trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc



 bão memphis
____________________________

Và người sứ giả hỏi, “Hagar, nhà ngươi từ đâu tới  và nhà ngươi sẽ đi về đâu?” (Sáng Thế Ký 16:8).



______________________________________

 

thủ phủ nhạc blues, tennessee

Sáng sớm thứ Ba, 22 tháng 7, năm 2003.

Sáng sớm đường phố Memphis lác đác thưa thớt bóng xe cộ chạy ngược xuôi. Giờ này người dân thành phố nhạc Blues trầm buồn còn đang ngái ngủ. Hừng đông ửng đỏ một góc trời, nhưng cư dân của vua nhạc Rock Elvis Presley vẫn còn đang vật mình lăn qua lăn lại trên giường. Bình minh thả nhẹ buông rơi những tia nắng mượt mà nhảy múa mời gọi, nhưng người của Memphis nơi lãnh tụ Martin Luther King, Jr. bị ám sát vẫn nhắm mắt giơ tay vặn tắt tiếng kêu của đồng hồ báo thức. Trời Memphis xanh lơ, từng chuyến bay nhẹ nhàng tung cánh. Trời Memphis lụa là, từng chuyến bay êm đềm hạ xuống phi đạo nhung êm. Cây xanh mở lá vươn mình đón nắng sớm. Cột điện giơ tay ôm chặt những sợi dây, từng sợi dây cáp dài dẫn điện vào từng căn phòng khách bật sáng truyền hình đang ngập tràn tin tức chiến sự Iraq và nền hòa bình Trung đông.

Một ngày mùa hè đang tới. Một ngày thứ Ba của lười biếng, của gió nóng, và của độ ẩm bốc mịt mờ trong thinh không đang chầm chập kéo tới.

Và cơn bão với sức gió 100 dặm một giờ hùng hổ kéo tới đập phá tan hoang nhà cửa!

Gió ào ào xô tới. Gió thổi trốc gốc những cây sồi trăm năm vươn nhánh che nắng che mưa. Cây nghiêng mình lao xuống đập vỡ tung tóe những căn phòng khách sang trọng. Cây vật vã lăn lộn từng vòng trên đường phố tráng nhựa bóng lộn. Cây ngã rạp trên thảm cỏ xanh công viên. Gió cuốn tung bay những cột điện cao thế chạy thẳng tắp trên xa lộ và những con đường chính của phố. Cột điện rủ nhau ngã rạp xếp lớp đều đặn trên mặt đường nhựa. Giây điện cuốn rối tung chằng chịt tương tự như mái tóc dài của người con gái tâm thần điên loạn. Điện cao thế nổ tung vẽ lên trên nền trời xám đen những tia chớp chói lòe xanh biếc. Toàn thành phố Memphis lần lượt rủ nhau đi vào đêm đen. Màn ảnh TV nhỏ lại với một đốm chấm trắng. Đài truyền thanh tắt tiếng. Đường dây điện thoại im lìm.

Gió ào ào xô tới. Gió đập phá hàng rào. Gió thổi tung tóe những hạt mưa. Gió chẳng phân biệt giầu nghèo. Gió không kỳ thị chủng tộc. Gió lật mái ngói đỏ tươi khu nhà giàu Germantown. Gió bóc mái ngói rêu xanh của dân nghèo Midtown. Gió thổi bay xe cộ trên xa lộ. Gió giật lá xanh đậm. Gió thổi tung từng nắm lá lên trên bầu trời bình minh tối om. Gió ôm gọn trong lòng bao nhiêu nhánh cây. Gió xòe tay quẳng ném tung tóe từng khúc cây lên sân cỏ mái nhà. Gió đi đến đâu, đổ nát chạy theo tới đó.

Gió hùng dũng kéo tới 100 dặm một giờ. 5 phút sau gió nhẹ nhàng biến mất.

8 giờ sáng Minh thức dậy. Căn phòng mờ mờ sáng. Màu xanh của những con số trên mặt đồng hồ điện tử đầu giường biến mất. “Lại cúp điện rồi”! Minh lẩm bẩm trong miệng, lê chân không xuống nhà bếp tìm kiếm ly cà-phê. Trong nhà mờ mờ tối. Cà-phê sáng sớm vẫn còn sót lại một ly nhỏ. Minh đổ muỗng đường trắng vào ly cà-phê đen, rồi thoải mái ngồi xuống bậc thềm sau nhà uống từng miếng cà-phê nguội. Mai đang quét dọn những khúc cây lẫn lộn với lá xanh nằm vương vãi ngập tràn trên sân vườn. Minh nói trống không,

— Mưa lớn quá hả?

— Mưa ở đâu mà mưa! Trời bão, sáng nay! Điện cắt rồi. Điện thoại cúp luôn. Gas cũng không còn. Khu nhà mình hên, vẫn còn nước.

Hôm qua thứ Hai đầu tuần, Minh ngủ trễ sau một ngày vật lộn với từng đống giấy tờ trong hãng. 9 giờ tối Minh về tới nhà, 2 giờ sáng lên giường, 8 giờ sáng thức dậy. Cơn bão kéo về đánh thức cả phố Memphis của tiểu bang Tennessee, có lẽ ngoại trừ Minh.

Mai ngồi xuống bên cạnh, tay choàng qua ôm vai chồng,

— Em vừa mới nghe radio, họ nói chắc cũng phải mất khoảng cỡ ba ngày nữa mới có điện lại.

Ba ngày không điện! Khổ rồi! Trời mùa hè Memphis với nhiệt độ cao ngất của những con số 90 đỏ rực. Không điện đồng nghĩa với không máy lạnh. Không điện phản nghĩa với cà-phê buổi sáng, với máy giặt quay tròn thổi căng bọt xà phòng, máy sấy quay tít thơm tho mùi áo mới. Không điện đồng âm với không internets, không e-mails, không ánh sáng ban đêm, không tin tức thời sự ban tối, không phim ảnh, không talk shows, không cơm tối. Vậy là cả đám xúm lại rủ nhau quay về thời tiền sử. Cúp điện không bếp gas, thằng bố lấy đá đập cho ra tia lửa rồi thổi bùng lên trên đám lá khô để nấu nướng. Ăn tối xong, quanh đống lửa bập bùng cả đám nhảy, tay đấm ngực, hú gọi nhau. Nhảy chán, mỏi chân. Đấm chán, đau ngực. Hú chán, mỏi miệng. Cả đám rủ nhau đi ngủ sớm. Hèn chi Âu Cơ sinh ra một trăm người con trai. Đếm tới đếm lui vẫn không biết mình có bao nhiêu người con gái. Chẳng may bị thuồng luồng cá sấu nuốt mất một hai người con, Lạc Long Quân cũng không biết chi.

Minh thở dài như người tù đứng trước vành móng ngựa nhận bản án chung thân. Mai nhắc nhở,

— Hồi xưa động đất ở San Jose, cũng bị cúp điện ba ngày vậy?

          

 

 
Ngõ hẻm, Nguyễn Trung Tây

 

thung lũng hoa vàng, california

, em mà không nói thì anh lại quên đi. Thung lũng Silicon hồi đó thì khác. Hôm đó là một buổi chiều ngày 17 tháng 10 năm 1989 lúc 5:04 phút.

Lần đó Ông Trời không đưa ngón tay đập xuống, nhưng Mẹ Đất vươn vai đứng dậy.

Ngày hôm đó, một ngày cuối tháng Mười của mùa thu, nhưng vùng thung lũng vẫn còn nóng, nóng khô lưỡi, nóng đỏ da mặt, nóng như muốn thổi cháy vàng mầu tóc đen của người Hoa Kỳ gốc Mít tụ tập với nhau trong quận Santa Clara, tiểu bang California. Khắp nơi nóng! Mọi nơi nóng! Toàn thể trần gian nóng như ngôi sao Hỏa Tinh đỏ cháy khô khan. Minh vuốt mồ hôi trên trán, ngán ngẩm liếc nhìn con số 103 độ F trên hàn thử biểu.

Trời nóng hầm than hầm lửa, Mai rủ Minh vào thư viện học bài. Cô sinh viên tóc đen dài ngang lưng lúc lắc mái tóc con gái đen nhánh khiến Minh ngớ ngẩn ngẩn ngơ,

— Em gội tóc bằng xà bông hiệu gì mà sao tóc thơm quá vậy? Pantene hay bồ kết? Ngửi tóc không cũng đủ no.

Mai nhăn mặt,

— Anh nói chuyện không à. Coi chừng họ đuổi ra ngoài bây giờ.

— Họ đuổi thì mình đi... Em…em có bôi phấn không?... Sao má hồng quá vậy?

Mai đỏ mặt, lặng thinh không trả lời. Hết chuyện, chàng lôi bài của lớp Văn chương English 1B ra nhờ Mai làm hộ. Mai bỏ bài học của mình sang một bên, nghiêng nghiêng tóc dài làm luận văn cho người tình trong khi tình lang gục đầu xuống bàn ngủ say. Lần nào cũng vậy, thế mà Mai vẫn cứ rủ Minh vào thư viện học chung.

Minh đã tính ở lại trên trường với Mai. Hai đứa trốn vào thư viện có máy lạnh thổi hiu hiu ru hồn vào giấc ngủ. Nhưng nhớ tới mẹ, Minh đổi ý lái xe về nhà. Hai thằng cháu học trung học, đi học xong là xách xe đạp rong chơi mãi đến giờ cơm tối mới chịu quay về. Một mình mẹ của Minh loay hoay nấu cơm. Mẹ chàng mới qua, bếp gas lẫn lộn với bếp điện. Trời nóng, coi chừng cháy nhà.

Trời nóng hầm than hầm lửa. Mặt con nhớp nháp mồ hôi. Mặt mẹ kiên nhẫn chịu đựng.

— Ngoài Bắc có nóng như vầy không mẹ?

— Lâu rồi mẹ cũng không nhớ. Chắc cũng thế. Nhưng trong Nam còn nóng hơn nhiều. Hồi mới di cư vào Nam, họ nhét hết vào trong khu định cư. Trời nóng như lửa!... Sau cùng bố mẹ dọn lên Đà Lạt…

Mẹ chưa dứt lời, đất rung rinh lay chuyển. Động đất! Nhà bếp nghiêng sang bên trái rồi chuyển mình lắc qua bên phải. Động đất! Căn phòng liên tục vặn mình nghiêng nghiêng như muốn đổ sụp. Động đất! Từng đống chén đĩa thi nhau buông mình rời bỏ trời cao. Động đất! Minh nắm tay kéo mẹ chạy ra cửa,

— Mẹ! Mẹ! Chạy theo con xuống lầu.

Mẹ già run rẩy nắm tay Minh lần bước xuống cầu thang. Từng bước, từng bước, mẹ đi với con. Đặt được những bước chân đầu tiên xuống mặt đường, Minh nhận ra mặt đất vẫn còn đang rung chuyển lung lay dưới những bàn chân. Từng mảng đường nhựa cong lên như muốn vỡ tung. Từng căn nhà méo mó xô lệch. Từng nhóm người đứng lố nhố xôn xao ngoài đường. Mầu của bầu trời và của mặt người hằn lên cùng một mầu xanh lét.

Thần đất nổi giận vươn vai cắt đứt sợi dây liên lạc giữa vùng Vịnh Bắc Cali với thế giới bên ngoài. Không điện, không nước, không hơi gas, không điện thoại. Thần đất nổi giận vươn vai đứng dậy giật sập một nhịp cầu Bay Bridge của liên xa lộ 80 nối ngang San Francisco và Oakland; nhịp trên đè xuống dịp dưới, không chết ai! Cầu xa lộ 880 dẫn vào đại học lừng danh Berkeley sập một đoạn dài; từng nhịp cầu bên trên lần lượt thay phiên đổ chụp xuống từng cầu dưới đè chết 42 mạng người. Golden Gate Bridge lừng danh lắc qua lắc lại khi trận động đất 7.1 ghé thăm miền thung lũng Silicon, rồi lại bình thản đứng nhìn trời. Bao nhiêu tòa nhà cao ốc bị nứt rạn. Bao nhiêu chung cư trở về cát bụi. Đại Chủng Viện Thánh Giuse nằm ngay trên đường động đất bị tách đôi giật sập; tháp chuông đè chết một người thợ nâng tổng số người chết bởi trận động đất Loma Prieta lên tới con số 63.

Ba ngày liền Minh không gặp Mai! Nhấc điện thoại gọi, điện thoại im lìm tiếng u u quen thuộc.

Tối hôm đó vùng Vịnh chập chờn với bóng tối của ánh nến. Không ánh sáng điện. Không âm thanh. Khắp nơi đêm đen. Mọi nơi bóng tối. Hơn ba ngày liền, thung lũng điện tử Silicon danh tiếng của thế giới im lìm lặng câm như phố ma.

— Anh làm gì mà ngồi thất thần ra vậy?

— Anh đang nhớ lại chuyện cổ tích thời xưa, một thời em làm khổ anh.

— Thôi đừng có làm bộ. Anh chưa có nói cho em biết tại sao anh lại có vết son trên lưng áo đó nghen!

Minh xịu mặt xuống. Nữa, lại chuyện vết son cũ rích.

Chàng trầm tư,

— Không biết điềm chi đây?

— Anh nói điềm gì?

— Thì còn điềm gì nữa. Em thấy đó, ở San Jose dính trận động đất rung sập nhà cửa, điện cúp ba ngày. Chạy qua Memphis lại đụng phải bão, điện lại cúp nữa, cũng đúng ba ngày…

Chàng nhìn cây sồi khổng lồ bứt gốc chổng cẳng giơ cao mông lên trời,

— Giờ không biết đi đâu?

— Anh quên rồi?

Mai lại nhắc nhở,

— Còn trận bão tuyết Chicago thì sao?

Ừ nhỉ, hồi đó trận động đất 89 của vùng Vịnh chia xa Minh và Mai trong vòng ba ngày. Ba ngày dài như ba năm. Cuối cùng chàng cũng lái xe đến được nhà nàng. Tình lang gặp lại tình nhân. Tình nhân mừng. Tình nhân giận. Tình nhân đứng khóc như mưa. Thấy tình nhân khóc, tình lang khóc theo. Pháo hồng tiệc cưới nổ vang, hai vợ chồng thiên di, đi theo hãng dọn nhà lên phố Chicago, tiểu bang Illinois.

— Em thích Chicago.

Mai choàng qua ôm chồng, đầu dựa vào vai Minh,

— Em thích Chicago bốn mùa luân phiên thay đổi.

 

         

Giao mùa,
Nguyễn Trung Tây
___________________________

 

phố gió, illinois

, em thích Chicago với bốn mùa thay đổi rõ nét, thì anh cũng vậy. Hai vợ chồng mình thật là giống nhau.

Mùa thu thành phố khoác áo lụa vàng lên người của Mai. Trời thu buồn tênh như khi Mai giận chàng.

— Làm gì mà anh có vết son ở trên áo vậy?

Minh giật mình nhớ lại cô bạn người Mễ đồng nghiệp có tánh giỡn dai. Minh đang ngồi làm việc, cô ta bước tới, dí nguyên đôi môi tô đậm son đỏ lên lưng áo Minh,

— Để coi vợ you ghen tới cỡ nào.

Mai giận, Mai của Minh khóc như Chức Nữ của Ngưu Lang khi đứng bên này sông Ngân hà. Những hạt nước mắt giận hờn biến thành mưa phùn tung bay trên những hàng cây phong vàng tươi. Thu về Mai của Chicago khoác áo măng-tô, cổ quấn khăn đi làm đẹp như tài tử Holywood.

Mùa đông tuyết thổi, thành phố khoác lên người mầu áo trắng tinh, cùng mầu với áo cưới của cô dâu ngày xưa, Đỗ thị Hoàng Mai. Sau một đêm mùa đông, hai vợ chồng thức dậy ngớ ngẩn nhìn ra cành cây bên khung cửa bị tuyết bám trắng.

Mùa xuân, hai vợ chồng dạo bước ngắm nhìn hoa tu-líp nở rộ đủ màu đủ sắc trên những con đường trải thảm xanh non mầu lúa mới. Khắp nơi hoa. Mọi nơi hoa. Trời cao ngập tràn hoa. Thành phố bừng nở hoa. Chicago vào xuân đẹp rực rỡ như Mai vợ của Minh.

Mùa hè kéo về với độ ẩm bốc cao. Chicago đổi sang màu xanh bóng lộn của lá cây được hơi nước tẩy sạch bụi trần. Trời xanh. Ðất xanh. Mùa hè gió nóng thổi về bôi thêm phấn hồng lên đôi má lúm đồng tiền của Mai.

Chicago có John Hancock với tầng lầu 96 nơi nàng và chàng ngồi uống cocktail ngắm nhìn phong cảnh bàn chuyện tương lai.

— Em thích có một trai một gái.

— Hơi ít. Anh thích đông nhà cho vui.

— Đừng có ăn mày mà mơ sôi gấc.

Viện Bảo Tàng Chicago có bộ xương Lucy, thủy tổ dẫn tới hai họ Homo erectus Homo sapiens nổi tiếng trên thế giới với tuổi thọ hơn 3 triệu năm.

— Xương khỉ Lucy nhìn giống xương anh [1].

Bước vào Viện Bảo Tàng, hai vợ chồng giật mình nhìn thấy bộ xương hóa thạch của khủng long T-Rex 65 triệu năm về trước sừng sững vươn cao đe dọa. Mai dí ngón tay vào trán Minh,

— Kiếp trước anh là khủng long T-Rex, chuyên môn ăn thịt đồng loại. Kiếp này chuyên môn bắt nạt em.

— Kiếp trước anh hy sinh cạo đầu làm chú tiểu ngồi gõ mõ trong chùa, được đúng bẩy kiếp, kiếp này trời mới cho anh xuống trần gặp em.

— Đừng có nịnh. Anh chưa giải thích cho em nghe tại sao anh lại có vết son ở trên áo đó nghen.

Đặc biệt hơn nữa Chicago có phố Uptown nơi con cháu Hùng Vương đua văn hóa với những sắc tộc bạn. Uptown Việt Nam cho Minh ăn Phở, cho Mai ăn Bún Bò Huế đỏ cay thêm nhiều ớt hiểm để tăng thêm độ nồng của ghen.

Cuộc sống của đôi vợ chồng trung lưu tiếp tục trổ nụ đơm hoa. Thằng Khoa, năm 90. Con Phượng, năm 92.

Tưởng rằng đã kiếm được một miếng đất tốt trên cõi trần, nhưng rồi tuyết kéo về vào ngày 3 tháng 1 năm 99. Không phải tuyết thường mà là bão tuyết. Trận bão tuyết ghé lại viếng thăm thành phố Gió vào lúc 9 giờ tối ngày 3 tháng 1 bắt đầu với những hạt tuyết nhỏ li ti, sau đó lớn dần, lớn dần, và rồi tuyết rơi liên tục. Tuyết đua nhau buông mình lìa bỏ trời cao. Tuyết bám mái nhà. Tuyết phủ cửa sổ. Tuyết xóa đường phố. Tuyết bay mịt mù. Tuyết trắng bầu trời. Tuyết lượn khắp nơi. Tuyết dấu xe hơi. Tuyết thổi trắng xóa.

Nguyên một đêm, tuyết và gió là hai tặng phẩm duy nhất của trời cao gửi đến cư dân Chicago vào những ngày đầu năm. Những chiếc xe cào tuyết thả muối liên tục trên đường. Những hạt tuyết tiếp tục buông rơi. Thành phố biến thành biển tuyết. Ngoài đường nhiệt độ rớt xuống -20 độ F. Mọi nơi đều trắng, khắp nơi lặng câm, vạn vật say ngủ, tất cả im lìm.

Chiều hôm sau tuyết lại về. Đống tuyết dầy cao có ngọn chưa kịp tan lại bị phủ lên một lớp tuyết mới. Rồi lại tuyết. Trận này nối tiếp trận kia. Tuyết cũ chưa kịp giơ tay vẫy chào, tuyết mới nhẹ nhàng ghé lại. Hơn một tuần lễ thành phố Gió sống với tuyết.

Không biết tại bão tuyết hay tại nền kinh tế chung của cả nước, sau trận bão tuyết 99, hãng của Minh lại di chuyển. Lần này hãng chọn Memphis. Minh và Mai quyết định dời bỏ thành phố Gió thiên di xuống miền Nam, tái định cư tại Memphis, thủ phủ nhạc Blues.

 

bão memphis, tennessee                

Không biết tại anh hay tại em, tụi mình đi tới đâu, thiên tai đuổi theo tới đó. Này nhé, San Jose động đất 7.1. Chicago bão tuyết dầy 12 inch. Memphis bão 100 dặm một giờ. Giờ chẳng biết đi đâu?

Mai vẫn ôm vai chồng, thủ thỉ,

— Anh đi đâu, em đi theo đó.

Minh lan man nghĩ ngợi. Năm tuổi chú bé Minh vượt biên tới Mã Lai. Cả một đời chàng lớn lên trên những vùng đất lạ. Bên này trường Việt Ngữ dạy mình là một người Việt, không phải Mỹ. Mà cũng đúng. Chưa bao giờ chàng cảm thấy mình là người Mỹ. Cách đây năm năm Minh quyết định quay về Việt Nam tìm lại khúc rốn thuở xưa. Hành trình về lại Đông phương gieo vào trong lòng biết bao là hoang mang, bởi chàng bơ vơ lạc loài với những người, với vùng đất có thời chàng đã nghĩ đó mới là người của mình, đó mới là đất Mẹ. Quay về lại Hoa Kỳ, chàng oán trách người anh. Tại sao lại ôm thằng bé năm tuổi bước chân xuống tàu?

Giờ này không biết chỗ nào là nhà!

Chưa kể, chàng đi tới đâu, thiên tai đuổi theo tới đó.

Giờ này chẳng biết đi đâu?

Trong tử vi ngoài Thiên Di chắc chàng cũng có sao Thiên Tai chiếu mạng. Bây giờ dọn xuống Florida, thấy bóng chàng lấp ló trên bờ biển, sóng thần khó chịu đội đầu dâng cao. Chạy sang Hawaii, thấy chàng đi dạo với Mai bên những hàng dừa xanh, núi lửa im lìm ngủ say nổi cơn ghen, vươn vai thức dậy phun lửa cao ngất trời. Về Iowa mở Hoàng Mai Viên bên những đồng cỏ bắp xanh rờn chăn bò nuôi vịt. Nhận ra hình dáng chàng, trời cao ớn lạnh rùng mình. Khí lạnh gặp khí nóng lúc nào cũng dư thừa trên bầu trời của tiểu bang Iowa vào những tháng hè. Cả hai ôm chặt quyện tròn vào nhau tạo ra những cơn lốc F5 thổi bay trang trại của chàng.

Chàng nhìn Mai một hồi, mắt không chớp.

— Làm gì mà nhìn người ta chằm chặp vậy?

— Em…em có bôi phấn không? Sao má hồng vậy?

Mai trợn mắt,

— Ông tướng lại mát nặng rồi!

Đưa tay ra ôm vai vợ, Minh nói nhỏ vào tai nàng,

— Chỗ nào có em, anh đi tới chỗ đó.

— Thôi đi ông tướng, đừng có nịnh.

— Anh nói thật mà.

Mai sờ vào trán Toán,

— Anh hôm nay hơi lạ đó nghen. Hay lại té giếng sâu mười tám thước rồi.

— Anh không nói giỡn đâu. Anh nói thật đó. Chỗ nào có em, anh đi tới chỗ đó.

— Thật không?

— Thật.

— Chắc không?

— Chắc. Giờ tay thề cho coi.

— Thôi đừng có sạo ke. Anh vẫn chưa nói cho em biết tại sao hôm nọ đi làm về mà lại có vết son trên lưng áo đó nghen.

_________________________________

chú thích

[1] Vào ngày 30 tháng 11 năm 1974 tại Afar, Ethiopia, hai nhà khảo cổ gia, Donald Johanson và Tom Gray, tình cờ khám phá ra bộ xương hóa thạch của một con vượn có tuổi thọ khoảng 3.18 triệu năm. Buổi tối cùng ngày trong buổi dạ tiệc ăn mừng, người ta mở bài Lucy In The Sky With Diamons của ban nhạc Beatles nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Thế là tên Lucy trở thành tên của bộ xương hóa thạch.

 

go top

 

trang chính |   lời giới thiệu  |   sống lời chúa  |   truyện ngắn |  liên lạc

copyright © 2004 nguyentrungtay