Vào một
buổi tối bên bờ biển Tiberias của Biển Hồ Galilê, theo như Gioan 21:1-14, bảy
người môn đệ của Đức Giêsu sau ba năm bỏ nghề, lại quyết định chèo thuyền ra
khơi thả lưới. Nhưng tiếc thay thêm một lần nữa, sau một đêm vất vả, các ông
không bắt được một chú cá nào. Trong khi các người ngư phủ đang thất vọng với
khoang thuyền trống vắng, Đức Kitô Phục Sinh hiện ra. Ngài đứng bên bờ hỏi
chuyện những người ngư phủ không có tay sát cá,
— Này các chú, không có chi
ăn sao?
Những người môn đệ buồn phiền
trả lời người khách lạ,
— Không! Không có chi hết!
Đức Kitô Phục Sinh cười. Ngài
nói,
— Hãy thả lưới bên phải mạn
thuyền, thì sẽ bắt được cá.
Nghe theo lời người đàn ông
lạ mặt, những người ngư phủ lại buông lưới. Và bỗng dưng, lưới nhẹ tênh thôi
không còn nhẹ tênh, nhưng trở nên căng phồng với cá của Biển Hồ.
Suy
Niệm
Vào một buổi sáng tranh tối
tranh sáng của tuần Phục Sinh, tất cả bảy người môn đệ đều không nhận ra bóng
dáng của Đức Giêsu đang đứng ngay bên bờ Biển Hồ.
Một cách tương tự, con đường
lữ thứ dẫn về quê trời không phải là một siêu xa lộ lúc nào cũng thẳng tắp và
trơn láng. Đã có nhiều lúc đường trần lên thác xuống ghềnh hoặc rớt xuống vực
sâu khiến bạn và tôi kinh hoàng hét to, giật mình hốt hoảng không còn nhận ra
đâu là bến là bờ, đâu là hình dạng của Thiên Chúa. Vào những lúc bơ vơ lạc loài
bởi những khúc mắc và bóng tối của trần gian, ai trong chúng ta còn có khả năng
để mà nhận ra bàn tay quan phòng của một Thiên Chúa tình thương qua những biến
cố trong cuộc sống. Sẽ có những lúc đau khổ và thánh giá đời đè nặng trên đôi
vai khiến những hạt nước mắt của bạn và tôi long lanh khóe mắt, loang lổ buông
rơi đất đen. Bởi những hạt nước mắt che mờ phủ kín, bạn và tôi sẽ không nhận ra
Thiên Chúa vẫn đang đứng bên bờ biển đợi chờ. Bởi những sợ hãi, bởi những nghi
ngờ do trần gian mang lại đang giăng mắc đan che kín, thông thường chúng ta
không còn khả năng nhận ra bóng dáng của một Thiên Chúa Phục Sinh, và Ngài đang
ân cần gợi chuyện hỏi thăm chúng ta qua đôi môi của người vợ, người chồng, người
con trong gia đình, hoặc bạn bè thân bằng quyến thuộc trong xứ đạo. Qua hình
dạng của những người thân dưới chung một mái ấm gia đình, qua giọng nói quen
thuộc của những đồng nghiệp, nhân công, trong công xưởng, Thiên Chúa Phục Sinh
vẫn đang thắc mắc tìm hiểu hỏi thăm xem coi nếu lưới cá đức tin của chúng ta nhẹ
tênh hay đang căng phồng? Nếu lưới căng phồng, Ngài sẽ chọn ra những chú cá tươi
nướng cá chiên ròn cho chúng ta ngồi ăn với Ngài ngay bên bờ biển. Nếu lưới rỗng
tênh, Ngài sẽ hướng dẫn chỉ cách làm cho lưới cá chuyển động ngập ánh vảy bạc.
Vào những lúc thất vọng, chao đảo, và muốn khóc với hai bàn tay trắng với lưới
cá trống vắng của đời sống trần gian và đời sống đức tin; vào những lúc muốn bỏ
cuộc buông rơi tới đâu thì tới, hay vào những giây phút giận hờn nghi ngờ, khoan!
đừng bỏ cuộc, nhưng hãy ngước nhìn lên bờ Biển Hồ, và nói với Chúa,
Lời Nguyện
Lạy Chúa, trong Mùa Phục
Sinh, xin dạy con biết nhận diện ra hình bóng của Thiên Chúa qua những giây phút
con thất vọng với chính con và lạc loài với niềm tin. Lạy Chúa, xin thương hãy
làm phép lạ để lưới cá của con ngập tràn hạnh phúc, bình an, để con thôi không
còn bơ vơ và muộn phiền với lưới cá trần gian và lưới cá đức tin của riêng mình.