trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây
truyện ngắn

thằng khôi con ai?
 

là một truyện vừa ngắn vừa dài bàn về những chọn lựa trong đời sống có khả năng thay đổi vận mạng của một đời người. Tương lai thật sự ra vẫn chỉ là một tờ giấy trắng. Người ta vẽ tranh, tờ giấy hóa ra tranh treo trong bảo tàng viện cho thiên hạ ngắm nhìn, trầm trồ khen  ngợi. Nếu người ta lấy mực đổ lên tờ giấy trắng, kết quả ra sao, ai cũng biết. Để biết thêm về những thay đổi quyết liệt trong cuộc sống có khả năng biến đổi cuộc đời của một người...

 
          


     ...Thằng Khôi lăn qua lăn lại trên giường nhớ tới lời càm ràm của thím Tám,

— Ba chục năm rồi, bây giờ má nói cho con hay người trong thôn họ vẫn nói mày là con ruột của tía đó…

 

Thằng Khôi đăm chiêu, thắc mắc, không hiểu tại sao má nó lại nói như vậy. Chẳng lẽ má nó nói chơi, nhưng thằng Khôi biết tính thím Tám không ưa nói giỡn chơi. Câu nào má nó đã buông ra thì chắc như đinh đóng cột. Tự nhiên nó thở dài sườn sượt nhìn ra bên khung cửa. Xoay người qua bên phải, nó nhận ra Kim đang nằm ngủ say, cặp mắt nhắm chặt, dáng vẻ hiền lành. Nhìn vợ, thằng Khôi thắc mắc không hiểu tại sao gần đây Kim tánh tính nóng lạnh bất thường, đã thế lại hay cau có khó chịu. Thằng Khôi nhớ lại bầu không khí cơm nhão cháo khê từ khi má nó đặt chân tới phi trường San Francisco. Suốt cả một chặng đường dài hơn sáu chục dặm từ phi trường về tới căn nhà tại vùng thung lũng Silicon, Kim chỉ ngồi yên lặng ở băng sau, mắt lơ đãng nhìn ra hai bên đường. Ngồi lọt thỏm ở băng trước, nhận ra bầu không khí ngột ngạt trong xe, thím Tám cứ lúng ta lúng túng tuồng như người đang ngồi trên ổ kiến lửa. Để phá tan bầu không khí nặng như bữa cúng đình, thằng Khôi e hèm cần cổ,

— Má! Má đi đường xa có mệt không?

Tuồng như có dịp, bắt được lời của thằng Khôi, thím Tám ồn ào gợi chuyện,

— Cũng hơi mệt! Nhưng má hổng sao. Gặp lại được con là má mừng lắm rồi. Thiệt tình mà nói có ăn chay mười kiếp cũng không tưởng tượng ra được cái cảnh má con mình gặp mặt nhau tại phi trường…

Thằng Khôi lôi Kim vô câu chuyện,

— Má thấy con dâu của má đẹp không? Đẹp hơn tiên sa phụng lộn nữa. Má biết không, bữa nay biết má tới, vợ con nghỉ không đi làm, đòi ra phi trường đón má đó.

Thím Tám còn đang lúng túng tìm câu trả lời, Kim đã sưng sỉa cất giọng cự nự,

— Anh nhiều chuyện!…

Vậy là xong! Bầu không khí trong xe lại nặng nề như xác thằng chổng chết trôi sông.

Một tuần sau, bầu không khí nóng hừng hực mùa hè Bắc Mỹ nổ tung trong căn phòng ngủ khi thằng Khôi cất giọng đề nghị chiều thứ Sáu tuần tới, thím Tám, Kim, và nó lái xe xuống Little Saigon thăm gia đình mợ Tư Kiểng. Đang đứng gỡ tóc trước cái kiếng lớn, nghe lời đề nghị, Kim lắc đầu phản ứng cái rụp,

— Anh đi với má đi. Weekend tuần tới, em có hẹn dẫn khách đi coi nhà.

Thằng Khôi năn nỉ,

— Em chiều anh một chút xíu có được không? Mợ Tư Kiểng là hàng xóm sát vách hồi xưa đó. Má kể mỗi khi nhà cạn sữa, bả lại te te chạy qua gõ cửa xin sữa Ông Thọ quậy nước nóng cho anh bú. Mà mợ Tư cũng là họ phía đằng ngoại đó, gần xịt à.

Kim giọng tỉnh queo,

— Em không có nói tiếng Anh. Em cũng không có nói tiếng Sì. Em đang nói tiếng Việt. Em đã nói weekend tuần tới, em có hẹn với khách hàng đi coi nhà. Anh có điếc hay không?

Kim ngần ngừ, rồi nói luôn,

— Em nhờ anh nói với má nếu muốn kho cá, thì làm ơn mang ra ngoài sân vườn mà nấu. Má nấu ở trong nhà, mùi khói rồi mùi cá, mùi mắm bốc lên mờ mịt. Em chịu không có thấu. Anh biết rành là em bị dị ứng mà!

Thằng Khôi giơ tay vặn tắt ngọn đèn cái cụp. Buông mình rớt xuống giường, thằng Khôi đè mặt lên cái gối bông, không buồn dõi nhìn theo bóng vợ đang nhẹ bước vô phòng tắm. Đèn tắt, căn phòng tối om. Thằng Khôi lật ngược người lại, hai tay đan chéo để dưới gáy, mặt hướng ra ngoài khung cửa sổ. Bên ngoài, ánh trăng rằm sáng vằng vặc chui lọt qua khung cửa sổ chiếu sáng bàn phấn của Kim. Dõi nhìn ánh trăng rằm Bắc Mỹ rực rỡ bên khung cửa sổ, thằng Khôi nhớ tới trăng rằm của làng Mỹ Thạch, nước mắt nó bỗng ứa ra nhớ tới buổi tối hôm đó…

Trước khi đưa nó ra thuyền lớn, thím Tám bắt thằng Khôi phải gật đầu hứa,

— Qua tới Mỹ rồi, con không được uống rượu, không được hút thuốc, nhưng phải ôm cặp táp tới trường đi học cho bằng với người ta. Con có hứa với má hay không?

Nghe thím Tám nói, thằng Khôi vòng tay ôm chầm lấy thím Tám, khóc mùi mẫn,

— Má ơi! Má cho tui ở nhà với má đi! Tui không đi đâu hết. Má đừng có đuổi tui đi nghen má. Ở nhà với má, tui đi xúc cá bống về nuôi má...

Nghe lời thằng Khôi năn nỉ, thím Tám cũng muốn bật tung những hàng nước mắt khóc theo. Mười bốn năm nay thím Tám nuôi thằng Khôi, một ngày không rời xa. Nhưng đã tới giờ, người thanh niên do bác Năm Lành sai tới đang bồn chồn đứng đợi ngay trong căn phòng thắp đèn dầu tù mù. Nhận ra điệu bộ nóng nảy của người đưa đường, thím Tám đành rứt ruột đẩy thằng Khôi ra. Chỉ đợi có thế, anh chàng lẹ làng nắm tay thằng Khôi kéo tới. Bị lôi đi sền sền trên nền đất, thằng Khôi vẫn cố gắng quay đầu ngó lui. Qua ngọn đèn hột vịt le lói chiếu qua vách phên tre, nó nhận ra má nó vẫn còn đứng im lìm ngay trên sân nhà. Qua khỏi bụi tre, thằng Khôi quay đầu nhìn lại một lần nữa. Lần này bóng của thím Tám đã khuất dạng vào trong màn đêm dầy đặc. Thằng Khôi bật khóc nức nở!

Vậy là mười lăm năm rồi. Hồi đó nó mười bốn tuổi, bây giờ đã gần ba mươi. Nghe lời càm ràm của thím Tám về vụ con nuôi, thằng Khôi hỏi lại,

— Tui tưởng hồi đó má nhặt được tui, rồi mang về nuôi.

Thím Tám lắc đầu quầy quậy,

— Má không nhặt được mày…

Thím Tám chép miệng kể chuyện hồi đó trời tối khuya, đi ngang qua cửa chùa, mặc dù say khướt, nhưng chú Tám vẫn nhận ra tiếng khóc lảnh lót của con nít vang vang trong đêm tối tuồng như tiếng ma kêu. Chú Tám cúi xuống, ôm bọc vải đưa lên vai khập khiễng bước đi. Về tới nhà, chú Tám quẳng gói vải xuống chõng tre. Đang ngồi bên cái bàn gỗ dưới ánh đèn mập mờ khi tỏ khi lu của cây đèn hột vịt thắp bằng dầu lửa, thấy chồng bước vô nhà, thím Tám ngạc nhiên, hỏi liền,

— Tía nó đi đâu mà xách vác cái chi nặng nề về nhà vậy?

Chú Tám thở mạnh, hơi rượu nồng nặc,

— Chiều nay, tui đi ngang qua nhà anh Sáu Cam gặp ảnh đang ngồi nhậu rượu đế một mình. Thấy tui đi ngang, ảnh hứng chí vẫy gọi tui vô ngồi lai rai ba sợi với ảnh. Mà tui thề với má nó là tui đã nói rõ ràng là ở nhà con vợ tui nó đang đợi cơm chiều. Nhưng anh Sáu không cho đi là không cho đi. Ảnh nói đàn ông con trai là phải sông nước giang hồ, trên trăng dưới nước, tứ hải giai huynh đệ, không được tối ngày chỉ rúc rúc ở trong xó bếp với vợ với con, mất mặt nam nhi. Nể tình quá, tui đành ngồi xuống với ảnh. Thôi thì hết cạn chén đầy, lại đầy chén cạn, vừa vơi chén nhỏ, lại tràn chén to. Hứng nữa, anh Sáu lại hú gọi thêm mấy ông hàng xóm có máu tài tử sang bên nhà ảnh, vặn dây đàn, ca vọng cổ. Cứ thế! Quay đi quay lại cũng đã nửa đêm về sáng. Tui biết là đã khuya, má nó đang đợi ở nhà, nên tui quyết định đứng dậy đi về. Nào ngờ khi đi ngang qua trước cửa chùa, tự nhiên tai tui nghe thấy tiếng khóc, rồi đom đóm lập lòe bay ra khắp nơi. Nghĩ là chắc có ma quỷ trốn rúc hay là có trộm cướp rình rập đâu đây, tui cúi xuống, tính lượm cục đá hay kiếm cây gậy phòng thân, ai dè tui lại nhìn thấy cái gói màu trăng trắng nằm sát ngay trước cửa chùa. Tui bèn nhặt nó lên. Má nó gỡ cái bọc ra coi có cái chi ở bên trỏng vậy?

Thím Tám ngồi xuống cái chõng tre. Trong luồng sáng tù mù mờ đục của căn phòng, thím Tám hét to khi nhận ra một thằng bé nằm gọn lỏn bên trong tờ giấy báo, được cuốn tròn trong miếng vải trắng đục dầy cộm của bao bột mì, kiến đen đang bò chung quanh người thằng nhỏ. Chú Tám ngẩng lên, hất hàm,

— Ma cỏ chi mà khiến má nó hét lên như vậy?

Thím Tám nhấc thằng Khôi lên,

— Mình! Thằng nhỏ! Có thằng nhỏ nằm trong bọc giấy...

(Trích một đoạn trong truyện ngắn Thằng Khôi Con Ai? của tuyển tập truyện ngắn Ốc Mượn Hồn)

Nguyễn Trung Tây

 go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay