trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện bác chuyện em
Nặn Khỉ Ra Người

Dù cho con tội lỗi trăm đường,
nhưng Chúa vẫn một lòng yêu thương,
và Ngài không một lần toan tính
bỏ con nơi bụi cỏ ven đường

            


Chiều thứ Sáu, sân vườn của em tấp nập nhộn nhịn dân nhậu.

— Dzô này!

— Hêy, cha nội không thành thật, uống nãy giờ mà vẫn chưa hết nửa chai VB (Victoria Bitter). Mai mốt không cho nhập hội nữa.

— Đừng có lên mặt làm tàng, không cho nhập hội nữa thì lấy đâu ra chỗ cho mình họp nhóm.

— Tám Kangaroo từ hồi lấy vợ thấy có vẻ lạnh cẳng dữ!

— Ủa, chứ bộ hồi xưa thằng chả uống bạo lắm hay sao?

— Ta nói là số một. Mọi người lăn quay, hắn vẫn ngồi tỉnh bơ uống tì tì một mình cho tới sáng.

— Sao lại gọi là Tám Kangaroo? Bộ cha nội khoái ăn thịt kangaroo hay sao?

— Không phải, ông thần hồi xưa sống ở Alice Springs. Ngay sau sân vườn có nuôi một cặp Kangaroo. Gặp ngay cặp Kangaroo mắn đẻ, mẹ con cháu chắt cứ thế mà bò lổm ngổm trong sân bốc mùi hôi rình. Thằng chả lừa lừa đêm tối đem mấy chú Kangaroo con ra thật xa nơi lùm cây bụi cỏ vứt bỏ. Ai ngờ sáng hôm sau lại thấy Kangaroo bò về lại sân vườn đông như kiến. Thiên hạ gọi chết tên Tám Kangaroo.

— Hêy, dzô này. Không dzô là không về đó. Tối hôm nay là không vợ không con. Mình chơi là chơi thâu đêm suốt sáng. Dzô bà con. Tên nào uống rượu là con Ngọc Hoàng…

— Vụ thằng cha người Tây Tân Lan bỏ con tại trạm xe lửa Southern Cross ở Melbourne tới đâu rồi?

— Thằng chả không phải dân Kiwi [1], cha nội này người Tàu. Hình như thằng chả giết vợ, rồi bỏ con gái mới ba tuổi tại trạm xe lửa Southern Cross trên đường bay tới Mỹ.

— Cha nội này khùng thiệt tình rồi… Ai mà lại nỡ lòng nào bỏ con bơ vơ một mình nơi bến xe lửa. Thiệt tình!… Đúng là khùng.

— Khùng cái mốc xì, thằng chả giết vợ rồi mua vé máy bay bỏ trốn sang Mỹ. Dắt con bé đi theo để vướng chân vướng cẳng à! Thà là bỏ con nhỏ ở bến xe lửa để dễ tìm đường thoát thân. Cái này gọi là bỏ của chạy lấy người…

— Coi chừng thằng chả có tâm sự khó nói…

— Khó nói cái gì! Bỏ con như vậy là không có tui rồi đó nghen…

— Thôi đừng có lên mặt làm tàng, hồi xưa bác cũng đành lòng gả con cho Đài Loan để nó lâu lâu gửi tiền về xây nhà mấy tấm, giờ còn bày đặt nói chuyện ngon…

— Ừ, thì đó cũng là hồi xưa, cái thời đó thiệt tình sao mà túng quẩn quá. Ông bà mình nói cùng tắc biến là vậy, tôi là tôi nghĩ cùng tắc điên thì đúng hơn…

— Thiệt tình, riết rồi ngáp sái cái cần cổ cũng chẳng thấy trên đời có cái chi là bền vững.

— Có chứ, tình yêu.

— Thôi đi, em lậy bác. Mát vừa vừa thôi! Nhìn coi, ngoại trừ Tám Kangaroo là mới cưới vợ. Còn lại toàn là mấy cha nội bị vợ cắm sừng hoặc là vợ bỏ cho nên mới ra cái club rượu cuối tuần của tụi mình đây nè. Để em chống mắt lên coi Tám Kangaroo làm ăn được bao lâu với cô vợ mới cưới.

— Sao bi quan vậy cha nội?

— Đời sống là thế, có cái khỉ khô gì là bền vững và vĩnh cửu đâu mà cứ phải nặn khỉ ra người, vẽ rắn thêm chân.

— Chắc cũng phải có cái bền vững thủy chung chứ?

— Đâu? Đâu? Bác chỉ cho em coi.

           

Suy Niệm

Dù cho con tội lỗi trăm đường,

nhưng Chúa vẫn một lòng yêu thương,

và Ngài không một lần toan tính

bỏ con nơi bụi cỏ ven đường,

hoặc tại bến xe lửa giữa phố,

hay nỡ lòng mang con ra chợ

làm mặt hàng bán cho ngoại nhân.

Chúa vẫn thế, thủy chung mong chờ.  

Nguyễn Trung Tây, SVD

_________________________________

c thích

[1] Tân Tây Lan (New Zealand)


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay