trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



 

thằng linh thằng lượm



____________________________________

 

Chuyện kể rằng tại một vương quốc kia, có một thời lòng người ly tán khiến trẻ thơ mồ côi, không thân nhân, không nhà cửa…

Nhận ra lon sắt đồ hộp méo mó nằm lăn lóc trên đường đi, tiền đạo Lượm bậm môi, cong người, giơ chân sút mạnh. Năm đầu ngón chân của tiền đạo sừng sỏ của đội banh thiếu nhi Hùng Vương chụm lại, đá mạnh tới, từ dưới mặt đất đỏ ngầu như đất núi lửa, lon sắt rỉ sét vươn mình bốc cao bay vèo vèo ngang qua những nhánh cây trứng cá trước mặt căn nhà màu trắng đục. Lon sắt xoáy tròn tiếp tục lao tới đập thẳng vào khung cửa sổ bằng kiếng thủy tinh của căn nhà xây theo kiểu tiền chế hình hộp vuông. Thủy tinh vỡ vụn chập chờn khuôn mặt hốt hoảng và nhịp chân nhanh nhanh của người đàn bà mập tròn trong căn nhà. Đẩy mạnh cánh cửa bằng nhôm của căn nhà hộp sang một bên, người đàn bà cúi xuống nhìn những miếng kiếng cửa sổ vỡ vụn tung tóe trên mặt đất. Ngó nhìn quanh quẩn tìm kiếm, ánh mắt của người đàn bà dừng lại, rồi rớt xuống trên hai khuôn mặt tái xanh của thằng Lượm và thằng Linh. Sắn cao tay áo, bà ta chĩa những ngón tay to tròn và ngắn ngủn vào mặt hai thằng nhóc đang đứng chết trơ trơ như cây chết khô giữa trưa nắng nhiệt đới của ngày Ba Mươi Tết trong trại tỵ nạn,

— Quân mất dạy! Bà truyền đời cho chúng bay biết cơm không muốn ăn lại muốn ăn cám lợn thì bà sẽ cho tụi bay ngay chiều hôm nay khỏi đón Giao Thừa nhưng được xách sô đi chùi cầu tiêu rửa chuồng xí!

Người đàn bà phóng tới,

— Bắt hai thằng đó mang lên Ban Trật Tự. Bắt nó! Đó, đó, hai cái thằng mặc áo thun đó. Bắt nó…

Tiếng hét giật giọng của người đàn bà kêu mời những bước chân đang chuyển động nhanh nhanh theo hình chữ A trên con đường đất đỏ dừng một nhịp bước, quay đầu nhìn theo bốn bàn chân thiếu niên mốc meo vừa quay lui bỏ chạy. Bốn cẳng chân khẳng khiu cháy nắng nhiệt đới quậy đỏ bụi đường ngay tại một góc đường của trại tỵ nạn Sungai Besi vào buổi trưa của ngày Ba Mươi Tết khiến nhiều người bịt mũi, có người nhăn mặt khó chịu, có người che mũi ắt xì, có người mở miệng lẩm bẩm chửi thề, nhưng không ai làm theo lời của người đàn bà. Ngó nhìn quanh quẩn, không thấy ai hưởng ứng lời kêu gọi của mình, người đàn bà mập béo mặt thẹn thùng. Bà ta đứng lại. Một tay ôm ngực, người đàn bà thở hắt ra những tiếng thở đứt quãng và ồ ề, hờ! hờ! hờ! Tay còn lại, người đàn bà chống lên eo nhìn theo bóng dáng của hai thằng nhỏ đang dần dần mờ tan rồi mất hút ngay khúc quẹo của khu nhà long house dẫn về khu Âu Cơ.

Hôm nay Ba Mươi Tết. Chỉ còn mười mấy tiếng nữa, không gian chuyển mình khoác vào người tà áo xuân của ngày Mùng Một Tết. Nhưng trong trại tỵ nạn, không khí Tết vẫn nhạt nhẽo như nước ốc nổi trôi vật vờ dăm ba con ốc ốm đói. Ngày Ba Mươi Tết, nhưng cảnh sát Mã cấm đốt pháo cấm người tỵ nạn nổi lửa nấu bánh chưng. Tết của người Việt, không phải của người Mã, cho nên trại tỵ nạn vẫn sinh hoạt bình thường. Ngoại trừ lễ Giao Thừa chỉ được phép tổ chức đơn giản trong phạm vi của nhà chùa và nhà thờ sau giờ cơm chiều, trại tỵ nạn vẫn sinh hoạt bình thường vào ngày Ba Mươi Tết. Thịt heo vẫn bị cấm. Người vi phạm kỷ luật trong trại vẫn xách sô nước đi chùi rửa từng căn nhà vệ sinh trong trại tỵ nạn. Hoạt động duy nhất trong trại khơi dậy không khí rộn ràng của ngày Tết xảy ra nơi hội trường lãnh thư nằm bên cạnh văn phòng trại, bởi ngày Ba Mươi Tết của người tỵ nạn năm nay rơi đúng vào ngày thứ Ba trong tuần là ngày Hội Trăng Lưỡi Liềm Mã Lai ghé vào trại phát thư.

Trời vào xuân, nhưng nắng xích đạo vẫn hầm hập đập thẳng vào làn da mặt. Trời đã quá trưa, mặt trời Mã Lai vẫn đều đặn hít vào khè ra lửa đỏ đốt cháy loang loáng làn da cháy đen của hai thằng nhỏ mồ côi. Tiền đạo của đội banh tiểu học Hùng Vương, thằng Lượm đổi hướng. Thay vì chạy về khu nhà Âu Cơ dành cho thiếu niên không thân nhân họ hàng, nó quẹo tay trái chạy thẳng tới sân trường tiểu học Hùng Vương của trại tỵ nạn. Thủ quân của đội banh Hùng Vương, thằng Linh chạy theo sau khoảng một sải chân miệng hét to,

— Đợi tao với! Lượm, đợi tao với!

Thằng Lượm không trả lời. Nó tiếp tục phóng chạy, nhưng nhịp chân buông lơi chậm dần. Thằng Linh gồng người vượt lên, bắt theo kịp bạn. Phóng lên thềm gạch xi măng của sân trường, cả hai ngồi xuống bậc thềm dẫn vô cửa lớp Năm của hai đứa, hơi thở hổn hển và nặng nhọc.

Lưng dựa sát cánh cửa gỗ sơn màu xanh lá cây, cả hai tiếp tục thở, hơi thở ngắt quãng và dồn dập. Trời xanh ngắt nhiệt đới vào ngày Giao Thừa yên lặng không gợn nhăn một cơn gió, thằng Linh tay vuốt vuốt tóc tay lau mồ hôi. Trời nắng Mã Lai vào ngày Ba Mươi Tết hầm hập hơi nóng không hằn sâu một đường mây, thằng Lượm im lìm nhìn về phía trước. Hội trường phát thư tiếp tục ồn ào nhộn nhịp bước chân người đi lên kẻ đi xuống.

— Phạm Thanh Nhàn, không có số tàu. Ngô thị Mai Phương, tàu PB 705. Vũ Hoàng Liêm, tàu PB 706.

Âm giọng trầm bổng ngân nga của nam xướng ngôn viên đọc tên người tỵ nạn vang vang trong trại mời gọi thêm nhiều bước chân rộn ràng kéo về hội trường lãnh thư. Ba Mươi Tết, người có thư cũng như người không có thư hớn hở kéo nhau về văn phòng thư tín hoặc để lãnh thư hoặc chỉ để nhìn ngó khung cảnh rộn rịp của hội trường phát thư mà tưởng như đang ngắm cảnh chợ hoa Nguyễn Huệ vào buổi chiều Giao Thừa cuối năm. Hội trường lãnh thư tưng bừng người khiến nhà cơm trống vắng những hàng dài nhọc nhằn chờ đợi phần cơm bữa nhão như cháo, bữa khô như củi của nhà thầu nấu cơm người Mã gốc Tàu. Rảnh rỗi, không có việc làm, nhân viên của hãng thầu người Hoa mặc áo thun quần đùi mồ hôi chảy nhễ nhãi đứng nhìn dân tỵ nạn người Việt hân hoan với ngân phiếu, mừng vui với tiền đô, buồn thiu với thư tín vào ngày cuối năm. Có người rạng rỡ nụ cười săm soi nhìn tờ money order mang ba hàng số của tiền in hình Nữ Thần Tự Do. Có người nhảy tưng tưng, hét to, “Happy New Year!”, khi khám phá ra tờ giấy 20 đô la màu xanh hình tổng thống Andrew Jackson dấu giữa tờ giấy bạc thuốc lá kẹp trong lá thư. Có người nước mắt long lanh đỏ hoe trước trang thư vẫn còn mở rộng. Nơi hội trường lãnh thư, hàng người dài ngoằng tiếp tục xếp hàng rồng rắn, nóng nảy chờ đợi tới phiên lãnh thư bảo đảm. Sau khung cửa kính, nhân viên bưu điện người Mã vẫn với sắc mặt lạnh lùng như cú vọ, vô hồn như xác ướp, xòe ra những ngón tay khô khốc cầm thẻ tỵ nạn của người lãnh thư săm soi nhìn ngó.

Liếc nhìn thằng Lượm, thằng Linh hai tay giơ cao vuốt vuốt những hạt mồ hôi đang tiếp tục lăn tròn trên khuôn mặt,

— Nóng quá! Bây giờ mà có cây cà rem thì thật là đã đời!

Thằng Lượm không hưởng ứng lời ước của thằng Linh, đôi mắt nó lơ đãng nhìn về phía trước. Thằng Linh quay sang bạn, ồn ào cất tiếng,

— Thư của anh mày đâu?

Thằng Lượm không nhìn thằng Linh nhưng cúi nhìn sân gạch xi măng, đầu lắc lắc,

— Không phải thư của anh tao.

Nó vòng vo giải thích,

— Thư bên Đan Mạch. Không phải thư bên Mỹ.

Thằng Linh xụ mặt, thở dài, nói thầm trong bụng,

— Vậy là đọi!

Nuốt nước miệng, xoa xoa bụng, thằng Linh cảm thấy đói từ trong ruột đói ra. Liếc nhìn khuôn mặt hốc hác như thiếu ăn của thằng Lượm, thằng Linh nhớ lại, gần một tuần nay thằng Lượm hay bỏ ăn, chiều chiều sau giờ tan học, thằng Lượm bỏ tham gia tập dượt với đội banh Hùng Vương. Tối tối trong khi đang chơi U, chơi Năm Mười, chơi Tạt Loong với cả bọn ngoài sân trường, thằng Lượm hay bỏ ngang đi về khu Âu Cơ, leo lên giường nằm đắp mền kín mít. Trong giờ ăn hay trong lớp học, thằng Lượm bình thường đã ít nói, giờ này lại càng ít nói hơn trước. Giờ chơi, nó không ra sân, nhưng ngồi lại ở trong lớp học một mình, mặt gục đầu xuống bàn học.

Tối hôm qua thấy bạn bỏ đi, thằng Linh cũng bỏ ngang, thôi, không ngậm miệng thổi ra những âm thanh u u dài thoòng nữa, nhưng bỏ về khu Âu Cơ. Về tới khu Âu Cơ, nó ngạc nhiên không thấy thằng Lượm đâu hết, cái giường gỗ của thằng Lượm trống trơn. Đi ra sân sau, thằng Linh nhìn sân gạch tối đen nhập nhòe bóng cây của hàng khuynh diệp mọc dọc theo hai bên hàng rào. Bất chợt nó giật mình, tim đập thình thịch khi nhận ra bóng trắng nhờ nhợ nhập nhòe trong đêm tối trên sân gạch. Thằng Linh trấn tĩnh, cất giọng hỏi,

— Lượm? Phải mày không Lượm?

Bóng trắng vẫn không động đậy, nhưng trong màn đêm dầy đặc tiếng khóc nỉ non nhè nhẹ nổi lên khiến trống ngực thằng Linh đập dồn dập, bình bịch! bình bịch! Thằng Linh nhớ lại thời gian gần đây bạn bè của nó hay nói sân sau của khu Âu Cơ có ma. Tối tối có đứa nói chính mắt nó nhìn thấy con ma vú dài thoòng loòng, lưỡi đỏ lòm thè dài tới rốn đong đu trên những hàng cây khuynh diệp. Có đứa còn giơ tay thề là chính mắt nó nhìn thấy con ma con gái bị hải tặc bắt trên biển ngồi ôm mặt khóc nức nở ngay trên sân. Nhớ lại lời đồn của bạn bè, thằng Linh nhấc hai cẳng chân tính bỏ chạy. Nhưng nó chợt nhíu mày, dừng bước, bởi vì trong bóng tối thằng Linh đã nhận ra hình dạng gầy ốm quen thuộc của thằng Lượm với cái áo thun trắng đục đang ngồi sát ngay bên cạnh hàng rào trại tỵ nạn. Thằng Linh ôm ngực, hoàn hồn. Bước tới mấy bước, nó ngồi xuống bên cạnh thằng Lượm. Cuối cùng, thằng Linh cất tiếng hỏi bạn,

— Lượm! Mày, mày làm sao vậy?

Thằng Lượm thôi không khóc, nhưng cũng không trả lời. Thằng Linh giơ tay choàng qua vai bạn. Thằng Lượm không phản đối, nhưng cũng không nói chi. Một lát sau, thằng Lượm đứng dậy bỏ về giường kéo mền che kín mặt. Thằng Linh lẽo đẽo đi theo, mặt buồn thiu. Sau cùng nó cũng leo lên cái giường gỗ của nó nằm kề song song ngay bên cạnh giường của thằng Lượm. Tay gác lên trán, mắt nhìn trần nhà, thằng Linh nghĩ ngợi lung tung.

Chiều hôm qua trưởng khu Âu Cơ cũng là ông bầu của đội banh Hùng Vương than thở với thủ quân Linh tại sao tiền đạo Lượm kỳ này hay bỏ ngang, không dợt banh nữa. Anh Cường cũng nhắc nhở là còn mấy ngày nữa thôi là đội banh Hùng Vương đi ra thủ đô Kuala Lumpur đấu với đội banh trường Tàu rồi, nhưng nếu không chịu dợt banh, rồi sao đá với người ta? Nghe anh Cường nói, thủ quân Linh gãi gãi đầu, nhớ lại tháng trước, đội banh của trường Tàu kết nghĩa anh em với trường tiểu học Hùng Vương ghé vào trại đấu giao hữu. Nhờ công lừa bóng sút banh của tiền đạo Lượm, đội banh thiếu niên của trại tỵ nạn ghi được bàn thắng ngay trong vòng mười lăm phút của hiệp đầu. Tan hiệp đầu, đội nhà dẫn đầu với tỷ số 1-0. Trong giờ giải lao, thằng Linh thấy ông trưởng trại thì thào to nhỏ vào tai của anh Cường. Không biết ông trưởng trại nói chi, mặt anh Cường nhăn nhăn lại. Sang hiệp hai, thằng Linh thấy anh Cường giữ lại thằng Lượm, không cho ra sân banh nữa. Trong sân banh, thủ quân Linh cứ ngóng mắt nhìn về phía đội nhà đợi chờ giây phút tiền đạo Lượm phóng ra sân cỏ. Nhưng thằng Lượm vẫn cứ ngồi yên bên cạnh anh Cường, không động đậy cũng không hề nhúc nhích. Cuối cùng, khi tiếng còi kết thúc trận đấu giao hữu của ông trọng tài người Mã gốc Tàu nổi ré lên trên sân cỏ, tuýt! tuýt! tuýt!, tỷ số giữa hai đội banh là 1-2, phần thắng nghiêng về đội Tàu. Thằng Linh hậm hực, tức anh Cường tại sao giữ thằng Lượm lại trong hiệp hai, không cho ra sân banh, nếu không đội banh Hùng Vương của nó đã dứt đẹp đội banh của trường Tàu. Tức anh Cường, nhưng nói không được, nó đâm ra ghét ông bầu. Nguyên một ngày hôm sau, gặp anh Cường thấp thoáng xa xa, thằng Linh lơ lơ cúi mặt tìm đường lảng tránh. Thấy thằng Linh tỏ thái độ là lạ, anh Cường gọi thằng Linh vào văn phòng hỏi, “Tại sao gặp anh mà em cứ né né, làm như không muốn gặp mặt vậy?”. Nghe anh Cường hỏi, thằng Linh lúng túng, ngập ngừng, cúi đầu, ngón chân di di lên nền đất đen. Anh Cường xuống giọng, “Có giận hay là bực tức chi thì cũng phải nói cho anh biết chứ”. Anh Cường vừa nói tới đó, thằng Linh tự nhiên vỡ òa tung tóe trong nước mắt, vừa khóc hu hu vừa nức nở, “Tại sao chiều hôm qua, anh Cường không cho thằng Lượm ra sân?”…

Giờ này nằm trên giường nhớ lại lời của anh Cường nói với nó ngày hôm qua, thằng Linh nghĩ ngợi lung tung. Nó muốn kiếm cách nhắc nhở cho thằng Lượm biết chỉ còn mấy ngày nữa thôi, cơ hội cho đội banh Hùng Vương trả lại món nợ cũ sẽ tới. Nhưng mới chỉ nghĩ tới đó được có mấy phút, mắt thằng Linh bỗng dưng trĩu nặng, cơn buồn ngủ kéo ập tới che kín đôi mắt của nó. Thằng Linh lòng dặn lòng, nó chỉ nhắm mắt lại một phút mà thôi, rồi nó sẽ mở mắt ra ngay…

Khi mở mắt ra, thằng Linh nhìn thấy bình minh cuối năm của một ngày mới rực rỡ bên khung cửa sổ, cái mền màu xanh rêu chằng chịt những lỗ thủng như tổ ong của thằng Linh đã rớt xuống sàn đất từ lúc nào. Nhìn sang bên cạnh, thằng Linh thấy thằng Lượm khuya hôm qua, không biết từ lúc nào, đã chui sang giường của nó nằm ngủ ngay bên cạnh; người thằng Lượm cong lại như con tôm, miệng chảy nước miếng nhễu xuống cái áo thun trắng đục đang mặc trên người.

Sau khi tan học lớp sáng, thằng Lượm rủ thằng Linh đi lãnh thư bảo đảm của anh thằng Lượm từ bên Mỹ gửi qua. Thằng Linh hí hửng, bỏ ăn trưa, đi theo bạn, hy vọng tràn đầy vào tờ ngân phiếu của anh thằng Lượm trong ngày Ba Mươi Tết. Trong khi chờ đợi thằng Lượm lãnh thư, thằng Linh vẽ đậm trong đầu hình ảnh của hai khúc bánh mì ăn trưa có kẹp cá thu hộp, có ớt đỏ, dưa leo, mua ở căng tin người Mã Lai gốc Tàu và đặc biệt là nồi chè đậu xanh với bột báng nước dừa sẽ nấu cho mấy đứa bạn thân trong khu Âu Cơ đón mừng Giao Thừa tối nay. Thằng Linh biết thằng Lượm chắc chắn sẽ gọi con Thủy Sún tới ăn chè bột báng đón mừng Giao Thừa. Riêng nó, nó sẽ gọi con Hoa Tiểu Thư tới. Thằng Linh biết con Hoa hơi điệu, giọng nhão băng, nhưng mặt trắng đẹp như bôi phấn, môi đỏ như đào hát cải lương. Nó cũng sẽ nói với thằng Lượm mua ngay một cái ao thun mới, quần đùi hiệu Adidas, và đôi dép mới để đón Giao Thừa, tiện thể chụp hình cho ông anh của thằng Lượm coi, bởi vì hơn ba tháng rồi, từ ngày rời trại Pulau Bidong sang trại Sungai Besi chờ đợi lên bàn phỏng vấn với ông Ba Gà Đá của phái đoàn Mỹ, thằng Lượm chưa chụp một tấm hình nào. Thằng Linh biết là thằng Lượm thế nào cũng đưa cho nó tiền mua cái áo mới, bởi vì cái áo thun của thằng Linh đã thủng lỗ, đổi sang mầu cháo lòng. Nhưng thằng Linh sẽ từ chối. Thằng Linh cũng sẽ nhắc nhở thằng Lượm là thế nào tụi nó cũng phải mời anh Cường tới ăn chung một chén chè với tụi nó.

Trong khi đang vẽ vời thêu dệt bức tranh tương lai với tấm ngân phiếu in đậm ba hàng số tiền đô của anh thằng Lượm gửi tới bằng thư bảo đảm vào ngày cuối năm, thằng Linh thấy bạn nó bước ra, hai tay trống không, không thư, không tiền, nhưng mặt xụ xuống. Nhìn thấy thằng Linh đang đứng xớ rớ gần đó, thằng Lượm bỏ đi thẳng một nước. Trên con đường dẫn về khu Âu Cơ, thằng Lượm nổi cơn mát, giơ cao chân sút bay cái lon sắt đập vỡ tan cửa kiếng căn nhà hộp. Nếu không nhanh chân bỏ chạy, hai thằng bị chộp cổ mang lên Văn Phòng An Ninh. Ở trên đó, thế nào Ban Trật Tự cũng phạt bắt tụi nó sáng sáng chiều chiều ngày hai lần xách sô nhựa và xà phòng, đi chùi rửa mười mấy cái nhà vệ sinh trong trại tỵ nạn, nhẹ ra cũng phải trong vòng một tuần lễ. Thằng Linh gãi gãi tai, “Giao Thừa và Tết mà phải đi chùi cầu tiêu ở trong trại thì thiệt là trúng mánh, thúi hẻo cả năm!”.

Nắng trưa ngày Ba Mươi Tết tiếp tục nhặt từng cục than hồng quẳng ném tung tóe xuống trại tỵ nạn. Trưa hè xích đạo cuối năm tỏa hơi nóng xuống mái tôn của sân trường tiểu học một lần nữa lại khơi dậy trong bụng thằng Linh cơn đói. Thằng Linh sờ bụng, bụng nó óp eo đói meo. Thằng Linh hỉnh hỉnh lỗ mũi hít vào mùi thịt bò chiên với hành tỏi từ những căn nhà hộp gần đó nồng nàn bay tới khiến thằng Linh nhớ tới bánh chưng ăn với củ kiệu. Giờ này mà có bánh chưng, nó dám ăn hết nguyên một cái. Lại nuốt nước miếng, rồi nhìn ngó quanh quẩn, thằng Linh nhận ra lưỡi nó khô, miệng đắng ngét. Giơ cao tay áo thun cáu bẩn lau lau những hạt mồ hôi trên trán, tay còn lại thằng Linh đưa vào trong túi của cái quần đùi màu vàng bạc thếch lục lục tìm kiếm. Một lát sau, thằng Linh lôi ra được từ trong túi quần đùi một cục bi và một cục kẹo xinh gôm. Trả lại cục bi vào trong túi quần, thằng Linh cẩn thận bóc tờ giấy trắng đục bao quanh cục kẹo xinh gôm màu hồng. Thằng Linh cố gắng bẻ cục kẹo hình vuông be bé bằng đầu ngón chân cái ra làm hai phần bằng nhau. Đưa cho thằng Lượm một nửa, nửa phần còn lại, thằng Linh bỏ thẳng vào mồm nhai nhóp nhép. Giơ cao tờ giấy trắng đục, thằng Linh chăm chú nhìn hình in con khủng long đang vươn cao đầu dáng vẻ đe dọa. Sau một thoáng ngần ngừ, thằng Linh đưa cho thằng Lượm miếng giấy in có hình con khủng long, miệng nói, điệu bộ đàn anh,

— Cho chú em.

Nhìn hình in con khủng long, thằng Lượm mặt tươi lên, một tay cầm tờ giấy in, tay kia cầm nửa cục kẹo xinh gôm màu hồng đưa thẳng vào miệng. Tiền đạo Lượm bất chợt dừng lại, cất tiếng hỏi, giọng điệu nghi ngờ,

— Ở đâu mà mày có cục kẹo xinh gôm? Mày…mày lại đi chôm chỉa của thằng Toàn Mập phải không?

Thằng Linh phản ứng liền,

— Tầm bậy! Thằng Toàn Mập hết đồ viện trợ rồi. Cục kẹo xinh gôm này là của cô Cao Ủy Christine cho tao sáng nay, hai cục lận. Tao cho con Hoa Tiểu Thư một cục. Mày không tin tao, đi mà hỏi con Hoa…

Trước lời giải thích của bạn, thằng Lượm im lìm không phản ứng. Thấy vậy, thằng Linh cất tiếng,

— Ê, bỏ vụ đó đi. Chiều nay sau khi tan học, tụi mình tiếp tục... dợt banh nhé.

Thằng Linh ngần ngừ,

— Anh Cường hỏi tao sao lúc này không thấy mày dợt với đội banh nữa…

Thằng Lượm cúi đầu xuống, yên lặng trong khoảng một phút, rồi ngần ngừ cất tiếng nói, giọng nhỏ lại,

— Thằng Minh Hô cà chớn! Tuần trước, dợt banh xong, về tới giường, tao lấy dầu cù là xức mãi vẫn chưa hết vết bầm…

Bây giờ thằng Linh mới hiểu tại sao gần đây thằng Lượm bỏ không tham gia đội banh Hùng Vương nữa. Thằng Lượm thích đá banh, lại còn đá banh giỏi, nhưng nhút nhát, bởi vậy dễ bị người ta bắt nạt. Nhận xét về tiền đạo của đội banh thiếu nhi, anh Cường nói, “Tiền đạo Lượm đá banh thì như trâu cui, nhưng nhát như cáy, lại hay tủi thân”; bởi có lần, trong khi đang dợt banh, thằng Lượm lơ là sút banh đập vỡ nát khung cửa sổ kiếng của thư viện nằm gần ngay đó. Anh Cường bữa đó nổi giận, la tiền đạo Lượm. Anh Cường la chưa dứt câu, thằng Lượm đã hai hàng nước mắt ngắn dài loang lổ trên khuôn mặt. Thằng Linh biết tại sao thằng Lượm ưa tủi thân, bị ai la mắng ưa mủi lòng khóc như con gái, nhưng nó không nói cho anh Cường biết lý do. Chuyện đó, nó chỉ giữ kín cho riêng mình nó mà thôi.

Nhưng có một điều không ai có thể từ chối được là thằng Lượm lừa banh giỏi. Nó đã dẫn banh xuống khung thành, không có thằng nào trong đội banh có khả năng cản được đôi chân vàng của tiền đạo Lượm. Có một lần, sau khi lưới của khung thành của bên thằng Minh Hô bị thủng nát bét bởi những trái banh do thằng Lượm đều đặn sút vào, hậu vệ Minh Hô nổi cáu. Minh Hô nổi cáu, Minh Hô canh me đợi chờ giây phút tiền đạo Lượm đang ào ào dẫn banh xuống khung thành, Minh Hô đưa chân ra. Thằng Lượm né không kịp, té lăn lăn mấy vòng trên sân cỏ, hai tay bụm lại che mặt với hai dòng máu đỏ chảy tuôn ra từ lỗ mũi. Thấy bạn mình lồm cồm bò dậy, mặt dính đầy máu, thủ quân Linh nhào tới, đập hậu vệ Minh Hô những cú đấm không thương tiếc. Nếu anh Cường không can ra, hôm đó chắc chắn cái mặt của thằng Minh Hô sẽ te tua như cái mền rách đầy lỗ thủng của khu Âu Cơ.

Tối hôm đó, về tới nhà thằng Lượm sốt nặng, rên hừ hự, người nóng như cục than hồng. Thằng Linh chạy ra ngoài hàng rào bứt một nắm lá khuynh diệp, rồi chạy đi nhổ lén mấy bụi sả trồng trong sân của khu nhà hộp tiền chế. Về tới khu Âu Cơ, thấy anh Cường vắng nhà, nó len lén nổi lửa nấu nước xông hơi cho thằng Lượm. Nó còn te te chạy sang nhà con Hoa Tiểu Thư gãi tai ngần ngừ xin thuốc cảm. Con Hoa Tiểu Thư lắc đầu, “Tao không có”, nhưng thì thầm nói, “Tao biết thằng xì thẩu Toàn Mập có mấy vỉ thuốc cảm dấu ở dưới gối”. Thằng Linh hỏi, “Cho tao mượn mấy đồng tiền Mã, được không?”. Con Hoa lại lắc đầu, “Tao hết tiền rồi”. Thằng Linh tiu nghỉu chạy về khu Âu Cơ. Nhìn lên giường của thằng Toàn Mập, thằng Linh thấy cái giường gỗ trống trơn. Làm bộ đi ngang qua giường của thằng Toàn Mập, rồi làm ra vẻ như ngứa chân, thằng Linh ngồi thụp xuống gãi gãi. Ngang tầm với cái gối của thằng Toàn Mập, thằng Linh nhè nhẹ lật cái gối lên. Nó nhìn thấy vỉ thuốc như lời con Hoa nói. Chưa hết, nó còn thấy dưới gối của thằng Toàn Mập mấy đồng tiền giấy Mã Lai. Thằng Toàn Mập người Việt gốc Hoa, có ông cậu người Mã gốc Tàu làm chủ tiệm ở thủ đô Kuala Lumpur. Nhờ có cậu, thằng Toàn Mập nhận được đồ viện trợ thường xuyên, cho nên Toàn Mập lúc nào cũng rủng rỉnh tiền bạc. Giờ này thấy những tờ giấy tiền Mã nằm dưới gối của Toàn Mập, thằng Linh ngần ngừ. Sau một phút suy nghĩ, nó chép miệng, thôi kệ, khi có tiền, nó sẽ trả lại dưới gối đủ số tiền chôm chỉa cho thằng Toàn Mập. Có tiền, thằng Linh te te chạy ra căng tin Tàu mua tô cháo huyết nóng mang về cho thằng Lượm ăn. Thằng Lượm vừa xông nước nóng nấu với lá khuynh diệp và lá sả xong, thấy tô cháo huyết nóng, nó không nói một lời, húp xùm xụp, vét cạn đáy, xong rồi uống thuốc cảm. Thằng Lượm hỏi thằng Linh, “Ở đâu mày có tiền mà mua thuốc với cháo vậy?” Thằng Linh ậm ừ không trả lời.

Nhưng rồi thằng Lượm cũng biết vụ thằng Linh nhổ sả của khu nhà hộp và chôm thuốc của thằng Toàn Mập. Thằng Linh đoán chắc tại con Hoa Tiểu Thư lẻo mép nói cho thằng Lượm nghe. Nhưng về vụ nó chôm tiền của thằng Toàn Mập, cả con Hoa Tiểu Thư và thằng Lượm đều không biết chi. Ngày hôm sau, thấy Toàn Mập ngồi khóc hu hu bởi vì mất tiền, thằng Lượm nhìn thằng Linh, bộ mặt nghi ngờ. Nhưng thằng Linh cứ lủi lủi bỏ đi, làm lơ như không biết chi. Một tháng sau, nhận được tiền của chú nó ở bên Mỹ gửi qua, thằng Linh để tiền lại dưới gối của thằng Toàn Mập, vừa tiền thuốc vừa tiền giấy mà nó đã chôm để mua cháo cho thằng Lượm.

Ngưng lại dòng tư tưởng, thằng Linh nhìn thằng Lượm, lòng dặn lòng, chút nữa nó sẽ méc sẽ nói cho anh Cường biết vụ thằng Minh Hô chơi xấu khiến thằng Lượm bỏ, thôi không dợt banh nữa.

Nhưng, thằng Linh gãi gãi trán, bởi nó vẫn không hiểu tại sao gần đây, khoảng một tuần rồi, tối tối, thằng Lượm hay bỏ về khu Âu Cơ, đắp mềm nằm kín mít, rồi tối hôm qua lại ngồi khóc một mình trên sân cỏ của khu Âu Cơ! Nhìn nắng trưa hè ngày Ba Mươi Tết gay gắt, rồi lại nhìn thằng Lượm vẫn đang lơ đãng cúi đầu nhìn xuống nền gạch xi măng, mặt gầy, hai má nhô cao, thằng Linh tự nhiên cảm thấy thương thằng bạn thân cũng là thằng anh em kết nghĩa của nó thật nhiều. Hồi mới tới đảo Bidong, nó với thằng Lượm, hai đứa cũng bày đặt chích máu ăn thề. Phải gọi là chích máu ăn thề, bởi vì hai đứa nhát thỏ đế, sợ đau, chỉ dám dùng cây kim khâu chích đầu ngón tay mà thôi, chứ không dám dùng dao lam Gillette cạo râu cắt đầu ngón tay lấy máu. Phần của thằng Linh hồi đó là đi mượn của con Hoa Tiểu Thư cái kim khâu và kiếm mấy cây nhang. Mượn cây kim khâu thì dễ òm bởi vì chị Hương của con Hoa thêu đẹp như vẽ, trong nhà đầy kim khâu đít vàng. Nhưng khi thằng Linh nhắc tới mấy cây nhang Bồ Đề, con Hoa Tiểu Thư lắc đầu nói, “Tao đạo Công Giáo, trong nhà không có nhang cúng”. Nghe con Hoa nói vậy, thằng Linh đi thẳng một mạch lên chùa. Rình rình không có ai để ý, thằng Linh rút nhẹ mấy cây nhang để ngay trên bàn thờ Phật, rồi ba chân bốn cẳng phóng chạy ra khỏi chánh điện ngôi chùa. Thằng Lượm thì nhờ con Thủy Sún chôm của ba nó một chút đế trắng đổ vào cái ly làm bằng đất nung uống trà. Chuyện này phải vô cùng bí mật, bởi nếu cảnh sát Mã Lai biết, ba con Thủy Sún và nó sẽ thúi hẻo luôn. Con Thủy Sún hỏi thằng Lượm, “Lượm lấy rượu để làm chi vậy?”. Thằng Lượm sạo ke, “Để bóp chân cho thằng Linh. Thằng Linh đá banh, bị bầm chân, phải lấy rượu bóp cho tan máu bầm”. Mang rượu về tới nhà, thằng Lượm và thằng Linh chờ tới khoảng 8 giờ tối, hai đứa rủ nhau đi ra sân sau của khu Âu Cơ, giờ đó, khu Âu Cơ vắng người. Hai đứa xì xụp đốt nhang, khấn vái kết nghĩa huynh đệ, “Trên có trời, dưới có đất, con và thằng Lượm kết nghĩa anh em…” Nói tới đây, thằng Linh hết ý. Thấy thằng Linh lúng túng dừng lại, thằng Lượm nhắc bạn, “Có phước cùng hưởng, có nạn cùng chia”. Thằng Linh hích cùi chỏ vào ngực thằng Lượm, “Tới phiên mày đó, nói đi”. Bị thằng Linh bán cái, thằng Lượm nhắc lại nguyên câu, “Trên có trời, dưới có đất, con và thằng Linh kết nghĩa huynh đệ. Có phước cùng hưởng, có nạn cùng chia”. Thằng Linh lớn hơn mấy tháng, được làm đại ca. Thằng Lượm nhỏ hơn, làm tiểu đệ. Hai đứa khấn xong, thằng Linh lấy đầu kim chích vào ngón tay của nó và ngón tay của thằng Lượm một phát cho máu đỏ chảy xuống ly rượu. Sau cùng hai đứa mắt nhắm chặt, nhăn mặt, chia nhau uống cạn ly rượu đế kết nghĩa. Thằng Linh hồi đó còn tính rủ cả con Hoa Tiểu Thư vào cho đủ ba người như ba anh em Lưu Bị, Vân Trường, và Trương Phi hồi xưa. Nhưng đề nghị của thằng Linh bị thằng Lượm phản đối quyết liệt, bởi theo lời của thằng Lượm, “Con Hoa Tiểu Thư điệu thấy mồ. Lại hay nhõng nhẽo, hơi chút là khóc nhè. Mày thích thì mày đi kết nghĩa với nó đi. Coi chừng tụi mày hóa ra vợ chồng, bị như vậy thì ráng mà chịu, đừng có kêu!”…

Thằng Linh đổi hướng câu chuyện,

— Ê! Hay là chiều nay, tụi mình vô thư viện đọc truyện Xì Trum. Tao biết hôm nay Ba Mươi Tết, cô Cao Ủy Christine sáng nay mới mang vào trong trại nhiều truyện hình, mới cáo chỉ.

Nghe bạn rủ vô thư viện đọc truyện tranh, nhưng thằng Lượm vẫn không trả lời. Thằng Linh lắc đầu, vẻ chán nản, vẻ giận hờn. Cúi đầu xuống, nó lấy cành cây khô vẽ vẽ những vòng tròn to nhỏ trên sân gạch xi măng. Thằng Linh cảm thấy chan chán trong người. Khúc bánh mì kẹp thịt cá thu hộp và nồi chè đón Giao Thừa tối nay đã vỡ tan như trái bong bóng căng phồng hơi. Giờ này, nó đói meo. Hôm nay Ba Mươi Tết, nhưng trong túi nó không có một đồng xu teng để ăn Tết. Thằng Linh thở dài…

Nắng xế trưa xích đạo tiếp tục đốt lửa chiếu sáng sân trường tiểu học của trại tỵ nạn vào ngày Ba Mươi Tết. Tiếng pháo Giao Thừa từ thủ đô Kuala Lumpur tiếp tục nổ đì đùng xa xa. Sân gạch xi măng ngùn ngụt bốc lên hơi nóng phả vào mặt của hai thằng bé mồ côi. Trời cao tiếp tục len lỏi chui xuyên qua những lỗ hổng trên mái tôn xanh xanh màu thép. Nắng trời buông mình rớt xuống nghiêng nghiêng điểm chấm hoa trời, hoa trời nở tung trên hai mảnh áo thun trắng đục mồ côi. Một cánh chim én mùa Xuân bay sà xuống sát mặt đất trong khi thằng Lượm bất chợt cất tiếng nói,

— Chiều nay tao lên chùa…đốt nhang cúng một năm cho ba tao.

Thằng Linh dừng lại, ngưng hẳn, thôi không vẽ những hình tròn. Nó thấy sân gạch của trường tiểu học vào ngày Ba Mươi Tết tự nhiên mở rộng mênh mông với ba của thằng Lượm và bao nhiêu người thanh niên khác đang hốt hoảng chòi đạp ngụp lặn trong làn nước xanh. Đứng bên cạnh thằng Linh, thằng Lượm đang la hét khóc gào. Nhưng tiếng khóc của thằng Lượm vẫn không át được những tiếng cười và tiếng đạn bắn thẳng vào những mảng tóc đen nhấp nhô. Sóng tiếp tục đẩy tới. Trời tiếp tục xanh trong. Máu tiếp tục loang lổ. Chỉ trong thoáng chốc, ba của thằng Lượm cùng bao nhiêu người thanh niên trên chuyến tàu định mệnh biến tan vào hư vô. Nước biển của vịnh Thái Lan vẫn màu xanh, màu xanh ngây thơ vô tội, màu xanh đậm đặc dịu hiền. Không còn chút chi vương vấn lẫn lộn trên làn nước xanh, dù chỉ là một gợn máu đỏ tươi.

Liếc ngang, thằng Linh thấy thằng Lượm đỏ hoe hoe nước mắt. Tự nhiên nó cũng muốn khóc theo bạn. Nhưng thằng Linh cố gắng làm mặt cứng bằng cách đưa tay vỗ vai thằng Lượm, rồi đứng lên để chặn lại những hàng nước mắt,

— OK, chiều nay tụi mình lên chùa.

Thằng Linh đứng dậy, rồi lại ngồi xuống, mặt ngẩn ngơ,

— Mày, mày có nhang chưa?

Thằng Lượm gật đầu,

— Có, có rồi. Con Thủy…

Thằng Linh cắt ngang,

— Thủy? Thủy nào?

— Thủy, con Thủy Sún, chứ còn con Thủy nào?

Thằng Linh vờ vịt,

— Tao tưởng mày nói con Thủy Ghẻ…

Ù ù cạc cạc như vịt Xiêm, thằng Lượm dính bẫy tại chỗ,

— Con Thủy Ghẻ dữ như quỷ. Ai thèm chơi với nó. Ông anh nó biết tiếng Tàu, làm thông dịch viên cho căng tin của người Tàu, cho nên tao nghe tụi nó nói ông ấy bán rượu lậu. Lần trước tao ghé nhà của nó xin một chút xíu rượu để tụi mình làm lễ kết nghĩa đệ huynh. Nghe tao mở miệng, con Thủy Ghẻ làm mặt bọ hung, còn bày đặt cất giọng cự nự, “Mới bây lớn mà đã rượu chè”. Nghe nó nói như vậy, tao ghét cái bản mặt, cất bước bỏ đi thẳng sang nhà con Thủy Sún. Con Thủy Sún chỉ tội bị sâu ăn siết mấy cái răng cửa mà thôi, chứ tính nó thì hiền khô…

Thằng Linh cười cười,

— Mày khỏi vòng vo tam quốc, mấy đứa ở trong khu Âu Cơ, đứa nào không biết là mày khoái con Thủy Sún...

Bị thằng Linh chọc đúng vào ngay lỗ rốn, thằng Lượm quê một cục, phản công lại liền,

— Thì cũng như mày khoái con Hoa Tiểu Thư mà thôi. Con gái con đứa gì mà điệu thấy phát ớn!

Thằng Linh trả đòn,

— Thì con Thủy cũng vậy thôi. Điệu giàn trời. Nhìn muốn nóng lạnh!

Thằng Linh nhìn thằng Lượm. Thằng Lượm nhìn thằng Linh. Cả hai đứa tự nhiên yên lặng, không nói chi, rồi cả hai phá ra cười tung tóe. Dứt tràng cười, thằng Lượm vừa lắc lắc đầu, tiếp tục câu chuyện,

— Mày biết không? Nghe nói là tao đang cần nhang, con Thủy Sún rình rình đợi lúc ba nó vắng nhà, nó rút nhẹ mấy cây nhang trên bàn thờ dấu biến đi. Cách đây mấy hôm, nó ghé vào khu Âu Cơ đưa cho tao mười cây.

Thằng Lượm đổi giọng, khuôn mặt ẩn hiện nét lo lắng,

— Mười cây, đủ không mày?

Thằng Linh nhớ lại chuyện hồi xưa nó đi chôm chỉa mấy cây nhang ở trên chùa cho lần kết nghĩa huynh đệ với thằng Lượm,

— Mười cây. Chắc đủ. Ở trên chùa, tao thấy đâu có ai đốt hết một bao nhang bao giờ.

Thằng Linh đổi đề tài,

— Ê, miếng giấy in đâu rồi?

Móc trong túi quần tấm giấy trắng đục có hình in con khủng long ra, thằng Lượm ngần ngại chìa ra trước mặt thằng Linh,

— Mày đã hứa từ lúc nãy là mày cho tao hình in con khủng long rồi đó nhe. Thằng nào ba xạo, thằng đó chết, đi lộn đầu xuống đất.

Thằng Linh bĩu môi, lên giọng đại ca,

— Ai thèm xạo ke như chú em. Đưa đây. Đưa đây cho tao. Đưa tay trái ra.

Thằng Lượm chìa tay trái ra. Thằng Linh le lưỡi liếm tờ giấy màu trắng đục có hình chú khủng long màu đỏ tươi. Nó dí nguyên cả tấm hình lên làn da đen cháy nơi cổ tay khẳng khiu của thằng Lượm. Di di chà chà mấy lần, thằng Linh cuối cùng lôi tờ giấy màu trắng đục ra, hình chú khủng long đỏ tươi rõ nét hiện ra trên cánh tay trái của thằng Lượm, nhìn cứ y như hình xâm thứ thiệt. Thằng Lượm nhìn hình con khủng long, nhoẻn miệng cười,

— Nước miếng mày thúi òm!

Thằng Linh kê nhẹ,

— Đừng có làm tàng. Nước miếng của mày thì ngon hơn ai. Tối qua, mày chui lên giường của tao ngủ ké, nước miếng chảy hôi rình cái gối của tao… Chút nữa về tới nhà, tao bắt chú em mang ra vòi nước phông tên chà xà phòng giặt sạch cái gối cho tao. Nếu không tao đưa mày lên Ban Trật Tự…

Thằng Linh dừng lại, bắt chước giọng của người đàn bà trong căn nhà hộp,

— Truyền đời cho mày biết, cơm không ăn, lại muốn ăn cám, thế thì hôm nay Giao Thừa, bà sẽ cho mày đi chùi cầu tiêu, rửa chuồng lợn…

Thằng Linh dừng lại, nhìn thằng Lượm, cả hai nhớ lại chuyện cái lon và người đàn bà mập trong căn nhà hộp vừa xảy ra mới lúc nãy, cả hai thằng bé mồ côi cùng phá lên cười, tiếng cười tươi vui ồn ào một khoảng không gian vắng bóng người của sân trường tiểu học Hùng Vương. Thằng Linh nhắc nhở thằng Lượm,

— Thôi, tụi mình về nhà đi!

Thằng Lượm ngớ ngẩn hỏi lại,

— Về nhà, nhà nào?

Thằng Linh trợn mắt,

— Mày mát vừa vừa thôi, nhà Âu Cơ chứ còn nhà nào. Về nhà tìm thằng Toàn Mập mượn tiền nó. Tối nay tụi mình nấu chè đón Giao Thừa.

Dừng lại một bước chân, thằng Lượm nhìn thẳng vào mặt của thằng Linh,

— Sao mày biết thằng Toàn Mập có tiền?

Thằng Linh cự nự,

— Mày tưởng mày ngon lắm, đừng có làm tàng! Sáng nay, thằng con nhà Toàn khoe với tao là cậu nó mới ghé vào trại lì xì nó tiền…

Chỉ còn khoảng mười tiếng đồng hồ nữa thôi, Giao Thừa sẽ điểm nhịp. Trời xanh của buổi chiều cuối năm bỗng dưng nổi gió. Gió chiều Ba Mươi Tết thổi tung tóe những sợi tóc rối bù cháy vàng hoe hoe của hai thằng bé mồ côi. Một đứa bước tới, vừa bước đi vừa lấy năm ngón tay vuốt vuốt những sợi tóc bám phủ ngổn ngang trên trán. Thằng thứ hai đang chậm rãi đi theo phía sau, mặt nó cúi xuống, nhìn cánh tay trái có hình con khủng long đỏ tươi rõ nét, miệng cười thật tươi. Hai thằng nhỏ mồ côi cuối cùng bắt kịp nhau trên con đường dẫn về khu Âu Cơ của trại tỵ nạn. Bóng của hai thằng nhỏ đổ thật dài, sau cùng loang lổ, nhạt nhòe, rồi biến mất ngay tại ngõ quẹo của dãy nhà long house của trại tỵ nạn Sungai Besi. Những tràng pháo từ hướng của thủ đô Kuala Lumpur tiếp tục nổ đì đùng, tạch tạch, đùng! tạch tạch, đùng!



tranh mai thu go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay