trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc


 

        Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện em chuyện em
Cá Ngựa Melbourne Cup
 

Chuyện Em Chuyện Em bối cảnh xảy ra ở khắp nơi, Việt Nam, Mỹ, Úc, Do Thái… Em đi tu mà em cũng có thể là một nhân vật đã lập gia đình.            
 

          
           

Chiều ngày Melbourne Cup của tiểu bang Victoria, em ghé vào nhà bác, tưởng để thăm hỏi, hóa ra chỉ để rao bán mấy gánh than, 

Cà chua! Trứng thối! Hôm nay Melbourne Cup, thua bạo!

Bác như đã hiểu chuyện,

— Thua bao nhiêu?

Em không chần chừ, nói ngay, nhưng lại giọng điệu lửng lơ con cá vàng,

— Mấy tờ...

Bác vặn hỏi,

— Mấy tờ là bao nhiêu, nói toạc móng heo ra đi ông thần. Làm gì mà cứ ấp a ấp úng như gái ngồi phải cọc thế kia!

Bị bác cự nự, em vừa tiếp tục bán than vừa thật thà khai báo,

— Bóp bụng bóp miệng từ bao lâu nay, kí ca kí cóp được mấy trăm bạc, giờ thua tất tật... Còn bác, được hay thua?

Tới phiên bác đứng trước vành móng ngựa, nhưng quan bác thật thà khai ngay,

— Thì cũng có thua tí ti...

Tới phiên em làm quan tòa,

— Tí ti là bao nhiêu?

Bác nói,

— Năm ngoái hai đô, năm nay hứng chí nhân lên bốn. Thế là đi đoong gần một chục.

Em cự nự,

— Bác cái tật! Ưa vẽ chuyện... Thua có tám đồng bạc mà cũng than…

Bác phản đối,

— Ai than vãn khi nào? Tại ông hỏi tôi mới nói...

Bác nhận xét,

— Mà cái nước Úc này nghĩ cũng thấy lạ. Năm nào cũng vậy, tự nhiên vào ngày thứ Ba đầu tháng Mười Một, nguyên cả tiểu bang Victoria cùng rủ nhau nghỉ... Tưởng để làm gì... Hóa ra chỉ để coi đua ngựa.

Em góp ý,

— Chuyện! Phong tục của xứ người ta nó như vậy...

Bác đấu lý,

— Biết, nhưng giữa Melbourne Cup và Grand Final Football, tôi khoái đua ngựa Melbourne Cup hơn, bởi thấy Melbourne Cup Day có vẻ Úc thòi lòi hơn...

Em hỏi,

— Sao lại Úc thòi lòi?

Bác chép miệng nói,

— Chả nói thì ông cũng đã biết... Nước Úc nổi tiếng là lè phè nhất thiên hạ. Thì đấy, ông cứ nom đi, đang đi làm hẳn hoi, tự nhiên nguyên cả tiểu bang, từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, trường học, công sở, đóng cửa tuốt luốt, mà lại có ăn lương hẳn hoi đấy nhá. Mà tưởng để làm chi, hóa ra cũng chỉ để ngồi ở nhà nướng BBQ, uống bia VB (Victoria Bitter), bắt độ cá ngựa nhặng xị lên cả với nhau. Còn Grand Final của Football đâu có được như vậy... Bữa đó ông nghỉ không đi làm thử coi, mất tiền lương liền...

Em càu nhàu,

— Bác làm tớ nhớ tới trận Grand Final giữa đội Geelong và Port Adelaide trận vừa rồi (2007). Geelong gác bạo. Em lại bắt Port Adelaide. Thế là tàn đời…

Bác đổ dầu vô lửa,

— Cho ông chừa. Ai biểu máu mê cờ bạc. Có bữa dám bán nhà bán con cho Đài Loan.

Em cự nự,

— Bác đừng có nói thánh nói tướng, hồi xưa thánh Phaolô cũng cờ bạc đấy…

Bác như lệ thường tình, mắng em mấy mắng,

— Nhảm nhí! Ở đây tai vách mạch rừng. Người ta nghe được, họ vô nhà xứ trình cụ, cụ giật phép thông công cho mà chừa...

 

Suy Niệm

Thánh Phaolô trong lá thư thứ nhất gởi cộng đoàn Côrintô, ngài nói,

— Anh chị em không biết hay sao, trong cuộc chạy đua trên vận động trường, tất cả mọi người lực sĩ đều chạy, nhưng chỉ có một người đoạt được giải. Anh chị em hãy chạy đua thế nào để chiếm cho được phần thưởng hạng nhất (1Cor 9:24).

Đại hội mùa hè Olympics cứ bốn năm tổ chức một lần bắt nguồn từ đại hội thể thao đầu tiên được tổ chức tại thành phố Olympia, Hy Lạp vào năm 776 BC. Người dân cổ Hy Lạp thích tham dự những cuộc tranh tài về thể thao. Người dân thành Côrintô của Hy Lạp vào thế kỷ thứ nhất cũng thế. Biết vậy, trong lá thư gửi tới người tín hữu Côrintô, thánh Phaolô sử dụng hình ảnh thể thao, chạy đua và vận động trường, để “bắt cá độ” với người tín hữu Côrintô xem coi ai sẽ là người tranh giải nhất trong cuộc chạy đua Niềm Tin.

 

Bạn,

Người ta thích bắt độ ăn thua trong trận tranh tài thể thao và đua ngựa, nhưng tại sao lại không bắt cá độ xem coi ai sẽ là người tranh giải nhất trong cuộc chạy đua 100 mét Niềm Tin trên vận động trường của Giáo Xứ nơi mình đang sinh hoạt.

Người ta có thể thua cá ngựa, nhưng đừng để chính mình cháy túi trong cuộc bắt cá độ sống chứng nhân Tin Mừng.    

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa, xin dạy chúng con chạy đua tranh nhau hạng nhất giải Niềm Tin.

Nguyễn Trung Tây, SVD

  go top


trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay