trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


                                      
 

Trần Chúc, MM
chiếc lá

Và trước khi bắt đầu những dòng chữ đầu tiên của lá thư, tôi chợt nghĩ đến bạn, những độc giả. Giờ này bạn đang ở đâu? Làm gì? Suy nghĩ những chi? Bạn có những thắc mắc, băn khoăn như những tác giả xuất hiện trên Phố Gió không?...

________tuyển tập phố gió


 

Một chiếc lá thoáng bay trong gió; tôi chợt dõi mắt kiếm tìm trên thảm cỏ xanh, bên bụi hoa dại. Chẳng còn gì nữa, tất cả đã mất dạng. Lá ơi! Mi đã đi về đâu? Dòng thời gian ơi! Bạn hãy cùng tôi dành một chút suy tư để nhìn lại cuộc đời một chiếc lá.

XUÂN-những tia nắng ấm của mùa xuân không chỉ làm cho bao tâm hồn mở hội, muôn thú reo ca; mà cả những cành cây khẳng khiu, khô cằn tưởng đã chết cóng trong mùa đông giá rét cũng chợt nẩy lộc, đâm chồi. Lạ lùng thay, Hóa Công đã an bài muôn sự diệu kỳ; trong đó, không trừ sự tái sinh của hoa lá, cỏ cây. Vâng! Mùa Xuân với những tia nắng ấm đã đánh dấu cuộc đời của chiếc lá.

Chào đời trong bầu khí tươi vui của mùa xuân, bao đọt chồi non vừa nẩy lộc như muôn cây kim nho nhỏ châm nhẹ vào cuộc đời để báo cho những chàng văn, những nàng thơ hãy thức giấc mà dệt cho đời thêm muôn áng văn, vạn vần thơ ca tụng sự duyên dáng, diệu kỳ của Chúa Xuân. Tôi cũng được góp phần tô đẹp cuộc đời với màu xanh hy vọng ấy: Chiếc Lá. Thật vậy, màu tươi non của lá đã tô điểm cho cảnh vật đượm thắm sắc màu sau những ngày đông lạnh im lìm tưởng chừng vô tận. Tôi cũng góp phần cho cành cây khẳng khiu những nét chấm phá thật đúng nghĩa của sự tái sinh đấy, bạn ạ! Cùng với muôn màu muôn vẻ của bao sắc hoa đỏ thắm, vàng tươi; màu xanh của tôi cũng tạo cho đời được phần nào nét hài hòa trong cảnh rực rỡ ấy. Thì ra, màu xanh của lá thật khiêm tốn nhưng tràn đầy hy vọng đã là một đóng góp không thể thiếu trong muôn cảnh sắc của trời xuân.

-tới, tôi vươn lên và trải rộng bằng bầu nhựa sống của cây, phần đóng góp của tôi cho đời vẫn là màu xanh muôn thuở. Nhởn nhơ với nắng hạ. Gió đã gợi hồn tôi kể lể cho đời những điệu ru lao xao, rì rào vào buổi trưa hè oi ả. Trăng đã mang cho tôi những giọt sương hữu tình ngây ngất trong đêm trường cô liêu. Và tôi, tấm thân gầy của lá thì đang ra sức thanh lọc bầu không khí của cuộc đời. Cuộc đời ơi, hãy trong lành hơn nhé bởi những không khí tinh tuyền tự đáy hồn tôi đang ra sức tỏa cho đời. Hơn thế nữa, những thán khí độc hại quanh quẩn bên tôi, tôi cũng không ngại ngần giang tay ôm giữ, ấp ủ; rồi nhờ hóa công biến đổi thành trong ngần qua từng hơi thở, điệu ru.

Ai biết đâu nhỉ!? Hồn tôi đã dâng hiến trọn vẹn cho đời, thân tôi đang cố thêm xanh để tô thắm cuộc đời luôn tươi mãi. Cùng những bạn trang lứa khác, tôi lại lao xao, rì rào bao điệu ru trong gió mong ve vuốt cuộc đời vơi đi phần nào những nhọc nhằn của tháng năm kiếp người.

Giòng thời gian vẫn trôi, và tôi vẫn âm thầm dâng tặng, cống hiến tuổi xuân.

THU-những tia nắng chói chang của mùa hè yếu dần, yếu dần cho đến lúc không còn khả năng cung cấp cho tôi những dòng sữa diệp lục nữa. Vàng vọt và héo úa, tôi vẫn cố gắng đem tất cả những duyên dáng còn lại mong tô điểm cho đời. Thật vậy, màu vàng úa của tôi cũng thấy đâu đó trong những áng văn, vần thơ của bao tâm hồn u uất. Thì ra, dáng dấp mùa thu cũng cần có màu vàng của lá úa để tạo cho mình nét đích thực của bao thú đau thương, hồn ngậm ngùi của trái sầu cuộc đời đeo đẳng trên mỗi kiếp người. Với tôi, màu vàng úa ấy đã và đang là những cố gắng sau hết để nói lên những gì có thể dâng tặng. Tất cả như một cống hiến cuối cùng cho đời trước khi bạn gió cuốn tôi vào giòng thời gian. Vĩnh biệt cây, giã từ cành... tôi ra đi nhưng thật khó quên những ân tình cưu mang bao tháng ngày qua, vui buồn suốt từ dạo xuân sang, hạ đến và nay thu tàn.

Tri ân tất cả và cảm mến muôn lời. Tôi giã biệt tất cả bạn hữu thân thương.

ĐÔNG-chuyến du hành đầu tiên và cũng là cuối cùng của cuộc đời chiếc lá đã được nàng gió rộng lượng cuốn vào không trung. Một lần nữa, tôi phải thốt lên lời ca ngợi bao kỳ công mà Thượng Đế đã yêu thương tác tạo. Bay xa và xa mãi, gió cũng rã rời và tôi cũng chẳng còn sức để nương tựa. Rơi rụng trên một giòng sông, tôi lại một phen trôi nổi và ngụp lặn...để rồi chìm dần, chìm dần tận đáy một giòng sông. Nơi đây, tôi bắt đầu mục rữa trong lòng đất lạnh. Ô kià, thân thể tôi mục rữa đã thành muôn chất hữu cơ. Một lần nữa, tôi lại có cơ hội vun tưới cho đời, cho người.

Chúa ơi! Phải chăng hành trình tận hiến của con Ngài muốn thế?!

Trần Chúc, MM

go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay