 |




  |
□
Trang Chính
Nguyễn Trung Tây, SVD QUÁN NƯỚC ĐẦU LÀNG

cloudy journey,
photographed by ntt
□
suy niệm
witness in the past, witness
nowadays
18
may,
2012
Before ascending
into heaven, Jesus commissioned His disciples: “…You
will be my witnesses in Jerusalem, in all Judea and Samaria,
and to the ends of the earth” (Acts 1:8). This particular
commission indeed serves as a statement that adumbrates of
the mission activities of Jesus’ disciples in the Acts of
the Apostles...

□
ngày từ mẫu
2012
chuyện vợ
chuyện chồng:
có chúa vôi
nồng
13
tháng
5,
2012
 Nhận
ra bố đang bấm bấm lưng của mình ra hiệu, thằng Bòn chợt nhớ
tới nhiệm vụ công dân, nó cất tiếng, — Mommy, cám ơn
Mommy đã là mẹ của con. Vợ nhìn con, rồi nhìn chồng,
— Cám ơn, Bòn. Cám ơn Chúa đã ban tặng cho mommy thằng cu
Bòn thật ngoan. Chồng quay lại nói với bé Bon, — Tới
phiên con gái rượu của bố...

□
viết về nước mỹ
2009
mẹ, mẹ tôi
2
tháng
5,
2012
 Được bố dẫn vô tiệm phở là húp xùm xụp, chớp nhoáng, sạch
cạn cả một tô. Giờ này mẹ ngồi đó không ăn gì hết, nhưng
nhìn tôi hớn hở ăn phở. Mẹ cẩn thận liếc nhìn chung quanh
nói nho nhỏ thì thầm ngay bên tai tôi mai này sang tới Mỹ,
biết còn có phở hay không mà ăn. Tôi thôi gà tồ, mắt nhìn tô
phở bò loang loáng mỡ hăng hăng mùi quế mùi gừng mà biết
trong lòng bồi hồi xúc động. Tôi lo sợ chuyến tàu Rạch Sỏi
ngày Mười Hai tháng Mười này ghé được vào bến thì...
Mồ côi cha ăn cơm với cá,
Mồ côi mẹ liếm lá đầu đường...
□
truyện ngắn
đường tử
tức
26 tháng
4,
2012
 Nhìn
tôi một lần nữa, bà thầy bói phán những câu nghe lạnh người,
rợn tóc gáy tựa như giây phút người ta cúng mở cửa mả,
— Nhà chị hên đó nghen, hồng đức ông bà để lại còn cao lắm.
Chứ không, hồi đó bà mụ mà lỡ tay nặn cậu này ra con gái là
mệt cầm canh rồi đa. Nhìn coi, con mắt ướt rượt, đuôi mắt
cười cười có đuôi. Không rước cửa trước cũng đóng cửa sau là
người này. Mà tui nói tình thiệt đó nghen, cậu này mà là con
gái thì hên lắm cũng nhà thổ, mà xui hơn nữa thì chỉ nhà
chòi mà thôi!
Nhìn khuôn mặt chị em tôi xanh lét, bà thầy đổi đề tài, quay
lại chuyện bói toán...
□
chuyện bác chuyện em
sống lại
18 tháng
4,
2012
H ồi
xưa Ladarô được Chúa gọi dậy bước ra khỏi mồ. Ngày hôm nay
Chúa vẫn đứng ngay bên cửa mộ, gọi tên tôi đứng dậy bước ra
khỏi ngôi mộ đá. Mỗi lần tôi té ngã là một lần tôi chết đi.
Mỗi lần tôi đứng dậy làm lại là một lần tôi sống dậy. Mỗi
lần tôi lầm lỡ trong đời là một lần tôi chết đi...
□
suy niệm
mùa xuân hy vọng
18 tháng 4-20 12
Vào một buổi sáng mùa Xuân, có hai người quyết định rời bỏ
thành phố Giêrusalem. Trên con đường bẩy dậm dẫn về ngôi
làng nhỏ bé Emmau, có hai người mất hy vọng đang đi với nhau.
Nhưng Niềm-Hy-Vọng đã tới với họ. Niềm-Hy-Vọng chuyện trò với họ. Và bởi Niềm-Hy-Vọng, họ quyết định quay về
Giêrusalem, thành phố của mất hy vọng...

□
truyện ngắn thị trấn chula vista
giải nhất văn thơ lạc việt 2009
18
tháng 4, 2012
Cô
gái cúi xuống, chỉ phiá dưới, giọng chắc nịch,
— Bốn chục...
Người đàn ông hụp một nhịp thở, tim đập thật nhanh. Bình
bịch! Rồi ông bỏ đi. Cô gái chạy theo, tay chỉ vào bộ ngực
căng tròn,
— Hai chục đô.
Ngay tới dưới gốc cây dừa... Ông thở hơi mạnh, dồn dập,
cởi cởi bao tay, móc móc hai tay vào trong túi quần...

□
biên khảo
những người phụ nữ và ngôi mộ trống
7
tháng 4, 2012
Bởi
chúng ta chưa bao giờ gặp gỡ Đức Kitô, bởi chúng ta chỉ tin
theo, có bao giờ bạn thắc mắc, đặt nghi vấn, hay là nghi ngờ
về tính trung thực của câu chuyện Phục Sinh chưa? Ai biết
đâu Giáo Hội tiên khởi đã đạo diễn dàn dựng nên một khúc
phim Phục Sinh tuyệt vời, và mọi người tín hữu thời đó đã vô
tình nhắm mắt tin theo...

□
Meditation Picture
Dark Valley, 2010
27 tháng 12-2010
H owever,
out of curiosity, while lying in bed, he opened Coby’s Christmas
card to read the Christmas greetings. Believe it or not, Coby had
written to Bố Quang one of the most beautiful Christmas greetings
that he had ever received in his life. Bố Quang’s eyes almost began
filling with tears while reading, “Dear Bố Quang, you are the most
precious person to me in Alice Springs. Through you I can feel the
love of Jesus Christ and my parents. Even after I return to Korea, I
will never forget you. Merry Christmas and Happy New Year. Coby"...

|





 
|
|