trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện mẹ chuyện con
đong những đấu gạo

                                      Ai đong đấu nào, thì sẽ được đong
trả lại đấu đó” (Maccô 4:24)
.

          

                                   

Mùa Xuân, nhưng trời Bắc Mỹ vẫn đổ tuyết lạnh se da thịt. Cuối tuần, cậu Hai Hoàng chở mẹ đi chợ mua thức ăn. Chợ Việt Nam ở phố Uptown của phố Gió Chicago vào ngày thứ Bẩy người người tấp nập đi ra đi vô, kẻ đẩy xe thức ăn, người khệ nệ ôm xách, bên này vài người thanh niên độc thân đứng phân vân chọn mua mì gói, bên kia nhiều cô thiếu nữ nhanh nhẹn lựa cá mang còn đỏ tươi roi rói. Khu hàng cá hàng thịt bên kia, bà Miêng đang chọn cá bông lau, chọn thịt heo sườn cốt-lết. Khu bán rau và thức ăn khô bên này, cậu Hai Hoàng nhặt bỏ vào cái xe đẩy thoạt tiên là những bó rau, rau muống, rau mùng tơi, rau cải xanh, và rau cần ô; sau đó là các hũ lọ, hũ tương, hũ mắm, hũ chao, và hũ cà.  

Gần một tiếng đồng hồ sau, mẹ và con gặp lại nhau ngay quần trả tiền. Nhìn mẹ tay xách nách mang nặng nề với những cá và thịt, cậu Hai Hoàng ngạc nhiên,

— Ủa! Con nhớ là khi vừa mới bước vào chợ, con đã đưa mẹ cái xe đẩy để đựng thức ăn. Mẹ quẳng đâu mất tiêu cái xe rồi?

Bà Miêng chép miệng, tay chỉ chỉ,

— Chợ búa chật hẹp. Đẩy cái xe đi tới đi lui chật chội thêm đường xá chứ có quý báu cái của đó. Cho nên tao quẳng cái xe nằm ở trong góc chợ kia kìa.

          Nhìn cái xe đẩy của con chất cao những bó rau và những hũ lọ, bà Miêng cất giọng khen,

          — Con trai ở bên đây thiệt tình là giỏi quá! Biết đi chợ, biết nấu ăn. Mày mà lấy vợ, vợ mày cũng được nhờ.

          Được mẹ khen, cậu Hai Hoàng khoái chí toét miệng cười, kể lể,

          — Mẹ ơi! Bên đây con trai cũng như con gái, con nào cũng vậy, không biết nấu ăn thì chỉ có chết đói... Mấy năm trước, lúc còn ở trong ký túc xá đại học, năm năm liền, tụi con mấy thằng con trai cũng phải chia phiên nấu cơm. Dù là nấu ngon hay là nấu dở, cơm sống hay là cơm nhão, mì tô hay là mì gói, tới phiên nấu cơm, đứa nào cũng phải lao đầu ra chợ, rồi phóng vào bếp nấu ăn. Riết rồi ngon dở thì không biết, nhưng tên nào cũng biết nấu.

Cậu Hai Hoàng lắc đầu,

— Con mà không biết đi chợ, không biết nấu ăn, đợi mẹ qua nấu cơm cho ăn thì chết đói nhăn răng từ lâu rồi, mẹ ơi!

          Bà Miêng chỉ vào người hành khất đang đứng lom khom co ro ngay cửa chợ,

          — Chết đói với chết no! Hồi mới qua, tao thấy hai anh em, đứa nào cũng gầy gò như cò hương, ống chân ống tay khẳng khiu như cặp ống điếu. Mày nhìn cái ông hành khất đang đứng ăn xin ở ngay cửa chợ đó. Đó, đó, cái ông cầm cái bảng viết mấy chữ trong tiếng Mỹ đó. Nhìn thấy chưa? Hai anh em tụi mày hồi đó chắc chỉ nhỉnh hơn ông ấy được một chút.

          Bà Miêng chép miệng,

          — Lúc nãy, bước vô cửa chợ, tao thấy trời đổ tuyết thì lạnh, mà ông ấy chỉ phong phanh có tấm áo rách y như cái tổ đỉa, thương tình tao rút tiền ra cho ông ấy mấy đồng.

          Cậu Hai Hoàng trợn mắt,

          — Trời ơi! Mẹ cho ông ấy tiền để làm chi?

Bà Miêng cản lại,

— Mày nói cái chi nghe kỳ cục vậy hả con?

Cậu Hai Hoàng kiên nhẫn giải thích,

— Mẹ ơi, mẹ mới qua cho nên mẹ không biết. Ở bên Mỹ có rất nhiều trung tâm phát chẩn, ngày ngày họ phân phát ba bữa ăn, sáng, trưa, chiều tối cho người kém may mắn lỡ độ đường. Bởi vậy bên đây không có ai cho những người hành khất tiền, bởi dân cái bang Mỹ chỉ dùng những đồng tiền của bá tánh thiên hạ để mua thuốc lá bia rượu mà thôi.

          Tới phiên bà Miêng trợn mắt,

          — Thật vậy sao?

          — Thật, con không giỡn với mẹ đâu. Bên Mỹ, đời sống nó là như vậy đó.

          Bà Miêng than phiền,

          — Ông bà mình nói, “Thấy người hoạn nạn thì thương”. Chúa cũng nói trong Phúc Âm, “Ai đong đấu nào, thì sẽ được đong trả lại đấu đó” (Maccô 4:24). Cho nên bất cứ lúc nào, khi trông thấy người kém may mắn hơn mình, mẹ luôn luôn nhịn miệng một chút để chia cơm xẻ áo, hoặc đong gạo những đấu gạo trong nhà chia sớt cho những người cơ hàn. Nhưng nếu nói theo như con, ở bên Mỹ này, vậy là bó tay. Làm sao mình có cơ hội để mà đong những đấu gạo tặng lại cho Chúa đây?

          Cậu Hai an ủi mẹ,

          — Mẹ đừng có lo là sống ở bên Mỹ, mẹ không có cơ hội để đong những đấu gạo bác ái. Bên đây có rất nhiều hội thiện nguyện chuyên lo những việc từ thiện bác ái, nhiều lắm. Để con kể sơ sơ cho mẹ nghe nhé, Salvation Army/Đoàn Quân Cứu Đói nè, Hội Bác Ái St. Vincent de Paul nè, rồi Peace Corps/Đoàn Quân Hòa Bình chuyên huấn luyện rồi gửi người đi tới làm việc tại những quốc gia nghèo trên thế giới nè. Đấy là con chưa kể tới những lần giáo xứ quyên góp tiền bạc cho nạn nhân bão lụt, Katrina bên New Orleans, Xangsane bên Việt Nam. Nếu muốn, mẹ cứ tự nhiên đong những đấu gạo bác ái cho Chúa bằng cách đóng góp tiền bạc trực tiếp tới những cơ quan bác ái mà con vừa nhắc tên, hoặc ngay tại giáo xứ khi cha xứ kêu gọi lạc quyên…

Đẩy xe thức ăn của hai mẹ con tới gần chỗ cô thâu ngân viên dáng người thon gọn khuôn mặt thon thon để tính tiền, cậu Hai Hoàng nói to nửa như muốn chọc mẹ, nửa như muốn trêu cô bán hàng xinh đẹp,

— Mẹ ơi! Tìm kiếm ở đâu xa xôi chi cho mất công. Nếu muốn, mẹ cứ đong những đấu gạo bác ái cho con với thằng Ba Hưởng là tiện nhất. Hai anh em đang cần nhiều tiền để lấy vợ đây nè… Mẹ xem có ai còn độc thân, làm mai làm mối cho con với.

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết đong những đấu gạo bác ái cho những người anh chị em thiếu may mắn hơn chúng con.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay