trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


       

Nguyễn Trung Tây
Chúa và Quê Hương



 

 

Chúa, bình minh ban mai, mượt mà nương đồng.
Chúa, hoàng hôn tơ vàng, lụa là lúa chín.
Chúa, biển rộng cát trắng, lăn tăn bọt sóng.
Chúa, núi cao tím thẫm, bí diệu mênh mông.

Chúa, giọt mực tim tím, lấp đầy trang giấy trắng, ươm mơ tuổi ấu thơ.
Chúa, bánh mì hằng sống, hạt cơm trắng thơm nồng, vỗ về người nghèo khổ, nuôi người vô gia cư.
Chúa chăn trâu với trẻ mục đồng.
Chúa ra khơi với người ngư phủ.
Chúa nhặt củi với bác tiều phu.
Chúa cấy lúa với cô thợ gặt.

Chúa tưới đất cằn, mầm mạ nhú xanh lấp chôn mảnh bom rỉ sét.
Chúa lợp mái ngói, đô thị vươn cao xóa bôi lửa tro thù hận.

Chúa là đất Mẹ,
là sóng Hồng Hà cuồn cuộn thổi tung bùn đỏ,
là dòng Cửu Long êm đềm chuyên chở phù sa.
Chúa bồi đắp màu mỡ, mở lớn mênh mông ruộng đồng.
Chúa rừng mắm trắng xóa, chân lấm đất bùn.
Chúa rừng tràm vươn tới, cây ngọt mọc lên, đất màu quê hương lấn tràn mặt biển.
Chúa êm đềm Thái Bình rì rào sóng vỗ, ầu ơ ngâm thơ, ru con của Mẹ nhắm mắt say nồng.
Chúa hùng vĩ Trường Sơn vươn mình ngạo nghễ, cản gió bấc, chặn gió Lào, ôm lấy mây trời che nắng che mưa.
 

Chúa là nắng quê hương, là Việt Nam ngày mới, ngày thôi, không còn thù hận.

Chúa vươn vai đứng dậy, Việt Nam nghiêng mình bước vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của bao la, mênh mông, và bát ngát.

Nguyễn Trung Tây


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay