trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


              

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện mẹ chuyện con
Giả kitô?

Bà Miêng mới định cư tại Chicago, Phố Gió. Bà có hai người con trai, cậu lớn Hai Hoàng, con thứ Ba Hưởng.

     
 
            
      

Cậu Hai Hoàng hỏi mẹ,

— Mẹ ơi, từ hồi dì Minh cười cười với ông cai, mang mẹ vào trong hãng, mẹ thấy công việc ra sao? Dễ không mẹ?

Bà Miêng phì cười,

— Cũng dễ òm! Có gì khó khăn đâu. Đi và về đều có tài xế dì Minh chở. Xăng thì không phải trả. Cứ hai tuần lại cầm cái check trong tay. Nặng cả tay

Cậu Hai Hoàng nói,

— Vậy là nhất mẹ rồi!

Bà Miêng gật đầu,

— Cũng hên là nhờ có dì Minh. Nhưng chỉ tội bị khói chì bay lên ngập hai lỗ mũi. Ngày tám tiếng, ngửi khói chì không cũng đủ ngất ngư...

Cậu Ba Hưởng âu lo,

— Mẹ phải coi chừng đó…

— Mẹ biết. Cho nên mẹ phải đeo khẩu trang, che kín miệng.

Bà Miêng nhìn lên bàn thờ có hình ông ngoại,

— Sức khỏe là trên hết. Mẹ cũng chưa muốn bán muối như ông ngoại...

Cậu Ba Hưởng hỏi,

— Hồi đó con còn nhỏ quá cho nên không nhớ, mẹ ơi, tại sao ông ngoại chết vậy hả mẹ?

Bà Miêng mặt thoáng trầm tư,

— Thì cũng tại bệnh suyễn.

Cậu Ba trợn mắt,

— Suyễn? Suyễn mà làm sao chết được? Bạn con nhiều đứa cũng bị suyễn, mà thấy có sao đâu?

Bà Miêng lườm con,

— Mày đi lâu quá rồi cho nên quên hết. Sau năm 75, thuốc thang ở đâu mà có…

Bà Miêng tâm sự,

— Bên đây, đau bụng, cảm cúm là mình te te chạy ra Safeway, Walmart mua thuốc về uống. Nhưng hoàn cảnh Việt Nam sau năm 75 khó khăn lắm. Kiếm được mấy viên thuốc ngoại chữa bệnh suyễn đâu có dễ…

Cậu Hai Hoàng chen vào,

— Sao năm ngoái nhà mình lại bốc mộ ông ngoại vậy hả mẹ?

Bà Miêng chép miệng,

— Thì một phần cũng bởi vì nghĩa trang chỗ chôn ông ngoại bị giải tỏa. Nhưng phần chính cũng bởi vì nhà mình qua bên đây hết rồi.

Bà Miêng phân trần,

— Trước khi mẹ qua Mỹ, bà ngoại bàn với các dì các cậu là bốc mộ ông lên, mang tro vào trong nhà nguyện của giáo xứ. Nếu không làm vậy, lấy ai đốt nhang trông nom mộ ông?

Bà Miêng nhìn qua khung cửa,

— Lúc mẹ còn ở nhà, chiều chiều mẹ còn ghé ngang qua thăm mộ ông ngoại, nhổ cỏ đốt nhang. Mẹ đi rồi, ai làm chuyện đó?

Bà Miêng ngồi nhẩm đếm những ngón tay,

— Tính từ lúc ông mất đi cho tới lúc bốc mộ, vậy mà đã hơn hai mươi năm rồi.

Cậu Hai Hoàng và cậu Ba Hưởng cùng buột miệng,

— Hơn hai mươi năm rồi. Nhanh quá hả mẹ.

— Hơn hai mươi năm rồi. Tối tối, mẹ vẫn đọc kinh cầu nguyện cho ông.

Cậu Ba an ủi mẹ,

— Con nghĩ hai mươi năm rồi. Ông ngoại lên Thiên Đàng rồi mẹ ơi!

Thấy bà Miêng yên lặng, không nói chi, cậu Hai Hoàng tiếp lời em mình,

— Con cũng nghĩ như vậy đó mẹ. Con nhớ ông ngoại hiền nhất xóm. Chưa bao giờ con thấy ông to tiếng với ai. Sáng ông đi lễ, chiều ông họp Dòng Ba, tối ông đọc kinh. Người nghèo đến nhà, họ xin một chén gạo, ông tặng họ hai chén đầy.

Cậu Ba góp lời an ủi mẹ,

— Con nghĩ ông lên Thiên Đàng lâu rồi mẹ ơi!

 

Suy Niệm

Hồi đó, có người nghi ngờ, không biết Chúa Giêsu có phải là Đấng Thiên Sai hay Ngài chính là một giả Kitô. Bởi thế, họ đặt vấn đề với Ngài,

— Thầy có phải là Đấng Kitô hay không, hay chúng tôi còn phải đợi chờ một người khác (Luke 7:19)?

Đứng trước câu hỏi về căn tính trời cao của mình, Chúa Giêsu trả lời, một câu trả lời đơn giản,

— [Hãy nhìn đi,] kẻ què đi được; người phong, khỏi bệnh; kẻ điếc, nghe được; người chết, trỗi dậy (Luke 7:22).

Ý Chúa Giêsu muốn nói,

— Tôi không phải là một giả Kitô, bởi vì ngoài những lời rao giảng về Tin Mừng Nước Trời, tôi còn thực hành những điều mà tôi đã giảng dạy.

Mà quả thật là như vậy, trong nguyện đường Nazareth, Chúa Giêsu đã từng phán,

— Thánh Thần Chúa ngự trên tôi. Ngài sai tôi đi loan báo cho người nghèo khó Tin Mừng, cho người giam cầm tin được tha thứ, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố năm hồng ân của Thiên Chúa (Luke 4:18-19).

Đúng như điều Chúa Giêsu đã phán dạy trên sân hội đường của thị trấn Nazareth, trong suốt ba năm Ngài đi rao giảng Tin Mừng ơn cứu độ, người mù, khi gặp Chúa Giêsu, mắt họ sáng ra; người liệt nằm trên cáng, khi gặp Đức Kitô, họ đứng thẳng người; người chết nằm trong mộ, khi Đấng Mêsia mở miệng gọi tên, họ ngồi bật dậy!

Chúa Giêsu dạy người ta thương yêu nhau, không lên án nhau (Luke 6:27-42). Trên sân Đền Thờ Giêrusalem, trước mặt đám đông và người phụ nữ ngoại tình, Ngài không bắt chước đám đông, lên án, đòi ném đá người phụ nữ. Nhưng trên sân Đền Thờ, vào một buổi sáng mùa xuân, Chúa Giêsu mang bài giảng thương yêu và tha thứ của Ngài ra thực hành (Gioan 8:3-11).

Nếu Chúa Giêsu rao giảng, nhưng Ngài không thực hành những điều Ngài đã từng rao giảng, không biết sẽ có bao nhiêu người tin vào Ngài và đi theo Ngài?

Thánh Giacôbê cũng đã từng nói, “Đức tin không có thực hành là đức tin chết” (James 2:17, 26).

Ông ngoại trong câu truyện không những Sống Lời Chúa, nhưng ông còn thực hành Lời Chúa trong đời sống đức tin của ông. Đức tin của ông không phải là một đức tin chết.

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết bắt chước Chúa, sống và thực hành niềm tin Kitô của chúng con trong đời sống hàng ngày.

Nguyễn Trung Tây, SVD
Melbourne, 10 tháng 5 năm 2006
Bố ơi, con kính tặng hương hồn Bố

 go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay