trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



Nguyễn Trung Tây, SVD
chuyện mẹ chuyện con
cái check phát dư

...Cũng có lúc phải nói quá,
để kiếm miếng cơm manh áo
đắp đổi sinh sống qua ngày.
Nhưng tham lam lấy của người khác
làm của riêng mình là không có mẹ...


Mẹ quê, Tranh Cát Đơn Sa
                                            

Bà Miêng nói với con,

— Chiều hôm nay trong hãng, mày biết chi không, mẹ nhận được cái check phát dư.

Con ngạc nhiên,

— Cái check phát dư?

— Ừ! Chiều thứ Sáu hôm nay, xếp ghé vào, trên tay cầm một đống phong bì. Thấy check, ai nấy mặt mày rạng rỡ nhìn xếp bước tới từng bàn phát lương. Tới phiên mẹ, tao bóc thư lôi cái check ra xem. Nhìn số tiền lương, mẹ giật mình bởi mẹ biết liền văn phòng tài chánh đã tính dư số giờ mẹ làm overtime rồi. Mày biết tính mẹ mà, làm overtime ngày thường thì còn hứng thú, chứ làm thêm vào ngày thứ Bẩy Chúa Nhật thì không có tao. Nhưng gần đây, bên Nhật đang cần hàng gấp, cho nên hãng cày overtime liên tục, bốn tiếng ngày thường, tám tiếng ngày thứ Bẩy, tám tiếng ngày Chúa Nhật. Hai tuần vừa qua, cày overtime ngày thường thì mẹ cũng chịu khó. Nhưng ngày thứ Bẩy với Chúa Nhật thì mẹ kiếu.

Bà Miêng chép miệng,

— Thế mà không hiểu tại sao trong cái cuống check, hãng ghi mẹ làm tám tiếng ngày thứ Bẩy, tám tiếng ngày Chúa Nhật. Hai tuần liên tục cộng lại, hóa ra hãng trả dư cho mẹ gần $500 đô.

Con hét to,

— $500 đô? Vậy là sướng rồi, đúng là mẹ cạo dính sổ xố Loto rồi. Chắc con phải mượn mẹ mấy trăm quá. Con đang tính mua cặp loa Bose bán sale ở tiệm Fry’s Electronics…

Bà Miêng nhăn mặt,

— Tiền đào ra ở đâu mà cho mày mượn?

Con nói khó,

— Con hứa con sẽ trả lại cho mẹ đàng hoàng mà. Mẹ! Cặp loa Bose đang bán on sale hot lắm mẹ ơi. Đợi tuần tới khi con lãnh được lương, con sợ người ta lẹ tay mua hết trơn rồi. Mẹ, please!

Bà Miêng cự nự con trai,

— Mày, thiệt tình! Tao nói chưa hết chuyện mà mày đã lanh miệng chìa tay mượn tiền à.

Con khựng lại, nhìn mẹ đang tiếp tục nói,

— Mày biết chi không? Lúc khám phá ra người ta phát cho mẹ cái check dư, thiệt tình mà nói, lòng mẹ nó cứ sướng tê tê làm sao. Thì đó, tự nhiên ở đâu có nguyên cả một đống tiền từ trên trời rớt xuống. Mẹ nghĩ mẹ sẽ rủ dì Minh đi shopping mua thêm mấy cái quần jean. Rồi nghĩ xa hơn nữa, mẹ dự tính sẽ gửi mấy trăm bạc này về cho cô nhi và người cùi bên Việt Nam. Đang nghĩ tới đó, tự nhiên tao mới chợt nhớ thật sự ra số tiền năm trăm đô la này không phải của mình, nhưng là của hãng. Bởi người ta tính lộn, cho nên mình mới có cái check phát dư…

Con nhìn me bởi đã bắt đầu hiểu ra câu chuyện,

— Khó mà quyết định quá hả mẹ.

— Thì chắc chắn là như vậy rồi. Một bên mẹ nghĩ, “Thôi, kệ. Nói làm chi. Cái này đâu phải tại mình lường gạt chi ai. Cứ yên lặng đi, rồi cầm lấy số tiền này mang tặng hết cho cô nhi và người cùi bên Việt Nam. Như vậy cũng huề mà lại còn có ích lợi cho người nghèo”. Nhưng rồi mẹ lại chợt nhớ ra, “Số tiền này không phải là của mình, mà là của hãng…”.

Bà Miêng đăm chiêu,

— Mẹ nhớ mẹ và bố mày đã từng dậy con với thằng Hai thấy của người thì chớ có tham. Nhà mình hồi đó bên Việt Nam dù nhà nghèo, nhưng giấy rách vẫn giữ lấy lề, chưa kể mình người Công Giáo. Lương tâm của mẹ dầu có chìm nổi theo dòng đời, nhưng cũng vẫn còn cắn rứt xốn xang những khi mẹ muốn làm điều xằng bậy. Tao nhớ lúc còn buôn bán bên Việt Nam, quả tình cũng có lúc mẹ phải nói quá để kiếm miếng cơm manh áo cho cả nhà. Nhưng tham lam lấy của người khác thì không bao giờ có mẹ...

Con nhìn mẹ, ánh mắt thắc mắc,

— Rồi mẹ giải quyết ra sao với cái check phát dư hả mẹ?

 

Lời Nguyện

Lạy Chúa xin dậy chúng con biết sống thành thật với đời sống và với lương tâm của chúng con.

Nguyễn Trung Tây, SVD

 go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay