□
Nguyễn Trung Tây,
SVD
cd hiển
linh năm nay
hiển linh
năm nay
______________________________________________
7
bài chia sẻ của
lm nguyễn trung tây, svd
Vào ngày 6 tháng 6 năm 2008
vừa qua, tại Vatican, trong buổi tiếp kiến các giám mục của Hội Đồng Giám
Mục Mãlai, Singapore và Brunei, Đức Giáo Hoàng Benedic 16 đề nghị,
"Nếu muốn cho đức tin được
phát triển, nó cần phải đâm rễ sâu trên đất Á Châu, nếu không người ta sẽ
coi nó như một thứ đồ nhập cảng từ ngoại quốc, xa lạ với văn hóa và truyền
thống của dân tộc quý huynh. Nhớ đến cách Thánh Phaolô đã giảng Tin Mừng cho
người Athen, quý huynh cũng được mời gọi để trình bày đức tin Kitô giáo bằng
những cách nào đó phù hợp với ‘sự hiểu biết về tâm linh và sự khôn ngoan về
luân lý bẩm sinh của linh hồn Á Châu’, để dân chúng đón chào nó và làm cho
nó thành đức tin riêng của mình".
Trong tinh thần hội nhập
niềm tin như lời Đức Cha đã nhắn nhủ, dòng văn chương
Niềm Tin Việt Nam: Bây
Giờ và Hôm Nay đã ra đời đứng trên quầy của quán nước đầu làng
Nguyễn Trung Tây Chấm Cơm.
CD
Hiển Linh Năm Nay là một tuyển
tập gồm 7 bài chia sẻ trong dòng văn chương Niềm Tin Việt Nam: Bây Giờ và
Hôm Nay của
Nguyễn Trung Tây.
Độc giả chắc không lạ gì với
những nhân vật ông Tư dì Tư hoặc Peter, Michelle, Andy. Nhưng đặc biệt gần
đây, nhập vào dòng đời ngược xuôi của đời sống Niềm Tin Việt Nam, độc giả
còn nhận ra nhân vật Bác và Em của Chuyện Bác Chuyện Em, hai nhân
vật vô danh, mang đậm nét quê hương Bắc Bộ.
Mời bạn
lắng nghe CD
Hiển Linh Năm Nay
để biết những
nhân vật trong dòng văn chương Niềm Tin Việt Nam sống niềm tin Việt Nam
thiết tha ra sao trong dòng đời hối hả ngược xuôi trong thiên niên kỷ thứ
3...

□
chuyện bác chuyện
em:
hiển linh năm nay
(hữu đức)
□
chuyện
vợ chuyện chồng:
chúa khóc chúa cười
(phương loan & hữu đức)
□
chuyện ông tư dì
tư:
tàn phá dung nhan
(kim phụng & anh tuấn)
□
chuyện
peter, michelle, andy:
chung thủy lời hứa(kim phụng & anh tuấn)
□
chuyện mẹ chuyện
con:
làm ngày chúa nhật
(kim thanh & phương loan)
□
chuyện
bác chuyện em:
sóng biển galilê
(hữu đức)
□
chuyện ông tư dì
tư:
lời khen thành
thật
(kim phụng & anh tuấn)
Cuối
cùng bác và em đặt chân tới đất thánh vào dịp Giáng Sinh. Phái
đoàn hành hương do cha xứ hướng dẫn bay từ phi trường Gia Lâm
tới Bangkok, chuyển phi cơ bay thẳng sang Tel Avil. Tháng Mười
Hai trời đất thánh giá rét căm căm, nhưng bác và em mặt mũi vui
tươi cười cười nói nói…
Em
hớn hở như cô dâu mới,
— Sướng như Tết!
Thế là em với bác có mặt ở đất thánh rồi.
Bác
gật đầu biểu đồng tình,
— Ừ, cứ như nằm
ngủ mơ...
Nhưng rất nhanh, bác đổi sang giọng than,
— Nhưng khổ, cũng
phải năn nỉ tợn lắm, con vợ nó mới chịu cho đi…
Em trố mắt ốc,
ngạc nhiên nhìn bác, nói mà như không tin lời người đối diện,
— Bác cứ ưa nói
chuyện đùa… Bác đi hành hương đất thánh, chớ có phải là đi hát chèo mà bác gái
không đồng ý…
Bác ăn nói dấm
dẳng,
— Ông thì cứ ưa
cái thói tinh vi. Ông có biết vợ tôi nó nói gì không? Nó dấm dẳng cứ như chó cắn
ma, “Ông đi rồi, lấy ai thái chuối nấu cám cho lợn ăn. Còn con Tĩn với thằng
Tửu, ai trông nom? Còn mấy sào ruộng nữa đấy... Không lo mà cày đi, tới vụ lúa,
không có thóc phơi sân. Lúc đó, vốc nước lã uống cho no bụng à!”.
Bác chép miệng,
— Nghe con vợ càm
ràm, tớ tức anh ách. Biết thế hồi xưa đi tu như ông, giờ muốn đi đâu thì đi. Một
thân một mình, nhẹ gánh!
Em trợn mắt, bĩu
môi, ăn miếng trả miếng,
— Bác mắng em
tinh vi, còn bác, bác cứ nói chuyện tề... Em cũng phải xin phép đàng hoàng chứ
nào có phải chuyện chơi. Cha bề trên có chấp nhời cho đi thì mới được đi chớ.
Bác nhăn mặt, nói
ngay,
— Biết! Nhưng ông
cũng đâu có phải hốt hoảng chạy sang làng bên, nhờ chú em cày phụ để kịp gieo mạ
cho vụ mùa lúa. Nói khó mãi, chú ấy mới chịu bỏ ruộng nhà sang phụ cho mấy bữa
cày. Cày xong mấy sào ruộng, tôi lại còn phải năn nỉ, lúc tôi đi vắng, nhờ chú
ấy ngày ngày chạy qua, thái chuối vớt bèo cho mấy con lợn giống. Anh em thì anh
em, tôi vẫn phải dúi vào tay chú ấy mấy hào bạc mới xong được hai việc đấy.
Em cắt ngang
nhời,
— Thế là bác gái
đồng ý?
Bác trợn mắt,
— Có mà hão. Bà
ấy mắng tôi mấy mắng, “Ơ cái ống này, đến là vớ vẩn. Tôi đang gần tới dịp ở cữ
rồi. Còn mấy bữa nữa lại đập bụng bầu. Ông sao đến là cạn nghĩ… Ông đi rồi, nửa
đêm về sáng ai gọi cô mụ cho tôi?”.
Bác lại chép
miệng,
— Vậy là lại chạy
te te sang nhà mẹ vợ, nói khó mấy câu, “Bầm ở nhà, con nhờ bầm nom nom nhà con.
Nó tới ngày, nhờ bầm gọi bà mụ…”.
□
Nguyễn Trung Tây,
SVD
