trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 
Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện ông tư dì tư
Ba Mươi Tết:
Lễ Vật Tiến Dâng

Ông Tư dì Tư, một đôi vợ chồng người miền Nam, định cư tại Quận Cam từ những ngày cuối năm 75. Ông Tư hồi xưa người trong thôn gọi cậu Tư Cường, răng cậu Tư bịt vàng sáng chóe.

              
                        _____________________________
                                   

Sáng Ba Mươi Tết, không khí Tết thổi về Quận Cam với pháo đỏ nổ đì đùng trên phố, cây đào trong vườn dì chú Tư nụ non chi chít trên cành. Ngoài sân vườn, dì chú Tư ngồi uống trà, ăn thèo lèo. Nhìn bầu trời xanh lơ Nam Cali gió mát thổi hây hây lòng người, chú Tư bật miệng tâm sự,

— Chà! Lục đục loay hoay, lại một năm nữa gần trôi qua. Hôm nay đã là Ba Mươi Tết rồi bà ơi...

Dì Tư vừa nhai miếng trầu vừa góp chuyện,

— Ừ, không nhắc thì thôi, nhắc tới một cái mới thấy thời gian trôi qua thiệt lẹ. Tối nay Giao Thừa rồi. Bây giờ Việt Nam chắc phố xá đang tưng bừng đón Tết.

Dì Tư xuýt xoa,

Nhắc tới bỗng dưng mắc thèm, muốn bay về Việt Nam ăn Tết liền ngay bây giờ...

Ông Tư nhắc nhở vợ,

— Mần gì phải về Việt Nam mới thấy cảnh đón Tết. Bây giờ bà rảo rảo dưới phố Việt một vòng mà coi... Ta nói hôm qua có chuyện xuống phố, tui thấy trước cửa thương xá, người ta bầy cơ man là những chậu hoa, hoa lan nè, hoa mai nở vàng tươi, có nhánh còn nguyên nụ, hoa đào, hoa cúc, đủ loại. Còn có nguyên cái sòng bầu cua họp ngay cửa chợ. Thấy vui vui, tui cũng dừng xe lật đật ghé vào chợ nhặt mấy hộp thèo lèo, mấy đòn bánh tét mang về ăn Tết...

Dì Tư dừng nhai miếng trầu,

— Chà! Biết ông sắm đồ Tết, tui nhắc ông mua mấy thứ trái cây dâng lên bàn thờ Chúa ngày đầu năm.

Chú Tư khoát tay,

— Tưởng chuyện chi, mấy thứ trái cây dâng Chúa ngày Tết tui sắm đầy đủ hết rồi. Bà đừng có lo...

Dì Tư hỏi,

— Ông mua thứ chi vậy?

Chú Tư hỏi cắc cớ,

— Bà đoán thử coi?

Dì Tư liếc xéo chồng,

— Ông nói chiện lạ! Ông mua chi làm sao mà tui rành. Nhưng đừng có dâng lên bàn thờ Chúa nguyên nải chuối đó nghen.

Chú Tư cự nự vợ,

— Bà! Mình người Công Giáo, tin vào Chúa không tin. Ai lại mê tín dị đoan, tin chuyện nhảm nhí...

Dì Tư bĩu môi,

— Ông đừng có tài lanh. Có kiếng có lành... Mà ông chưa có trả lời câu hỏi của tui đó nghen...

Ông Tư buông giọng,

— Ừa, thì tui mua mãng cầu, dừa, đu đủ, và xoài. Mỗi thứ một cặp...

Dì Tư thắc mắc,

— Lạ kỳ chưa? Lựa chi không lựa lại lựa mãng cầu, dừa, đu đủ, và “xài”?

Ông Tư cười móm xọm,

— Có dzậy mà bà cũng không hiểu. Ngày đầu năm mình dâng lên Thiên Chúa bốn thứ trái cây: cầu, dzừa, đủ, “xài”. Tâm ý của tui là sang năm mới, “cầu” xin Chúa ban cho vợ chồng mọi thứ “dzừa” “đủ” “xài”. Vậy là mãn nguyện rồi.

Dì Tư lườm chồng,

— Ông già! Thiệt tình là hết chiện nói! Sao ông không mua trái "xài" với cái líp ba ga xe đạp?

Tới phiên chú Tư trộ mắt ếch,

Bà! Ăn nói lãng xẹt không à! Hên là hôm nay mới Ba Mươi Tết, chứ gặp ngày Mùng Một là xui cả năm rồi...

Chú Tư hỏi lợi,

Mần chi mà bà xúi tui mua cái líp ba ga... Ở bên này tui có đạp xe đạp bao giờ đâu mà mua cái líp ba ga mần chi?

Dì Tư nhắc khéo,

Ông mới cự tui là mê tín dị đoan... Còn ông, ông cũng kém chi... Ba Mươi với Mùng Một. Mà thôi... Tui nhắc ông mua trái "xài" với cái líp ba ga bởi ông nói ông chỉ cầu dzừa đủ xài...

Dì Tư kết luận,

Còn tui, tui khác ông, tui là tui khoái xài líp ba ga, xài thả dàn...

Chú Tư trợn mắt nhìn vợ,

Bà này! Già rồi sao mà còn ham hố quá!

           

Lời Nguyện

Lạy Chúa, trước thềm năm mới, trong không khí rộn ràng của Giao Thừa Ba Mươi Tết, chúng con xin dâng lên Chúa một năm mới. Xin Thiên Chúa chúc lành chúng con, gia đình yêu mến, và bạn bè thân thương.

Nguyễn Trung Tây, SVD 

 go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay