trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
chúa khóc,
              
chúa cười
                        ____________________________

                        Trong tiệc cưới Cana,
                        Đức Giêsu đã cất tiếng cười,
                        không phải là cười mím chi đâu nhé.




Trưa Chúa Nhật, chồng đang ru bé Bon ngủ, vợ đang cho thằng Bòn ăn cơm. Ngồi trên ghế, thằng Bòn lúc lắc qua lại, hai chân đá vung vẩy, đôi môi lúng búng ngậm chặt mỗi khi thìa cơm của mẹ đưa sát gần miệng. Vợ dỗ dành con trai,

— Bòn hôm nay ngoan nhỉ. Há to miệng ra, ăn thêm miếng cơm nữa nhé. Đó, đó, ngoan, Bòn ngoan quá.

Nghe mẹ khen, thằng Bòn bùi tai, há miệng o tròn. Chỉ chờ có thế, vợ đẩy thìa cơm vào miệng con trai. Trong khi đó, chồng đang đi chầm chầm trong phòng khách, tay vỗ nhè nhẹ vào lưng của bé Bon, miệng ầu ơ ví dầu, ru con ngủ,

Ầu ơ! Bé Bon buồn ngủ buồn nghê,

Buồn ăn cơm nếp, cháo khê, thịt gà.

Đầu bé Bon gục vào vai bố, cho nên chồng không biết là cô con gái rượu đã ngủ hay chưa. Quay sang vợ, chồng hỏi,

— Em coi con nó ngủ hay chưa?

Vợ quay lại nhìn. Nhận ra đôi mắt to như hai hòn nhãn của bé Bon vẫn còn đang mở lớn nhìn bầu trời xanh ngắt bên khung cửa sổ, vợ cười khanh khách,

— Mắt nó mở thao láo như thế kia thì ngủ nghê gì. Thôi, chịu khó bế con thêm một chút. Em cho thằng Bòn ăn xong, anh dẫn nó ra ngoài công viên chơi, để em ru bé Bon ngủ cho. Chứ không, con bé này là lột xác giống y như bố. Ngủ không được là khóc om tỏi lên, gắt gỏng cứ y như dùi đục chấm mắm tôm!

Chồng không chịu thua,

— Đương nhiên. Con gái rượu của bố thì giống tính bố. Ngủ không được thì gắt cứ như mắm tôm, nhưng khóc om tỏi lên thì không có giống tính tôi đâu, cái này là giống tính ai đó. Vui thì không sao, nhưng giận hờn thì nước mắt ngắn dài cứ y như, y như…

Chồng dừng lại, tự nhiên ấp a ấp úng. Vợ nhìn chồng,

— Sao đài phát thanh lại ngưng phát sóng vậy? Hết tiền sở phí trả cho tổng đài trung ương rồi hay sao?

Chồng gật đầu,

— Hết tiền sở hụi rồi, cho nên đài ngưng phát sóng cho hạnh phúc lứa đôi đời đời bền vững…

Chồng đổi đề tài,

— Mấy ngày hôm nay, người ta đang xôn xao bàn tán về vụ Đức Mẹ khóc đó, em có biết chi không?

— Có, ở trong hãng của em nguyên một tuần lễ vừa rồi, em thấy bà con cũng bàn tán xôn xao dữ lắm. Có nơi người ta nói Đức Mẹ khóc chảy máu, có nơi người ta nói tượng Đức Mẹ chảy dầu. Thiệt tình em cũng hoang mang ghê nơi. Em có cảm tưởng giống như là tận thế tới nơi rồi. Anh, anh nghĩ sao về vụ Đức Mẹ khóc?

— Nhè ai không hỏi, lại đi hỏi tui về chuyện Đức Mẹ khóc…

Chồng xuống giọng, nói nho nhỏ,

— Hỏi tui bắt cá độ football, bắt đội nào thì may ra…

Vợ cảnh cáo chồng,

— Anh giỏi lắm! Ăn nói báng bổ như vậy có ngày bị Chúa phạt thì đừng có kêu…

Chồng rụt đầu rụt cổ, điệu bộ sợ hãi,

— OK! OK! Mà em thấy có lạ không? Đức Mẹ khóc thì nghe nói nhiều rồi, nhưng sao không nghe thấy ai nói là Chúa Giêsu khóc nhỉ?

Vợ đá giò lái,

— Nếu mà chịu khó đi lễ, sáng nay anh đã có dịp lắng nghe bài Phúc Âm (Luca 19:41-44) nói về những hạt nước mắt của Chúa.

Chồng khịt khịt mũi,

— Người ta muốn nói là hiện tại, là bây giờ đây nè, chứ ai lại không biết là Chúa đã từng khóc ở trong Phúc Âm.

Chồng lên mặt,

— Cho người đẹp thêm một chút kiến thức về Kinh Thánh nhé. Còn nhớ đoạn Chúa Giêsu đứng khóc ngay trước mộ của ông Lazarô hay không? Câu “Và Chúa Giêsu khóc” (Gioan 11:35), là câu ngắn nhất trong Kinh Thánh đó.

— Chồng tôi có trí nhớ dai dữ, nhớ từng câu từng chữ. Vậy chứ anh có biết ở trong Tân Ước có đoạn nào nói, “Và Chúa Giêsu cười” hay không?

Chồng nhíu mày, vẻ suy nghĩ,

— “Và Chúa Giêsu cười” thì không có, nhưng đừng có quên trong tiệc cưới Cana, bữa hôm đó Chúa Giêsu phải cất tiếng cười rồi, mà không phải là cười mím chi đâu nhé, nhưng là cười vang vang đó nhé (Gioan 2:1-11), bởi vì Chúa đang dự tiệc cưới mà.

Thằng Bòn bất chợt chen vào câu chuyện của bố và mẹ,

Mommy ơi, sao Chúa khóc vậy?

Vợ trả lời ngay,

— Chúa khóc bởi vì người ta hư, không nghe Lời Chúa.

Mommy ơi, hư là gì hả mommy?

— Hư là…thí dụ, mẹ nói Bòn há miệng ra để mẹ đút cơm cho con ăn, nhưng con cứ ngậm chặt miệng lại. Như vậy là con hư, không nghe lời của mẹ nói.

Nghe mẹ nói vậy, thằng Bòn tự động há to tròn miệng, miệng nói nhưng âm thanh lúng búng vì những hạt cơm còn đầy trong miệng,

Mommy ơi, Bòn mở miệng to như vầy, thì Bòn còn hư nữa không?

Cả chồng và vợ đều bật tiếng cười trước cái miệng o tròn ngập cơm của con trai. Vợ nói,

— Con mở miệng to như vậy thì Bòn không hư nữa. Mà con có thấy không? Con không hư nữa, con nghe lời mẹ, thì mẹ cười, bố cũng cười, và Chúa lại càng cười vui nữa.

Chồng nhìn vợ dụ con ăn cơm, mở miệng cười nho nhỏ, tay tiếp tục vỗ nhè nhẹ vào lưng bé Bon, cố gắng ru con gái ngủ trưa,

À ơi, mommy lặn lội bờ ao,

Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết nghe và sống Lời Chúa, để Chúa thôi không còn khóc cho những lỗi lầm của chúng con.

Nguyễn Trung Tây, SVD 


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay