Bạn đã từng yêu mến Nguyễn
Trung Tây với những
CD Quán Rượu Nửa Đêm,
CD Niềm Tin Việt Nam: Chú Bé Vô Danh,
bạn không
thể thiếu
cd phù
vân & vô thường
7 bài chia
sẻ của lm nguyễn trung tây
____________________________________
do Dân Chúa Úc Châu mới xuất bản...
●
cha sao con vậy
(vân yến)
●
quỷ ám
và ngũ đổ tường (hoài hương)
●
chúa và quê hương (kim phụng)
●
năn
nỉ (vũ đàm)
●
bầu và bí
(kim phụng)
●
tu sĩ indianapolis
(anh tuấn)
●
phù
vân và vô thường (vân yến)
Lắng nghe CD Phù Vân
và Vô Thường để chúng ta biết
Hồi xưa Bố Giuse đã
dạy con trai Giêsu ra sao?
Quỳ ám thời xưa và
thời nay khác và giống nhau ở điểm nào?
Mình có nên tiếp tục
năn nỉ Chúa hay không?
Tu sĩ Nguyễn Trung Tây
dạy học tại thành phố Indianapolis, ổng ấy dữ hay hiền?,
và đặc biệt qua bài
tiểu luận Phù Vân và Vô Thường, mỗi khi trời trở lạnh chuyển mùa sang thu,
nằm trong chăn ấm, nhìn qua bên khung cửa, bạn sẽ dâng lời cám tạ trời cao
bởi những chiếc lá đang tung rơi bên khung cửa, nhắc nhở thân phận cát bụi
của con người, nhưng Chúa ơi, cám ơn Chúa đã ban cho con niềm tin để con
biết rằng trong niềm tin vào Chúa, thân phận cát bụi và lá vàng của con
không còn phù vân, không còn vô thường nữa.

...Đúng
như con trai của Vua Đavít đã từng nói,
Mọi chuyện đều có lúc,
Mọi việc đều có thời.
Một thời để sinh ra và một thời để chết đi
(Giảng Viên
3:1-2).
Ngày xưa có một ông
phú hộ rất thành công trên thương trường. Ông làm ăn ngày càng phát đạt, lúa
thóc đầy kho, nhiều tiền nhiều của. Một hôm hứng chí với những thành quả mình đã
đạt được, người nhà giàu mở miệng nói,
— Bây giờ phải làm
chi đây để mà hưởng thụ, ăn chơi sung sướng? Thôi, thì mình sẽ làm như thế này.
Việc đầu tiên là sẽ phá những kho thóc cũ đi, xây dựng những kho thóc mới, lớn
hơn, đẹp hơn, huy hoàng hơn. Và rồi ta sẽ nói, “Hồn ta ơi, hãy vui lên, hãy
hưởng thụ”.
Nhưng Trời Cao nói
với ông phú hộ,
— Ngốc ơi là ngốc!
Đêm nay ta sẽ lấy mạng của nhà ngươi đi, thì nhà ngươi làm được cái chi với tất
cả những tài sản thóc lúa trong vựa?
Câu chuyện vừa rồi
không phải là câu chuyện cổ học tinh hoa, nhưng là câu chuyện của Tin Mừng trong
Luca 12:13-21, ý muốn diễn giải và trình bày tính chất phù vân và vô thường của
cuộc sống.
Cụ Nguyễn Du trong
Truyện Kiều cũng đã từng than thở về nét phù vân và vô thường của cuộc đời qua
câu truyện của tố nga Đạm Tiên, một người con gái đẹp, khi còn sống, người người
tấp nập ghé nhà thăm viếng nâng niu đóa hoa quốc sắc thiên hương. Nhưng rồi cuối
cùng cánh hoa vàng ngọc cũng nằm xuống. Ngàn vàng một đóa hoa quỳnh bị vùi dập
bên đường, trở thành nấm mộ hoang cỏ dại, để rồi đúng ngày,
Thanh Minh trong
tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh,
Hai nàng Kiều cùng
đi qua. Thấy ngôi mộ bỏ hoang trống vắng,
Sè sè nắm đất
bên đường,
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh,
Thúy Kiều mới hỏi
em trai là Vương Quan,
Rằng: “Sao trong
tiết Thanh Minh,
Mà đây hương khói vắng tanh thế này?
Ý Thúy Kiều muốn
nói hôm nay là ngày tảo mộ mà tại sao ngôi mộ này lại hương khói lạnh tanh không
nhang không khói y như một ngôi mộ hoang? Vương Quan mới nói với chị đây là Đạm
Tiên, người này hồi xưa đẹp nổi tiếng, nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh
nhân quốc, quay đầu liếc nhìn một cái thành quách nghiêng ngả, quay đầu liếc
nhìn thêm một lần nữa, quốc gia suy tàn. Nhưng rất tiếc, người hoa chết sớm. Bởi
không thân nhân, không thân thích, không họ hàng, cho nên thân xác của hoa lý
hoa quỳnh bị chôn vùi nông cạn bên vệ đường. Để rồi tới ngày hôm nay, ngày của
tảo mộ, hội của đạp cỏ xanh, không ai nhìn ngó, không ai thương tiếc cắm cho một
cây nhang để linh hồn ở dưới cõi tuyền đài bớt tẻ lạnh. Lắng nghe câu chuyện của
người con gái năm xưa, Thúy Kiều đầm đìa những hạt lệ, than ngắn thở dài, “Ôi!
Cuộc sống sao quá là phù vân và vô thường”.
(Trích
một đoạn trong bài
Phù Vân và Vô Thường của CD
Phù Vân và Vô Thường)