nhỏ vừa đủ mình nghe,

— I dare not…

Vợ gật đầu,

— It’s good!

Vợ bước vào phòng con gái, nhưng chỉ trong thoáng chốc, lại quay ra, nhìn chồng,

— Con bé Bon ngủ ngon quá sức. Em mở cửa bước vô phòng mà con bé cũng chẳng biết chi.

Vợ nhìn chồng còn đang lúng túng với chân gà đông lạnh, nói nhỏ,

— Thôi, bỏ đó đi. Để em nấu cho…

Chồng làm mặt ngon,

— Thôi, mới về tới nhà, còn mệt…

Vợ liếc yêu chồng, mắt sắc dao cau,

— Cám ơn…

Vợ quyết định,

— Thôi, anh để đó đi…

Chỉ chờ đợi có thế, chồng bỏ miếng thịt gà xuống bồn rửa chén, vặn vòi nước rửa tay, miệng nói,

— Cám ơn nhé.

Chồng hỏi,

— Em tính nấu món gì?

Vợ cầm đùi gà cất lại vào trong tủ lạnh, cười, nói,

— Canh chua cá với cá kho tộ.

Vợ liếc nhìn chồng, hỏi lửng lơ,

— Phản đối hay đồng ý?

Chồng nhún vai,

— Canh chua với cá kho… Ơi, thiên đàng.

Chồng nịnh nọt,

— Cám ơn bà xã của tôi…

Vợ lập lại lời chồng, nói chậm từng tiếng, đi một đường binh,

— Sao tự nhiên hôm nay miệng lưỡi ngọt ngào như thế này? Bình thường dùi đục chấm mắm tôm mà sao hôm nay bỗng dưng ngọt ngào... Chim sáo hôm nay sao lột lưỡi…

Chồng thở dài,

— Giời ạ! Hơn một tuần rồi, hết luộc thịt gà rồi lại luộc trứng. Hết mì ba con tôm lại tới mì hai con cua. Có bữa, thằng Bòn nó hỏi anh, “Bố ơi, hôm nay bố luộc thịt gà hay là luộc trứng?”. Nghe nó hỏi mà tự nhiên buồn thúi ruột.

Nhìn chồng, vợ nói,

— …Mới vắng mặt em có hơn một tuần, mà đã gầy hẳn ra đấy nhé.

Chồng xụ mặt xuống,

— Thì cứ trứng luộc rồi lại gà luộc thì làm chi mà không gầy như que củi.

Vợ nhìn chồng, rồi nhìn thằng Bòn,

— Không có tôi ở nhà nấu cơm là vậy đó. Bố thì mình hạc xương mai, con trai thì xanh xao ốm đói. Chắc con bé Bon cũng chỉ vậy mà thôi, không khá gì hơn đâu.

Chồng đáp lại,

— Cám ơn cho bài giảng ngắn gọn của vợ tôi. Rất thực tế và xúc tích.

Vợ trả đũa,

— Không việc chi mà phải khách sáo. Và cũng cám ơn anh đã không có một lời nào hỏi thăm về bệnh tình và sức khỏe của bố vợ của anh đó nhé.

Chồng nhún vai, le lưỡi,

— Ớ… quên! Bố sao rồi? Đã đỡ chưa?

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã ở lại với chúng con qua bàn tiệc Thánh Thể. Xin ban cho chúng con lương thực hằng sống để linh hồn của chúng con không còn chết đói xanh xao.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay