trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện vợ chuyện chồng
Chuyện Giakêu
Nếu là ông Giakêu,
anh sẽ tức tốc nhảy xuống cây,

 mở miệng mời Đức Giêsu
 về nhà của mình liền…





Tối thứ Sáu, trong bữa cơm chiều, vợ thông báo,

— Em quên không nói anh biết. Biết chi không? Sáng hôm nay, chị Hạnh gọi... Chị ấy nhắc nhở tối mai, tối thứ Bẩy, tới phiên nhà mình đọc kinh Liên Gia rồi. Chị ấy hỏi anh đã sẵn sàng chưa để rước Chúa vào nhà. Chị ấy còn nói giỡn với em là khách đến nhà không gà thì vịt, nhưng ông khách lần này thì hơi đặc biệt đó… 

Chồng đang nhai miếng cơm, tự nhiên ngập ngừng như người hóc xương,

— Tối mai?

Vợ bỏ đũa xuống mâm cơm, gật đầu xác nhận,

— Ừ, tối ngày mai.

Chồng mặt nhìn như người sường sượng, ngại ngần như muốn nói điều chi, cuối cùng chép miệng,

— Hay là để khi khác...

Nghe chồng nói, vợ ngưng ngang nhai miếng cơm, trợn tròn cặp mắt,

— Ông tướng! Ai hay nói với tôi, “Nếu anh là ông Giakêu, anh sẽ tức tốc nhảy xuống cây, mời Chúa Giêsu về nhà ăn canh chua cá bông lau liền…”

Chồng cộ mắt, ăn nói lung tung,

— Lâu lâu hứng hứng, nói năng tầm xàm, sao nhớ dai dữ vậy? Còn những lần xòe tay ra hỏi mượn tiền của người ta, sao không nhớ? Có hỏi tới thì làm mặt lơ lơ...

Chồng gãi gãi đầu, chép miệng, phân bua,

— Tuần này anh bận với công việc trong hãng, họp hành liên miên, nguyên cả một tuần lễ, xếp lớn đi tới đi lui, xếp nhỏ mặt nhăn nhăn như khỉ...ăn ớt. Cho nên anh tính thứ Bẩy ngày mai sẽ ở nhà...ngủ bù…

Chồng chép miệng thêm một lần nữa,

— Nhưng thôi! Nếu tới phiên mình đọc kinh liên gia, anh sẽ dọn dẹp, lau chùi phòng khách, ngày mai đón Chúa...

Vợ nhoẻn miệng cười, nịnh chồng giữa ban ngày ban mặt,

— Thế mới phải chứ. Đúng là ông xã của tôi!

Chồng đạp thắng cấp kỳ,

— Đừng có mật ngọt chết ruồi…

Vợ vẫn ngọt ngào mía lùi,

— Chồng tôi mà, tôi rành sáu câu vọng cổ. Không đổ thêm đường vào ly chanh muối, ông không có thèm uống đâu.

Chồng cự nự, ăn nói trống không,

— Em làm như anh là con nít mới lên hai, lúc nào cũng dụ bánh dụ kẹo. Mà thôi! Nói cho người đẹp biết, lúc nãy có người chê tôi là lười biếng không chịu đón Chúa vào nhà... Còn những lúc tôi rủ đọc mười kinh Mân Côi trước khi đi ngủ, nhưng có người thì cứ lơ lơ...chơi...tình lờ viện lý do này kiếm lý do kia...

Vợ tẩy bạt, mặt mười chuồn, nhưng uống mật gấu, hùng hổ tố tới,

Em nói cái gì? Nói bao giờ?

Chồng dằn trên mặt đôi xì, dưới tẩy già, bắt bài, tố mạnh,

— Nè, mở tai ra mà nghe nhé... Nào là, “Em bận quá. Anh nhìn đi. Em đang bận rửa chén đây nè! Chút nữa em còn phải tắm cho con bé Bon. Thôi để tối mai đi!"...

Chồng dừng lại,

Ba mặt một nhời nhé... Có đúng không?

Vợ bị lật tẩy, quê lắm, làm mặt lơ lơ như người điếc lác, mặt cúi xuống, gắp cơm vào chén. Lật được lá bài tẩy bạt của vợ, chồng không buông tha, nhưng tố tiếp,

Well, trong nhà không phải chỉ có mình tui đánh bài chuồn, làm mặt lơ lơ không mở cửa mời Chúa vào nhà đâu...

Vợ quê quá, ngưng giả điếc, giơ tay đấm vào lưng chồng thùm thụp. Chồng né sang một bên, giơ cao ngón tay,

— Một đều nhé!

Vợ thì thào nói nhỏ vào tai chồng,

— Nói về chuyện ông Giakêu em chợt nhớ chuyện này. Có lần em nghe thầy cô Ban Giáo Lý nói trên đời chỉ có Chúa là một. Ai đời ông Giakêu chưa nói chi, thế mà Chúa đã tự động mở miệng mời mình về nhà người ta ăn cơm tối...

Chồng lườm vợ,

— Giời ạ! Chuyện nhảm như thế mà cũng nghĩ ra được.

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin dạy con biết mở rộng cánh cửa nhà để con luôn luôn có Chúa ngự trong hồn.

Nguyễn Trung Tây, SVD 


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay