trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 
Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
good morning, mặt trời

Reng! Reng! Reng! 5:30 phút buổi sáng đưa cao tay búa đập rách màn đêm dầy đặc của một buổi sáng Bắc Mỹ thành từng miếng vỡ vụn. Reng! Reng! Reng!
...Thời gian đang tiếp tục trôi...


 

 

Sáng sớm! Ba con số màu đỏ chói của đồng hồ điện tử nằm ở đầu giường tích tắc chớp nhảy sang con số 5:29.

5:29 phút buổi sáng, căn phòng ngủ tiếp tục êm đềm vang vang tiếng ngáy của chồng.

5:29 phút, màn đêm dầy đặc tiếp tục bao phủ giường êm nệm ấm, thời gian tiếp tục đếm những nhịp nhảy của giây, một giây, hai giây, tích tắc, tích tắc, ba mươi giây, tích tắc, tích tắc, rồi bốn mươi lăm giây, tích tắc tích tắc.

Bốn mươi lăm giây vừa trôi qua, màn đêm dầy đặc trong căn phòng ngủ e ngại nhìn con số 29 bắt đầu loay hoay tìm đường chuyển động.

Rồi là năm mươi! Tích tắc tích tắc! Bây giờ đang là 5 giờ 29 phút 50 giây.

Con số 29 ngại ngùng quay lui ngó nhìn con số 30 đứng ngay sau lưng chờ sẵn với tay còi tay búa, còi trên tay trái, búa trên tay phải.

Tích tắc! Tích tắc! Con số 30 một nửa chân đã bước hẳn ra bên ngoài. Tích tắc! Tích tắc!

Bây giờ là 5 giờ 30 phút của một buổi sáng thứ Hai đầu tuần.

Lẹ làng nhanh chóng, con số 5:30 đưa còi vào miệng hú vang như còi tàu xe lửa.

Reng! Reng! Reng! 5:30 phút buổi sáng đưa cao tay búa đập rách màn đêm dầy đặc của một buổi sáng Bắc Mỹ thành từng miếng vỡ vụn.

Reng! Reng! Reng!

Chồng bật mình ngồi dậy, vươn người tới, đưa tay ra vặn tắt đồng hồ. 5:30 phút buổi sáng bị chồng bóp cổ chết ngắc. Thế là lặng câm, vậy là tắt ngúm tiếng còi lanh lảnh xé rách màn đêm sáng sớm thứ Hai. Chồng nằm vật xuống giường! Không gian buổi sáng thứ Hai im lìm. Bầu trời đầu tuần Bắc Mỹ tiếp tục tối đen. Đang nằm bất động rải rác đó đây dưới sàn nhà, những miếng vỡ vụn của màn đêm, bởi tiếng còi thét lanh lảnh, đồng loạt ngồi bật dậy, nắm tay đan chỉ luồn kim may lại màn trời đêm đen dầy đặc.

Nằm im trên giường, chồng mắt nhắm chặt lại. Nhưng chỉ mới được một phút, chồng lại lồm cồm ngồi dậy chui ra khỏi giường. Mắt nhắm mắt mở, chồng nhìn lên đồng hồ điện tử đầu giường.

5:34 phút buổi sáng thứ Hai đầu tuần!

Hít hơi thật sâu vào trong buồng ngực, lắc lắc mái tóc bờm xờm, chồng quyết định đứng dậy, mở cánh cửa căn phòng ngủ. Bước tới những bước xiêu vẹo nặng nhọc trên từng nấc thang, chồng nhận ra vợ đang ngồi ở bàn ăn. Thấy chồng, vợ ngẩng đầu lên cất tiếng chào,

Good morning.

Chồng há to miệng ngáp ngắn ngáp dài,

Good morning.

Nhìn mặt vợ ủ ê, chồng bước chầm chậm tới bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống cạnh vợ,

— Sao hôm nay lại dậy sớm vậy? Thấy em ngồi lù lù…một đống, anh giật mình đang tính bỏ chạy lên lầu…

Vợ ngạc nhiên,

— Chạy lên lầu để làm gì?

Chồng nói liền,

— Thì để kiếm nước phép...

Vợ cự nự,

— Anh, đến là vớ vẩn.

Vợ sầu héo,

— Hôm nay lại thứ Hai rồi. Em cảm thấy trong người nó uể oải làm sao!

Chồng tự nhiên tỉnh ngủ,

— Thôi rồi, chắc là vợ tôi lại lên cơn nghiện rồi. Để anh đi pha cho em một ly càfe nhé.

— Ông tướng! Khéo nhiều chuyện. Anh biết gu càfe của em là gì mà cũng đòi pha.

Chồng đưa hai tay lên miệng, nói vọng nho nhỏ vào trong bếp,

— Café đen nóng! Một ly café đen nóng đi. Bàn số 8, thôi số 9 cho nó hên, bàn số 9 một ly càfe đen nóng với một muỗng đường cát trắng… Em hơi coi thường chồng em đó nghen. “Anh biết gu càfe của em là gì mà cũng đòi pha”. Nói nghe dễ xa nhau! Lấy nhau hơn năm năm rồi, chẳng lẽ anh lại không biết em chỉ thích càfe đen với một muỗng đường mà thôi.

Vợ thích chí,

— Cũng để ý dữ nhỉ. Well, you passed!

Thank you, Ma’am.

Chồng nửa đùa nửa thật,

— Hay là em uống càfe bạc xỉu đi. Càfe bạc xỉu nhiều sữa, ít càfe, như vậy tốt hơn. Em uống nhiều càfe đen, coi chừng mặt nổi mụn, bớt đẹp đi một chút xíu...

Vợ phì ra cười,

— Ông tướng khéo là nhiều chuyện. Nho nhỏ miệng thôi. Anh mở tiệm bán càfe sáng sớm ồn ào, con nó dậy, cho anh ở nhà dỗ tụi nó luôn.

Chồng đứng thẳng người, đưa cao tay ngang trán trong tư thế chào,

Yes, Ma’am.

Vợ tâm sự,

— Sáng nay, mới năm giờ sáng mà em đã dậy rồi.

— Sớm dữ vậy?

Vợ thở dài,

— Thì anh biết rồi đó… Weekend vừa rồi, anh thì bận với ba ngày tu nghiệp dưới Los Angeles, còn mỗi một mình em ở nhà. Sáng thứ Sáu, anh vừa rời khỏi nhà khoảng một tiếng là thằng Bòn trở chứng, tự nhiên người nó nóng bừng bừng, rồi chân tay giật giật tưởng như muốn làm kinh phong. Em hốt hoảng, gọi xe Cứu Thương chở nó thẳng vào phòng Cấp Cứu. Thiệt tình, con nít, chỉ bị nhiễm trùng cổ họng mà nó làm mình làm mẩy, thấy mà sợ! Tưởng đã yên, nào dè chiều hôm đó lại tới phiên con bé Bon. Anh vạch miệng nó ra mà coi. Cô nương mới mọc thêm mấy cái răng, cho nên cứ ì è khóc miết như cơm nhão cháo thiu. Thiệt tình! Nguyên một cái weekend em bị hai cục nợ nó hành...

Chồng bắt đầu hiểu chuyện, tay vuốt vai vợ,

— Cho anh xin lỗi, weekend vừa rồi anh vắng mặt để mình em vất vả...

Vợ cười nho nhỏ,

— Tối Chúa Nhật, thấy anh mở cửa bước vô, em biết anh cũng mệt lắm rồi. Nhưng bán cái được hai cục nợ, là em đào ngũ chạy lẹ vô phòng. Hy vọng chồng tôi không giận cô vợ trốn quân dịch...

Chồng điệu bộ kịch,

— Giận chớ, làm gì mà không giận. Hỡi “cô” đi đường cái quan, dừng chân đứng lại, cho anh đây “than” đôi lời…

— Anh hay nhỉ! Lúc nào cũng vui vẻ cười giỡn được. Em chịu thôi…

Chồng nhún vai, lý sự,

— Thì bây giờ em cứ nghĩ thử coi, nếu mình không cười, thì những khó khăn trong đời sẽ biến đi mất hết hay sao? Nhưng nếu em cười với cuộc sống, cuộc sống cũng sẽ tươi cười lại với em, có đúng không?

Chồng làm mặt xấu,

— Còn nếu em hầm hầm với cuộc đời giống như thù cha chưa trả, thì cuộc đời cũng sẽ hầm hầm lại với chính mình vậy thôi.

Chồng nhìn ra ngoài bên khung cửa,

— Nè, đừng có quên khi mặt trời cất tiếng chào, “Good morning, Địa cầu”, khi đó, mọi người trên trái đất lại được Trời cao trao tặng hai mươi bốn tiếng đồng hồ trong lòng bàn tay nhé. Sướng không! Nhưng, có người nhìn món quà…

Chồng nheo nheo mắt,

— Và họ than vắn thở dài, “Ối giời ơi! Khổ quá! Lại thứ Hai rồi. Rõ là khổ!”. Nhưng cũng có người họ hân hoan với món quà được Trời cao trao tặng, và họ nói, “Tạ ơn Chúa cho một buổi sáng bình minh”. Anh là người chọn lựa đứng về phe thứ hai, phe của dâng lời “Tạ ơn”.

Vợ bắt đầu tươi ra nét mặt,

— Giỏi dữ ta! Mà sao anh biết anh đứng về phe của dâng lời Tạ ơn…

— Thì nhìn lên trán đi, có thấy hai chữ Tạ ơn to tướng hay không?

Chồng nhìn tia nắng đầu tiên vừa chạm màn cửa sổ,

— Thời gian đang tiếp tục trôi qua. Bao nhiêu triệu triệu ngày thứ Hai đầu tuần đã biến mất. Bao nhiêu buổi sáng thứ Hai đầu tuần nữa mình sẽ được hưởng? Thời gian vẫn đang tích tắc đếm nhịp! Tích tắc, tích tắc, “Good morning, Trái Đất”. Tích tắc, tích tắc, “Good morning, Mặt Trời”.

           

Lời Nguyện

Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã ban cho chúng con trái đất màu xanh lơ làm nơi cư ngụ. Vào mỗi buổi sáng sớm, khi bình minh buông tay gõ nhẹ cánh cửa sổ, xin dậy chúng con biết mở miệng tạ ơn Chúa cho một ngày mới tinh khôi.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay