trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện bác chuyện em
Hiển Linh Năm Nay

Chuyện Bác Chuyện Em bối cảnh xảy ra ở khắp nơi, Việt Nam, Mỹ, Úc, Do Thái… Em đi tu mà em cũng có thể là một nhân vật đã lập gia đình.            
           


Cuối cùng bác và em đặt chân tới đất thánh vào dịp Giáng Sinh. Phái đoàn hành hương do cha xứ hướng dẫn bay từ phi trường Gia Lâm tới Bangkok, chuyển phi cơ bay thẳng sang Tel Avil. Tháng Mười Hai trời đất thánh giá rét căm căm, nhưng bác và em mặt mũi vui tươi cười cười nói nói…

Em hớn hở như cô dâu mới về nhà chồng,

— Sướng như Tết! Thế là em với bác có mặt ở đất thánh rồi.

Bác gật đầu biểu đồng tình,

— Ừ, cứ như nằm ngủ mơ... Sáng dậy, tôi cứ phải dụi mắt mấy lần, bởi vẫn cứ tưởng mình nằm ngủ mơ. Mãi cho tới khi nghe thấy tiếng loa đọc kinh oang oang của người Hồi giáo, tôi mới dám tin mình đang ở đất thánh. 

Nhưng rất nhanh, bác đổi sang giọng than,

— Nhưng khổ, cũng phải năn nỉ tợn lắm, con vợ nó mới chịu cho đi…

Em trố mắt ốc, ngạc nhiên nhìn bác, nói mà như không tin lời người đối diện,

— Bác cứ ưa nói chuyện đùa… Bác đi hành hương đất thánh, chớ có phải là đi hát chèo mà bác gái không đồng ý…

Bác ăn nói dấm dẳng,

— Ông thì cứ ưa cái thói tinh vi. Ông có biết không, vừa mới nói được mấy câu, nó đã cắt ngang, dấm dẳng cứ như chó cắn ma, “Ông đi rồi, lấy ai thái chuối nấu cám cho lợn ăn. Còn con Tĩn với thằng Tửu, ai trông nom? Còn mấy sào ruộng nữa đấy... Không lo mà cày đi, tới vụ lúa, không có thóc phơi sân. Lúc đó, vốc nước lã uống cho no bụng à!”.

Bác chép miệng,

— Nghe con vợ càm ràm, tớ tức anh ách. Biết thế hồi xưa đi tu như ông, giờ muốn đi đâu thì đi. Một thân một mình, nhẹ gánh!

Em trợn mắt, bĩu môi, ăn miếng trả miếng,

— Bác mắng em tinh vi, còn bác, bác cứ nói chuyện tề... Em cũng phải xin phép đàng hoàng chứ nào có phải chuyện chơi. Cha bề trên có chấp nhời cho đi thì mới được đi chớ.

Bác nhăn mặt, nói ngay,

— Biết! Nhưng ông cũng đâu có phải hốt hoảng chạy sang làng bên, nhờ chú em cày phụ để kịp gieo mạ cho vụ mùa lúa. Nói khó mãi, chú ấy mới chịu bỏ ruộng nhà sang phụ cho mấy bữa cày. Cày xong mấy sào ruộng, tôi lại còn phải năn nỉ, lúc tôi đi vắng, nhờ chú ấy ngày ngày chạy qua, thái chuối vớt bèo cho mấy con lợn giống. Anh em thì anh em, tôi vẫn phải dúi vào tay chú ấy mấy hào bạc mới xong được hai việc đấy.

Em cắt ngang nhời,

— Thế là bác gái đồng ý?

Bác trợn mắt,

— Có mà hão. Bà ấy mắng tôi mấy mắng, “Ơ cái ống này, đến là vớ vẩn. Tôi đang gần tới dịp ở cữ rồi. Còn mấy bữa nữa lại đập bụng bầu. Ông sao đến là cạn nghĩ… Ông đi rồi, nửa đêm về sáng ai gọi cô mụ cho tôi?”.

Bác lại chép miệng,

— Vậy là lại chạy te te sang nhà mẹ vợ, nói khó mấy câu, “Bầm ở nhà, con nhờ bầm nom nom nhà con. Nó tới ngày, nhờ bầm gọi bà mụ…”.

Em như đã vỡ nhẽ,

— Thôi, em hiểu rồi. Nhưng…rồi mẹ vợ bác cũng chịu…

Bác ghì hơi cổ, tố thẳng một lèo ra tới đường cái,

— Chẳng chịu cũng phải chịu. Cha xứ đã cho tôi ghi danh tham gia phái đoàn hành hương đất thánh. Làm mặt khó, mẹ vợ thì mẹ vợ, mẹ kiếp! Túng quá, tôi vô nhà xứ bẩm cụ mấy câu, lúc đó thì lại mệt.

Bác tiếp nối câu chuyện,

— Nhưng mẹ vợ cũng đâu có chịu thua. Bà ấy nói nhỏ nhẹ nhưng chết điếng cả hồn…

Em ngó bác đăm đăm,

— Bà ấy nói sao mà lại chết điếng?

Bác nói điệu cóc cắn,

— Thì bà ấy nói, “Anh con rể cũng là người trong nhà, cho nên nói tình thật. Tôi thì tiền bạc túng thiếu. Anh cũng phải đưa cho bà mụ mấy đồng. Chứ chẳng lẽ mình chỉ nước miếng suông với người ta. Mà từ nhà bà ấy tới làng mình cũng mấy quãng đồng. Anh liệu tính sao thì tính cho đẹp đôi bên. Chuyện sanh nở không phải là chuyện bỡn. Có tiền dúi tay thì việc chi mà chẳng thông”.

Bác than thở,

— Thế là lại mất thêm mấy đồng bạc giấy tiền con Công với mẹ vợ. Khổ! Vốn liếng cả một đời!

Em an ủi bác,

— Nhưng thế là xong rồi. Còn việc gì nữa đâu mà lo.

Bác thở dài,

— Cũng tưởng là vậy. Nhưng hóa ra không phải. Còn con Tĩn với thằng Tửu, ai trông nom cho?

Em chép miệng theo,

— Đến là khổ. Bác không nói, ai mà biết…

Bác mặt tươi ra,

— Đấy, ông vậy là hiểu chuyện rồi… Thế là lại chạy te te qua nhà bà Trùm Tài. Cái bà Trùm Tài đến là khéo. Thấy bóng tôi ở sân phơi thóc là biết có chuyện nhờ vả rồi. Ngồi trên cái đi-văng gỗ khảm xà cừ, bà ăn trầu miệng đỏ loen loét…

Bác đứng dậy, đổi giọng, hai tay chống eo, giả giọng bà Trùm Tài,

— “Ừ! Tôi mừng cho chú được cụ chọn cho đi trong phái đoàn hành hương. Nguyên cả tổng cũng chẳng mấy người được cụ chọn. Thật là nở mày nở mặt. Nhưng thím ấy đang gần tới ngày rồi. Việc sanh nở là việc hệ trọng. Còn con Tĩn với thằng Tửu, ai trông nom?”.

Em nhận xét,

— Bà Trùm Tài, đến là khéo…

Bác gật đầu, đồng tình với lời nhận xét,

— Ừ… Thấy người ta khéo quá, tôi buộc lòng cũng phải khéo theo. Tôi nói, “Cám ơn bà đã có lòng lo lắng cho nhà cháu. Việc sanh nở đã có một tay mẹ vợ cháu đỡ đần. Ấy, thì cháu qua đây trước là thăm bà, sau là cũng có việc cháu nhờ vả. Cháu hỏi ý bà trước, nếu phải hay không phải thì cũng xin bà bỏ qua cho. Cháu tính nhờ bà để ý trông nom cho con Tĩn với Tửu tro ng thời gian cháu đi vắng. Được như thế thì trước là cháu yên tâm, sau là cháu đội ơn bà”.

Bác dừng lại, hỏi em,

— Ông biết bà ấy nói chi không?

Em lắc đầu hỏi,

— Bà ấy nói gì?

— Thì bà ấy nói, “Tôi thì cũng chẳng hẹp hòi chi. Nhà cửa đơn sơ, chỉ mình tôi ra vào quạnh quẽ. Có hai đứa nó thì lại càng thêm vui nhà vui cửa. Nhưng nói tình thật. Phải hay không phải cũng xin anh đừng có chấp nhời. Tôi đang túng thiếu lắm. Bữa hụi vừa rồi hốt, nhưng cũng chẳng được mấy. Phiên chợ huyện mấy tháng rồi cứ èo uột cứ như nhà quan huyện có tang. Chẳng kiếm được xu nào”.

Em lắc đầu,

— Cái bà Trùm Tài chủ hụi thì ai lại không biết. Đố mà vắt ra được của bà ấy một miếng trầu héo.

Bác nói ngay,

— Chuyện, nhưng mình cũng đang có chuyện nhờ vả. Thế là lại về nhà, lôi ra thêm mấy tờ tiền giấy con Công đưa cho bà ấy.

Em nhìn bác,

— Cũng khổ cho bác nhỉ. Mất hẳn một mớ bạc nhớn.

Bác gật gật,

— Tôi cũng đến là nhức đầu. Nhưng lòng dặn lòng, phải kiên nhẫn. Bí đường nào, tớ lại mở miệng hỏi han nhờ vả đường đó. Hết chú em, lại tới mẹ vợ, rồi là láng giếng. Người ta chịu gánh vác việc nhà cho mình là mừng rồi. Tiếc chi vài hào, với lại dăm ba tờ giấy con Công. Ông nghĩ tôi nói có phải hay không?

Bác dừng lại,

— Mà đã hết đâu, cái đoạn này thì ông biết rồi đấy. Tới được phi trường Thái thì cả phái đoàn phải ngồi đợi tới mấy tiếng đồng hồ nữa bởi trễ chuyến bay. Nửa đêm về sáng, ngồi ở phi trường, ai nấy miệng cứ ngáp dài như con cá ngão. Tới được phi trường Tel Avil thì tôi lại mất đồ. Chẳng biết sao hành lý gửi theo phi cơ biến mất tiêu. Vậy là cứ trần ra mấy ngày liền một quần một áo. Trời tháng mùa đông, lạnh teo lại. Thế là ốm, ho sù sụ như ho lao. Nào có ăn được cái gì. Cứ cháo loãng mà húp. Mãi cho tới đêm hăm bốn, cụ dẫn phái đoàn mình tới hang đá Bêlem. Cái đêm hôm đó thật là đêm nhớ đời. Bao nhiêu đời rồi, miệng thì cứ oang oang, “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa”. Miệng thì hát, nhưng nào có biết trời Bêlem rét cỡ nào. Mà cũng nào có biết cái hang đá Bêlem hình dạng ra sao. Thế mà cái đêm đó, cả phái đoàn được tham dự thánh lễ nửa đêm ở hang đá Bêlem. Ở trên cụ cử hành thánh lễ Misa, ở dưới tôi là nước mắt cứ rưng rưng. Trời mùa đông bên ngoài rét tợn. Bên trong hang đá Bêlem, hơi đá tỏa ra lại càng run lên. Lúc đó, mới hiểu Chúa sinh xuống trần vất vả như thế nào.

Bác chép miệng,

— Khổ! Đến là thương Chúa!

 

Suy Niệm

Ngày xưa các nhà Tu Sĩ phương Đông đường xa vất vả lên đường hành hương tìm về đất thánh (Matt 2:1-12). Mặc dù họ lạc lối tại kinh thành Jerusalem, nhưng không ai chịu bỏ cuộc. Lạc đường, họ cất tiếng hỏi thăm thần dân kinh thành đường phố dẫn tới nơi Hài Nhi Thánh. Cuối cùng, ngôi sao Bêlem hiện ra dẫn họ tới thẳng ngôi nhà của Hài Nhi Giêsu.

Hành trình đi tìm Chúa là một hành trình của kiên nhẫn. Kiên nhẫn với mình, với người, và với Chúa.

Với mình, ôn hòa.

Với người, bao dung.

Với Chúa, đợi chờ. Chúa chưa trả lời. Kiên nhẫn. Kiên nhẫn đợi chờ giây phút trời đêm bừng sáng ánh sao soi đường dẫn lối ta đi.

Hiển Linh năm xưa và Hiển Linh năm nay vẫn là những cuộc hành trình của kiên nhẫn và đợi chờ.

Nguyễn Trung Tây, SVD

  go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay